Chỉ vì truy lùng tung tích của một Hồng y Giáo chủ mà một Chánh án suýt nữa mất mạng. Rốt cuộc Hồng y Giáo chủ này có bản lĩnh kinh thiên động địa đến mức nào mà có thể khiến một cường giả ngã xuống dễ dàng như cỏ rác?
Hồi lâu sau, Mạc Phàm mới nén lại cảm xúc, bước đến bên giường xem xét vết thương của Lãnh Thanh.
Trên người Lãnh Thanh không có nhiều vết thương bên ngoài, nhưng làn da trắng nõn của cô đã chuyển sang một màu đen kịt, trông như thể bị ngâm trong thứ dung dịch hắc ám suốt một thời gian dài.
Lãnh Thanh không trúng độc, mà là bị hắc ám ăn mòn, e rằng ngay cả huyết mạch của cô cũng đã bị vật chất hắc ám xâm nhiễm. Tình trạng này dùng thuốc bôi ngoài da hoàn toàn vô dụng, chỉ có thể dựa vào Bạch Ma pháp của Trì Dũ hệ mới mong thanh tẩy được.
“Sự xâm chiếm của hắc ám thật đáng sợ…” Bàn tay Mạc Phàm vừa chạm vào người Lãnh Thanh, vật chất hắc ám lập tức lan sang như một loại bệnh dịch.
Ngay cả một pháp sư hắc ám như Mạc Phàm cũng không chống đỡ nổi, bàn tay hắn dần dần mất đi cảm giác.
“Đúng vậy, tên sát thủ đó như thể ở khắp mọi nơi. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để lẩn trốn, cuối cùng phải vứt bỏ tất cả thiết bị, không dám thi triển ma pháp, thậm chí không dám dùng thuốc men mới miễn cưỡng thoát khỏi tên biến thái đó,” Tiểu Bình nói.
Mạc Phàm trầm tư, rốt cuộc là năng lực truy lùng đáng sợ đến mức nào mới có thể khiến người ta phải kinh hãi đến thế?
Hắc Ma pháp có rất nhiều nhánh, Ám Ảnh hệ của Mạc Phàm chỉ là một trong số đó, có thể lợi dụng bóng tối để giam cầm, di chuyển hay ẩn nấp. Đương nhiên, cũng có thể dùng ý niệm để tạo ra dấu ấn hắc ám, có hiệu quả truy lùng rất tốt, giống như lần hắn truy tìm Cổ Đồng Nha Sơn Nhân ở ngoài núi Côn Du vậy.
Thế nhưng, dấu ấn hắc ám chỉ được xem là trò vặt trong Ám Ảnh hệ, hơn nữa khi nãy Mạc Phàm kiểm tra trên người Lãnh Thanh cũng không hề có dấu ấn hắc ám nào.
Vả lại, nếu có thì Lãnh Thanh cũng đã sớm phá hủy nó rồi, việc làm tan biến dấu ấn hắc ám không phải là chuyện khó.
Vậy thì, tên sát thủ kia đã dùng cách gì để truy lùng họ?
Không thi triển ma pháp, không sử dụng thiết bị liên lạc, không dùng thuốc men… Nói cách khác, chỉ cần có bất kỳ dao động ma năng nào, tên sát thủ đó sẽ lập tức phát hiện ra?
Cấp bậc càng cao, các nhánh ma pháp sẽ càng đa dạng. Mạc Phàm tuy là pháp sư Ám Ảnh hệ nhưng cũng không thể nào đoán ra được chân tướng.
Mạc Phàm nhìn sang Linh Linh, nhưng ngay cả một người uyên bác như cô bé cũng đành bó tay, chỉ biết lắc đầu.
“Là… là hắc ám xâm nhiễm…” Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên.
Mạc Phàm quay lại, phát hiện Lãnh Thanh đã tỉnh, đôi mắt chỉ hé mở được một nửa. Bờ môi cô cử động cũng vô cùng khó khăn, hẳn là đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi, chỉ là không có sức để trả lời.
“Vật chất hắc ám… xâm nhiễm vào tất cả những vật thể xung quanh mục tiêu… thiết bị liên lạc, ma năng, người tiếp xúc, thuốc men… bất kỳ gợn sóng nào cũng sẽ mang theo khí tức hắc ám đến cho tên sát thủ đó…” Lãnh Thanh nói từng chữ một cách khó nhọc.
“Nói như vậy, chúng ta không thể sử dụng bất kỳ ma pháp nào, nếu không sẽ thu hút sự chú ý của tên sát thủ đó sao?” Mạc Phàm hỏi.
Vừa rồi cả Mạc Phàm và Linh Linh đều đã tiếp xúc với Lãnh Thanh, bàn tay Mạc Phàm cũng bị vật chất hắc ám tấn công. Điều này có nghĩa là bất cứ hành động nào của họ cũng có thể thu hút sự chú ý của tên sát thủ kia.
“Ừm…” Lãnh Thanh khẽ đáp.
