Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1403: CHƯƠNG 1338: HẮC PHỦ QUỶ THẦN

"Thứ ngông cuồng, dám lỗ mãng ở đây!"

Một giọng nói hùng hồn vang vọng từ trên cao. Hiển nhiên, đó là một người mặc áo khoác trắng đang ngự phong đáp xuống. Khí thế cường đại của hắn lập tức hút cạn không khí trong khu vực chiến đấu của Mạc Phàm và Ti Tượng, biến nơi đó thành một vùng chân không.

Khi áp lực này được giải trừ, không khí bên ngoài lập tức tràn vào lấp đầy, tạo thành một cơn bão chân không cuộn xoáy dữ dội.

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn pháp sư Siêu Giai mặc áo khoác trắng kia.

Ti Tượng bên trong Hắc Ma Đàm cũng đã nhận ra sự hiện diện của pháp sư Siêu Giai. Cơn bão chân không siết lại, thu hẹp phạm vi chiến đấu của hắn và Mạc Phàm.

"Số cậu may đấy!" Ti Tượng cất tiếng cười nhạo.

Hắc Ma Đàm đang dần biến mất, cơn bão chân không rõ ràng có thể áp chế được Hắc Ám Thống Trị. Nhưng đúng lúc Mạc Phàm định tận dụng cơn bão để giải quyết Ti Tượng thì khí tức của gã đã biến mất tăm.

Hắc Ma Đàm tan đi, trả lại sự nguyên vẹn cho quảng trường. Ti Tượng cũng đã biến mất trong cơn bão chân không. Người đàn ông áo khoác trắng dường như cũng nhận ra điều gì đó, bèn vững vàng khống chế cơn bão ép chặt lại.

Mạc Phàm không thể chống đỡ nổi ma pháp cấp Siêu Giai bao trùm, vội vàng cho người đàn ông áo khoác trắng biết thân phận của mình.

"Cậu là Mạc Phàm, thành viên đội tuyển quốc gia?" Pháp sư Phong hệ mặc áo khoác trắng tiến vào trong cơn bão, nghiêm nghị hỏi.

"Đây là huy chương. Tên vừa rồi là một sát thủ." Mạc Phàm nói ngắn gọn tình hình cho vị pháp sư Phong hệ Siêu Giai.

Pháp sư Phong hệ áo khoác trắng biết huy chương không thể làm giả, hơn nữa những người của Hội Ma Pháp cũng đã thấy Mạc Phàm cứu đứa bé và chiến đấu với kẻ đội mũ đen.

"Hắn muốn giết chánh án, tôi không có thời gian giải thích với ông. E là bây giờ hắn đã chạy tới chỗ của chánh án rồi!" Mạc Phàm nói.

Ti Tượng quả thực xuất quỷ nhập thần, ngay cả pháp sư Siêu Giai ở đây cũng không tóm được. Chẳng trách gã dám ra tay với Mạc Phàm ngay trước cửa Hội Ma Pháp, năng lực thế này tuyệt đối là một mối nguy khôn lường.

"Tôi đi cùng cậu." Pháp sư Phong hệ Siêu Giai mặc áo khoác trắng nói.

Triệu hồi Phong Chi Dực, Phùng Châu Long mang theo Mạc Phàm bay tới căn phòng thuê mà Lãnh Thanh đang ẩn náu.

...

...

Trong căn phòng thuê bốc lên mùi hôi thối, khiến Tiểu Bình sợ đến mức không dám mở cửa sổ.

Trong phòng chỉ còn Tiểu Bình, Linh Linh, và Lãnh Thanh đang nằm trên giường. Tiểu Viêm Cơ thì đang nằm nhoài trên người Linh Linh. Cảnh tượng này làm Tiểu Bình vô cùng bất an.

"Tôi đi kiếm chút gì đó để ăn." Tiểu Bình nói.

Cô đi vào bếp, bóng đèn trắng cũ kỹ treo lủng lẳng trên đầu. Nó khẽ lay động theo bước chân, đổ xuống dưới chân Tiểu Bình một cái bóng thấp bé.

Tiểu Bình đang làm vài món ăn đơn giản, tâm trạng lo lắng, dây thần kinh căng như dây đàn, hoàn toàn không phát hiện ra cái bóng dưới chân mình đang động đậy. Nó giống như một con quỷ ảnh tà tính nào đó, đang lặng lẽ bò lên người cô.

"Lánh!"

Tiểu Viêm Cơ đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm vào nhà bếp.

"Ặc..."

Một tiếng kêu bị bóp nghẹt vang lên, một thân ảnh gầy gò ngã xuống, ngay sau đó máu tươi chảy tràn ra phòng khách.

