Đưa Lãnh Thanh đến Hội Ma Pháp, các Pháp sư hệ Trị Dũ cũng chỉ có thể miễn cưỡng khống chế tình hình nguy kịch. Bọn họ không thể thanh tẩy hết vật chất hắc ám trong cơ thể Lãnh Thanh chỉ trong thời gian ngắn được.
Tiểu Bình thì coi như lạc quan hơn, máu đã mất có thể từ từ bồi bổ lại. Hai giường bệnh được đặt cạnh nhau, Mạc Phàm và Linh Linh ngồi bên cạnh, lòng dạ không yên.
"Hai đứa nghỉ ngơi trước đi. Bệnh nhân chưa tỉnh nhưng cũng không còn nguy hiểm đến tính mạng. Cứ tin tưởng vào dược phẩm của Hội Ma Pháp chúng ta, chắc chắn sẽ cứu được hai người họ." Phùng Châu Long vỗ vai Mạc Phàm và Linh Linh, bảo cả hai không cần quá lo lắng.
Mạc Phàm và Linh Linh cũng đã thấm mệt. Cả hai đã phải chạy vội từ Thành Ma Đô đến nơi ở của Lãnh Thanh, thần kinh luôn căng như dây đàn vì tên sát thủ đáng sợ kia, rồi lại vội vã đưa cả hai đến nơi chữa trị.
"Qua phòng bên ngủ đi, yên tâm, tên sát thủ dù có năng lực quỷ dị đến đâu cũng không thể xông vào Hội Ma Pháp phía Nam của chúng ta được đâu," Phùng Châu Long nói.
Mạc Phàm và Linh Linh đã chịu không nổi, sang phòng bên cạnh chợp mắt một lát. Phùng Châu Long phái người canh chừng Lãnh Thanh và Tiểu Bình, coi như tăng thêm một lớp bảo vệ.
"Đừng lo, chị của em không sao rồi," Mạc Phàm an ủi Linh Linh.
Chị mình xảy ra chuyện khiến Linh Linh hoảng sợ tột độ. Mọi lần cô bé sẽ tìm đủ mọi cách để đối phó, nhưng lần này chỉ có thể bất lực nép vào vòng tay của Mạc Phàm.
"Ngoan, ngủ đi nào," Mạc Phàm bế Linh Linh lên giường, đắp chăn cho cô bé.
Linh Linh mở to mắt nhìn Mạc Phàm, Mạc Phàm búng nhẹ lên trán cô bé một cái: "Mau ngủ đi."
"Em không quen ngủ chung phòng với con trai," Linh Linh nói.
...
Mạc Phàm đành bất đắc dĩ đi ra ngoài. Hắn đi dạo trên hành lang, tinh thần của hắn vốn rất mạnh mẽ, không chiến đấu thì cũng coi như là đang nghỉ ngơi.
Mạc Phàm ngồi xuống, định vào trạng thái minh tu để khôi phục chút ma năng thì điện thoại reo lên.
"Anh Mạc Phàm..." Giọng nói trong trẻo của Tâm Hạ vang lên, ngọt ngào như rót mật vào tai Mạc Phàm. Chỉ cần nghe giọng nói này là hắn đã muốn chui ngay vào điện thoại để đến bên cạnh Tâm Hạ, ôm trọn cô nàng thơm ngon này vào lòng rồi tha hồ cưng nựng từ trên xuống dưới.
Nhưng Mạc Phàm còn chưa kịp trả lời, Tâm Hạ đã mang theo vài phần vui mừng nói: "Đoán xem em đang ở đâu nè?"
"Ồ?" Mạc Phàm nhướng mày, hỏi như vậy thì chắc chắn Tâm Hạ đang ở rất gần mình.
Chẳng lẽ cuối cùng Thần Miếu Parthenon cũng chịu thả người, để Tâm Hạ về nước rồi sao?
Gần đây Mạc Phàm toàn ở trong nước, cứ định bụng khi nào rảnh rỗi sẽ chạy qua Thần Miếu Parthenon thăm Tâm Hạ. Ấy vậy mà cứ trì hoãn mãi đến tận bây giờ, làm hắn cũng thấy hơi áy náy.
Haizz, yêu xa đúng là khổ mà. Bao giờ Dịch Chuyển Tức Thời của mình mới tu luyện đến cảnh giới thần thánh đây nhỉ? Phải chi thiết lập được một cái đại trận không gian ngay dưới Thần Miếu Parthenon, lúc nào nhớ Tâm Hạ là bay qua được ngay. Nhân lúc cô nàng ngủ say lén lút trèo lên giường, sau đó... hê hê hê.
"Tiểu Viêm Cơ, nói cho ba ba biết mẹ nhỏ đang ở đâu?" Mạc Phàm vội vàng nói.
"A, sao anh lại gian lận thế," Tâm Hạ không chịu.