“Vậy bây giờ phải làm sao? Tên kia đang ở ngay tại Yêu Đô, chúng ta di chuyển đến Thẩm Phán Hội cũng sẽ bị chặn giết. Một khi sử dụng thiết bị liên lạc hay ma pháp là hắn sẽ biết ngay, ngay cả thuốc cũng không dùng được. Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Chánh án bị tra tấn trong đau đớn cho đến chết hay sao?” Tiểu Bình có chút tuyệt vọng.
Vấn đề nghiêm trọng nhất bây giờ là Lãnh Thanh đang bị trọng thương. Mạc Phàm đoán rằng nếu không được chữa trị kịp thời, cô sẽ không sống quá 24 giờ.
“Tôi…” Lãnh Thanh muốn nói gì đó, nhưng cơ thể cô đã quá yếu, việc mở mắt lúc này cũng chỉ là để cố gắng giao lại thứ gì đó quan trọng cho Mạc Phàm và Linh Linh.
“Tôi mặc kệ chị tìm thấy cái gì, biết được cái gì, đừng có suy nghĩ đến việc từ bỏ bản thân mình nữa! Nếu chị chết, Linh Linh phải làm sao? Em ấy sẽ chỉ còn lại một mình. Bắt đầu từ bây giờ, nhắm mắt lại, nghỉ ngơi cho tốt, cố gắng chống đỡ. Tôi sẽ đi giải quyết tên sát thủ kia, sau đó sẽ chữa khỏi cho chị!” Mạc Phàm ngăn không cho Lãnh Thanh nói thêm.
Lãnh Thanh thật sự quá yếu rồi, nói thêm một câu cũng có thể rút ngắn sinh mạng của mình.
Nghe Mạc Phàm nói vậy, ánh mắt Lãnh Thanh chuyển sang nhìn Linh Linh.
Linh Linh nghe nói chị mình không còn sống được bao lâu, lại thêm những lời của Mạc Phàm, nước mắt đã lăn dài trên má. Dù vậy, cô bé vẫn tức giận đấm thùm thụp vào ngực Mạc Phàm: “Ông nội em vẫn còn khỏe mạnh!”
“Anh biết, nhưng nói như vậy để chị em coi trọng em hơn một chút, đừng tưởng rằng nắm giữ được tin tức về Hồng y Giáo chủ là có thể nhắm mắt xuôi tay về chầu trời, là đã cống hiến to lớn cho quốc gia. Một người phụ nữ thực sự có trách nhiệm là phải trung thành với quốc gia, đồng thời chăm sóc tốt cho người thân trong gia đình. Cả hai việc này chị ấy đều không làm tròn, cũng chẳng thể xem là vĩ đại được. Chuyện này cũng giống như Hỏa hệ của chị ấy rất mạnh nhưng Lôi hệ lại rất yếu, không thể gọi là lợi hại được. Đó là vì chị ấy đã lấy thời gian tu luyện Lôi hệ để dồn hết cho Hỏa hệ, chẳng khác nào một học sinh yếu kém cả hai môn. Cho nên, chị đại à, đúng là chị đã làm rất nhiều việc cho Thẩm Phán Hội, nhưng nếu chị không chăm sóc Linh Linh cho tốt thì chị cũng chỉ là một người rất kém cỏi mà thôi,” Mạc Phàm nói một tràng.
Lãnh Thanh mệt mỏi nhìn Mạc Phàm, nếu còn sức, chắc chắn cô sẽ đá bay hắn lên trời vì những lời nói nhảm nhí này.
Nếu có thể sống, ai lại muốn chết chứ? Chỉ là Lãnh Thanh cảm thấy bản thân không còn hy vọng sống sót. Tên sát thủ kia mạnh đến mức phi lý. Cô đã dùng cách liên lạc đặc biệt để báo cho Linh Linh, vốn là muốn cầu cứu Bao lão đầu, nhưng đúng lúc này ông ấy lại đang ở nước ngoài, dường như đã xảy ra chuyện gì đó rất lớn.
“Những người đó lại vắng mặt đúng lúc thật,” Linh Linh tức giận nói.
Hội Thợ Săn Thanh Thiên không thiếu cao thủ, nhưng đa phần họ đều là những người xuất quỷ nhập thần, bình thường chẳng thấy mặt mũi đâu, đến khi gặp tình huống khẩn cấp thì khó mà liên lạc được.
“Tên sát thủ đó là pháp sư Siêu giai sao?” Mạc Phàm hỏi thêm.
“Không phải, nhưng tôi cảm thấy hắn còn đáng sợ hơn cả pháp sư Siêu giai,” Tiểu Bình nói.
Gặp phải pháp sư Siêu giai thì không nên liều mạng, trốn ngay lập tức là tốt nhất, nhưng họ lại không thể chạy thoát khỏi tên sát thủ kia. Mỗi khi cảm thấy mình đã an toàn, thì thanh chủy thủ màu đen đã kề ngay cổ, mang lại một cảm giác nghẹt thở đến tột cùng.
“Không phải pháp sư Siêu giai thì còn đỡ. Không liên lạc được với người khác thì đành phải dựa vào chính mình thôi,” Mạc Phàm nói.