Linh Linh kinh ngạc mở to mắt, không dám tin thẩm phán viên Tiểu Bình lại bị giết chết dễ dàng như giết một cô gái bình thường trói gà không chặt.

"Lánh!"

Tiểu Viêm Cơ nhận ra nguy hiểm, Liệt Hà Chi Diễm trên người bùng lên, ngọn lửa hừng hực bao trùm cả gian phòng.

Ánh lửa nóng rực xua tan cái bóng đen phía sau Linh Linh, đồng thời cũng đánh bật một móng vuốt màu đen đang bò về phía Lãnh Thanh.

Ánh lửa khiến bóng tối không còn chỗ ẩn náu, miễn cưỡng đỡ được đòn tập kích đáng sợ này. Toàn thân Linh Linh được bao phủ trong hoả diễm, nhưng cô bé đã sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Trên đời này lại có loại thủ đoạn giết người không một tiếng động như vậy.

"Hộ Thuỵ!"

Linh Linh biết chị mình đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, vội vàng nhào tới ôm Lãnh Thanh, tay nắm chặt chiếc bùa hộ mệnh.

Bùa hộ mệnh toả ra ánh sáng màu vàng, một tấm chắn hình tổ ong không một kẽ hở bao bọc lấy Linh Linh và Lãnh Thanh.

Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên trên nóc nhà, một chiếc rìu đen khổng lồ hung hãn bổ xuống. Nó dễ dàng phá nát mái tôn, lưỡi rìu sắc bén chém thẳng vào đầu Lãnh Thanh.

"Keng!"

Chiếc rìu đen đánh vào tấm chắn màu vàng hình tổ ong, không thể phá vỡ. Nhưng căn phòng cho thuê ọp ẹp lại không chịu nổi uy lực của nhát bổ này, lập tức vỡ nát, khiến Linh Linh và Lãnh Thanh hoàn toàn lộ ra ngoài.

Căn phòng sụp đổ, lúc này Linh Linh mới ngơ ngác phát hiện ra một con ma quỷ cầm chiếc rìu đen nứt nẻ, thân hình cao hơn cả căn nhà, cơ thể ẩn hiện trong bóng tối với trạng thái bán hư vô.

Cũng may nơi đây ít dân cư, và họ cũng không nhìn thấy được sự tồn tại của quỷ vật này, chứng tỏ nó sở hữu năng lực hoà mình vào màn đêm.

Nhát rìu kinh thiên động địa này làm toàn bộ người dân gần đó tỉnh giấc, sợ đến hồn phi phách tán, quần áo còn chưa kịp mặc đã vội vàng bỏ chạy.

May là Hắc Phủ Quỷ Thần không hứng thú với họ. Hai tay nó nâng rìu lên, lại bổ một phát mạnh mẽ xuống.

Nhát bổ này làm bùa hộ mệnh của Linh Linh rung chuyển dữ dội, tấm chắn màu vàng hình tổ ong đã xuất hiện vết rách, không thể chống đỡ thêm được mấy lần nữa.

"Lánh!"

Tiểu Viêm Cơ nhất thời không làm gì được Hắc Phủ Quỷ Thần trong trạng thái hư vô, hoả diễm đánh vào người nó không có tác dụng gì. May mà Tiểu Viêm Cơ đủ thông minh, triệu hồi ra một loại lửa khác bao phủ lấy cơ thể mình.

Hai loại hoả diễm đan xen, hiện ra dáng hình một thiếu nữ. Để có được thực lực mạnh hơn, Tiểu Viêm Cơ buộc phải lộ ra hình thái chân chính của mình.

Ánh mắt Viêm Nữ Cơ trở nên lẫm liệt, hào quang màu bạc toả ra, ý niệm dâng lên như thuỷ triều, ồ ạt va đập vào cơ thể Hắc Phủ Quỷ Thần.

Ma pháp Không Gian hệ có tác dụng với Hắc Phủ Quỷ Thần, khiến nó phải lùi lại rồi ngã xuống đất. Điều quỷ dị nhất là nó ngã vào một toà nhà cao ốc nhưng không hề gây ra chút đổ vỡ nào.

"Tinh Linh Hoả - Viêm Cơ?" Một giọng nói trầm thấp vang lên. Kẻ đội mũ đen, đeo khẩu trang đen, dù ánh đèn đường chiếu vào cũng không thể làm lộ ra khuôn mặt thật. Nếu không phải gã vừa lên tiếng, sẽ chẳng ai biết đến sự tồn tại của gã.

Ti Tượng không ngờ bên cạnh Lãnh Thanh lại có một con Tinh Linh Hoả.

May là thân thể Hắc Phủ Quỷ Thần ở trạng thái hư vô, miễn nhiễm với ma pháp nguyên tố, nếu không thì đã chẳng phải là đối thủ của Tinh Linh Hoả Viêm Cơ.