Cộng hưởng chung một trái tim, Tiểu Viêm Cơ đương nhiên biết rõ vị trí của Tâm Hạ, nhưng con bé đang ngủ say như chết, Mạc Phàm chỉ trêu Tâm Hạ một chút thôi.
"Ở trong nước?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm," Tâm Hạ vui vẻ trả lời.
"Ở Thành Ma Đô?" Mạc Phàm hỏi tiếp.
"Không đúng," Tâm Hạ mang theo một chút đắc ý.
"Điện hạ của tôi ơi, ít nhất thì ngài cũng phải đội mũ vào, nếu bị nhận ra thì phiền phức lắm đấy. Ngài của trước đây và bây giờ đã khác rồi, đi đâu cũng phải nhớ mình là ứng cử viên cho vị trí Thần Nữ của Thần Miếu Parthenon. Hàng vạn tín đồ trên khắp thế giới đang lo lắng cho ngài, đừng để kẻ xấu có cơ hội lợi dụng."
Mạc Phàm và Tâm Hạ đang nói chuyện vui vẻ thì bên cạnh Tâm Hạ truyền đến giọng nói bằng ngoại ngữ của một người già, Mạc Phàm có thể hiểu được những lời vừa rồi.
Trước đây nói chuyện điện thoại, Mạc Phàm cũng nghe Tâm Hạ nhắc tới một vị lão hiền giả, nói nhiều, cẩn thận quá mức và tỉ mỉ. Nếu có thể bớt lời đi một chút thì sẽ trở thành một lão hiền giả hoàn hảo.
"Vậy thì em đang ở đâu, đừng nói với anh là em ở Quảng Châu nha," Mạc Phàm không thèm để ý đến bà vú già lắm lời bên cạnh Tâm Hạ.
"Anh ngẩng đầu lên nhìn đi," Tâm Hạ nói.
Mạc Phàm ngẩng đầu lên. Hắn đang ở tầng 70 của tháp Quảng Châu, từ nơi này có thể nhìn bao quát cả bầu trời đêm đen kịt bị sương mù bao phủ.
Mạc Phàm nhìn lên thì thấy một chấm đỏ đang lóe lên trên bầu trời đêm, bay chầm chậm tới, dường như đang chuẩn bị bay ngang qua thành phố Quảng Châu.
"Em ở trên máy bay đó à?" Mạc Phàm cười, có chút kích động.
"Ừm," Tâm Hạ cũng rất vui vẻ.
Lần này Tâm Hạ muốn tạo bất ngờ cho Mạc Phàm, mà cô biết hắn đang ở tháp Quảng Châu cũng là nhờ Tiểu Viêm Cơ.
"Em ngồi chỗ nào mà vẫn nói chuyện điện thoại được thế?" Mạc Phàm hỏi.
"Anh Mạc Phàm à, anh quan tâm điều đó làm gì."
"Ha ha ha, em nhảy xuống đi, anh chắc chắn sẽ đỡ được em," Mạc Phàm nhìn chiếc máy bay chở khách đang phát ra ánh sáng đỏ lập lòe, lòng càng lúc càng mong chờ.
"Tata không đồng ý đâu," Tâm Hạ nói.
...
Mạc Phàm đang trò chuyện với Tâm Hạ trên cao thì Tiểu Bình đang nằm trên giường bệnh bỗng phát ra một tiếng rên nhẹ.
Người bảo vệ ở ngoài nghe thấy âm thanh thì liếc mắt nhìn vào, thấy chỉ là tiếng rên của bệnh nhân thì không để ý nữa, nhìn quanh một lúc rồi đi ra xa hơn một chút châm điếu thuốc, tận hưởng cảm giác.
Thật sự thì tên sát thủ kia nếu không phải là Pháp sư Cấm Chú thì không thể nào lên được tầng cao của tháp Quảng Châu, xuyên qua lớp phòng ngự rồi gây án được. Vì vậy, người bảo vệ cũng khá lơ là, cho rằng đây chỉ là một công việc tốn thời gian.
Bên trong phòng bệnh khá tối để bệnh nhân có thể nghỉ ngơi tốt hơn.
Tiểu Bình nằm trên giường, cổ được quấn băng kín mít. Động mạch chủ bị cắt đứt đang dần hồi phục nhờ hiệu quả của thuốc và ma pháp hệ Trị Dũ.
Bất chợt, vết thương của Tiểu Bình rỉ ra máu đen thấm xuyên qua lớp băng gạc, tựa như có thứ gì đó kỳ lạ đang trào ra.
Máu đen trào ra ngày càng nhanh, cơ thể Tiểu Bình khẽ run lên.
Đột nhiên, vũng máu đen phát ra một tia sáng kỳ lạ, ánh sáng hắt lên tường cái bóng của Tiểu Bình, tạo thành một đường viền đen ngòm.