Rốt cuộc Lãnh Thanh đã tra được thông tin gì về Hồng y Giáo chủ? Phải giúp cô vượt qua kiếp nạn này thì mới biết được.
Sát thủ xuất quỷ nhập thần, rình rập trong bóng tối… Mạc Phàm quyết định sẽ đi gặp tên này một lần.
…
Mạc Phàm không có nhiều thời gian, vốn định chờ Triệu Mãn Duyên tới rồi cùng nghĩ cách, nhưng xem ra thời gian không cho phép. Sương mù bao phủ Quảng Châu khiến nhiều chuyến bay bị hoãn lại, trừ khi Triệu Mãn Duyên có thể bay tới đây bằng đôi cánh chim màu vàng của mình. Vấn đề là hắn ta đừng có bay lạc đường, nếu không sẽ thành mồi cho yêu ma mất.
“Anh để Tiểu Viêm Cơ ở lại đây, còn mình anh sẽ đến tháp Quảng Châu xem thử tên kia thế nào. Chỉ cần không thi triển ma pháp thì hắn sẽ không nhận ra được,” Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm cũng đã bị vật chất hắc ám xâm nhiễm. May mắn là Tiểu Viêm Cơ vẫn đang trong hình thái búp bê sứ ngủ ngon lành trên vai hắn, nếu không, chỉ cần thi triển ma pháp Triệu Hoán hệ cũng sẽ gây ra dao động ma năng mà bại lộ vị trí.
Với thực lực của Tiểu Viêm Cơ, Mạc Phàm yên tâm rời đi. Hắn rời khỏi căn phòng thuê tồi tàn, đi qua con đường lộn xộn để đến một khu chợ lớn.
Khu chợ tấp nập người mua kẻ bán, ồn ào náo nhiệt. Các quầy hàng bán đồ ăn, một ông bác đang làm gà, một bà cô đang mặc cả, một đôi tình nhân trẻ tỏ vẻ ghét bỏ sự dơ bẩn. Mạc Phàm không mặc pháp sư bào, cũng không đeo huy chương, đi qua khu chợ này như một người bình thường.
Tiếp tục đi về phía trước, hắn đã đến quận Thiên Hà, nơi những tòa nhà cao tầng san sát, cây cối xanh tươi đan xen. Nơi này nằm giữa ranh giới nông thôn và thành thị, có những tòa nhà kính khổng lồ, những quảng trường phức hợp trong công viên, và giao thông còn ùn tắc hơn cả Ma Đô.
Sở dĩ nơi này được gọi là Yêu Đô vì thời tiết bốn mùa kỳ lạ, cũng là nơi làm bẽ mặt các chương trình dự báo thời tiết. Lúc Mạc Phàm rời khỏi phòng trọ, trời vẫn còn sương mù, vậy mà giờ đã đổ mưa.
Mạc Phàm đến gần tháp Quảng Châu. Tốc độ di chuyển của hắn rất nhanh, nhưng đây hoàn toàn là do thể chất chứ không liên quan đến ma pháp, vì vậy sẽ không có dao động ma năng nào.
Vẻ quyến rũ kỳ diệu của tháp Quảng Châu hiện rõ trong màn đêm. Mạc Phàm không ngờ những tấm nhựa dẻo lại có thể biến thành kết cấu thép, rồi được phóng đại lên hàng trăm lần, tạo nên một kiến trúc với khí phách chấn động lòng người.
“Có người rơi xuống!”
“Trời ơi, có người đang rơi xuống kìa!”
“Oa, là một đứa bé!”
Phía trước bỗng trở nên hỗn loạn, tiếng người lớn la hét thất thanh.
Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy một bóng người đang rơi tự do với tốc độ rất nhanh, và dường như càng rơi càng nhanh hơn.
Tình huống này, ngay cả một pháp sư cũng không dám tùy tiện ra tay, bởi vì tốc độ rơi quá nhanh, chưa cần chạm đất, chỉ cần va vào bất kỳ vật cản nào, đứa bé cũng sẽ tan xương nát thịt.
“Tiên sư nhà nó, Hội Ma Pháp phía Nam toàn lũ mù hết à!” Mạc Phàm chửi ầm lên.
Hắn thật sự bái phục vận may của mình. Đứa bé chỉ còn cách mặt đất chưa tới 50 mét, dù có pháp sư ở gần đó cũng không thể ứng cứu kịp.
Mạc Phàm đứng trên mặt đất, trên đường tới đây hắn đã tự nhủ tuyệt đối không được thi triển bất kỳ ma pháp nào, nhưng giờ hắn không thể trơ mắt nhìn đứa bé kia chết thảm được.
“Coi như ông đây xui xẻo!” Mạc Phàm phát ngán với mấy đứa nhóc thích tìm đường chết, không nhịn được nữa, thân hình hắn lóe lên rồi biến mất tại chỗ nhờ Dịch Chuyển Tức Thời.
Trong ánh bạc lấp lánh mà Mạc Phàm tỏa ra, một luồng hắc khí lặng lẽ tách ra, hóa thành một con ruồi nhỏ, bay thẳng về phía đỉnh tháp Quảng Châu.