"Lánh!"

Viêm Nữ Cơ nhanh chóng phát hiện ra kẻ chủ mưu đang đứng trên con phố vắng tanh.

Viêm Nữ Cơ chỉ tay về hướng đó, hoả diễm bùng lên, hàng chục chùm hoả đạn bay vút tới, tạo ra những cái hố sâu hoắm trên mặt đường.

Ti Tượng vẫn bình tĩnh, ngay khi hoả đạn bay tới, gã đã biến mất khỏi chỗ đó. Xuất quỷ nhập thần, không biết đã đi đâu, dù Viêm Nữ Cơ có dò xét xung quanh cũng không tìm thấy.

Lúc này, Hắc Phủ Quỷ Thần đứng dậy, rồi lại quỷ dị biến mất ngay trước mặt Viêm Nữ Cơ, như thể đã rời đi.

Nhưng lực lượng hắc ám vẫn còn đó, mối uy hiếp chết người vẫn lơ lửng, có thể ập đến bất cứ lúc nào. Viêm Nữ Cơ biết nhiệm vụ của mình là bảo vệ an toàn cho Linh Linh và Lãnh Thanh, nên không dám đi xa, lập tức quay về bên cạnh hai người, dùng hoả diễm bao bọc thành một lớp bảo vệ, không cho bất cứ vật thể kỳ lạ nào tới gần.

"Lục Dực Tí Hộ!"

Một giọng nói vang lên, đó là của pháp sư Phong hệ Siêu Giai Phùng Châu Long. Một đôi cánh trắng như cánh thiên sứ bao bọc lấy Linh Linh và Lãnh Thanh.

Những con rắn hắc ám xấu xí đã nhào tới người họ mà Viêm Nữ Cơ không hề phát hiện, lớp hoả diễm bảo vệ cũng không có chút phản ứng nào.

Lục Dực Tí Hộ xuất hiện đúng là ngàn cân treo sợi tóc. Lũ rắn hắc ám gớm ghiếc cắn xé từ khắp nơi, nhưng sau khi va vào đôi cánh bảo hộ thì liền tan thành khói đen rồi biến mất.

"Ta sẽ còn quay trở lại, ha ha ha ha!"

Tiếng cười của Ti Tượng vang vọng khắp khu vực. Mạc Phàm và Phùng Châu Long đáp xuống đất đuổi theo nhưng vẫn không thấy tung tích của gã, cứ thế mà biến mất.

"Năng lực Hắc Ám thật đáng sợ." Phùng Châu Long nói.

Sức quan sát của pháp sư Siêu Giai vượt xa Cao Giai, vậy mà Phùng Châu Long cũng không làm gì được Ti Tượng. Điều đó cho thấy tên sát thủ này đáng sợ đến mức nào, nếu pháp sư Siêu Giai không phòng bị thì cũng có thể bị ám sát.

Tâm trạng Mạc Phàm lúc này cũng nặng trĩu. Lần đầu tiên hắn hiểu ra trên đời còn có loại kẻ địch đáng sợ và khó nhằn đến vậy. Trong lúc giao đấu, Mạc Phàm cảm thấy chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ bị giết ngay. Điều đáng lo nhất là đối phương ở trong tối còn họ ở ngoài sáng. Lần sau không biết gã sẽ ra tay khi nào, cũng không thể nào đề phòng 24/24 được.

"Tiểu Bình, mau đi xem chị Tiểu Bình!" Linh Linh vội vàng nói.

Mạc Phàm chạy đến nhà bếp lộn xộn thì thấy Tiểu Bình đang nằm trên vũng máu.

"Vẫn còn cứu được!" Mạc Phàm mừng rỡ, vội lấy thánh dược cho Tiểu Bình uống để kéo dài tính mạng.

Tiểu Bình bị cắt cổ, máu chảy rất nhanh, nếu chậm một chút nữa thì chắc chắn không qua khỏi.

Có lẽ Ti Tượng không ngờ Mạc Phàm và Phùng Châu Long lại tới nhanh như vậy, cũng không ngờ bên cạnh Lãnh Thanh còn có một Tinh Linh Hoả Viêm Cơ.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là Mạc Phàm có thánh dược của Thần Miếu Parthenon, nếu không thì Tiểu Bình chết chắc rồi.

Ti Tượng hẳn đã cho rằng Tiểu Bình chắc chắn sẽ chết nên không quan tâm nhiều. Gã không thể ngờ thánh dược của Thần Miếu Parthenon lại xuất hiện để kéo dài tính mạng cho cô, thứ này không phải ai cũng có thể mang theo bên người, huống hồ mục tiêu chính của gã là Lãnh Thanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!