Cái bóng đen đó từ từ đứng dậy, phát ra những tiếng bước chân quỷ dị.
Cái bóng không có mặt mũi, quỷ ảnh rón rén bước đến giường của Lãnh Thanh, tựa như đang cười nhạo lực lượng bảo vệ, phát ra âm thanh cười đến đáng sợ.
Phập!
Bàn tay của quỷ ảnh biến thành một lưỡi kiếm sắc bén, đột ngột đâm thẳng về phía ngực của Lãnh Thanh, trực tiếp xuyên qua trái tim. Tuy rằng không để lại vết thương nào trên người cô, nhưng vật chất hắc ám đã xâm nhập vào tận trái tim.
Trái tim của Lãnh Thanh như một đóa hoa bị ăn mòn, nhanh chóng héo tàn.
...
"A... a..."
Một tiếng hét chói tai khiến Mạc Phàm và Tâm Hạ giật mình quay lại, phát hiện âm thanh phát ra từ phòng bệnh của Lãnh Thanh.
Mạc Phàm lao như bay vào phòng bệnh, chỉ thấy Linh Linh đã ngồi bệt dưới đất, trông như hồn phi phách tán, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê.
"Mạc Phàm, chị em chết rồi, chị em chết rồi..." Linh Linh thấy Mạc Phàm mới hồi phục lại được một chút tỉnh táo, nhưng tinh thần thì đã hoàn toàn suy sụp.
Vất vả lắm mới đưa được Lãnh Thanh đến Hội Ma Pháp, chăm sóc hết lòng cũng đã dần hồi phục, vậy mà chỉ trong chốc lát đã rời khỏi thế gian.
"Tim ngừng đập rồi," Phùng Châu Long nói, chính ông cũng không thể tin nổi.
Tại sao Lãnh Thanh lại chết? Rõ ràng lão pháp sư đã nói bệnh tình đã ổn định, vậy mà bây giờ tim đã không còn đập nữa.
"Vật chất hắc ám," Mạc Phàm nhanh chóng phát hiện ra điều khác thường, chỉ vào ngực Lãnh Thanh.
Mạc Phàm truy tìm khí tức hắc ám thì phát hiện nó bắt nguồn từ vết thương của Tiểu Bình.
"Chết tiệt!" Mạc Phàm tức giận gầm lên.
Trên người Tiểu Bình có khí tức hắc ám, hiển nhiên là tên sát thủ đã điều khiển cái bóng của Tiểu Bình để giết Lãnh Thanh.
Loại thủ đoạn giết người này Mạc Phàm cũng chưa từng thấy qua, ngay cả Phùng Châu Long cũng phải há hốc mồm kinh ngạc. Có người bảo vệ canh gác cẩn mật, vậy mà chánh án Lãnh Thanh vẫn bị người của Sát Thủ Điện sát hại.
"Mạc Phàm, Mạc Phàm, em phải làm sao bây giờ, em phải làm sao bây giờ..." Linh Linh khóc nấc lên. Lần trước mất đi người thân đã biến cô bé thành một người trầm mặc, ít nói, tính cách như một ông cụ non. Bi kịch lần này lại khiến Linh Linh trở về thành một bé gái yếu đuối, ngoài khóc lóc ra chỉ biết lặp đi lặp lại vài từ như một kẻ loạn trí.
Mạc Phàm nhìn Linh Linh như vậy, trong lòng cũng đau như cắt.
Hắn chỉ muốn tự tay xé xác tên sát thủ coi mạng người như cỏ rác kia.
"Anh Mạc Phàm, anh Mạc Phàm, đã xảy ra chuyện gì sao?" Giọng Tâm Hạ từ đầu dây bên kia điện thoại truyền tới. Những tiếng khóc bi ai đau đớn về cái chết của Lãnh Thanh đã truyền qua điện thoại khiến Tâm Hạ nghe được rõ ràng.
Mạc Phàm nghe tiếng của Tâm Hạ, nói: "Chờ em xuống máy bay rồi nói chi tiết." Sau đó, hắn như chợt nhớ ra điều gì đó.
"Tâm Hạ, Tâm Hạ, em có cứu được người vừa mới ngừng tim không?" Mạc Phàm vội vàng hỏi.
Tâm Hạ không thể sử dụng Thần Thuật Phục Sinh vì tu vi còn quá thấp, mà phép phục sinh cần phải trả một cái giá cực lớn. Lần trước phục sinh Tiểu Viêm Cơ đã phải trả giá bằng chính trái tim của cô. Bây giờ muốn cứu sống người khác, e rằng phải lấy mạng đổi mạng, điều này Mạc Phàm biết rất rõ.
Tuy nhiên, Thần Miếu Parthenon vốn có năng lực cứu người chết sống lại. Dù các Pháp sư hệ Trị Dũ cấp Siêu Giai ở đây cũng bó tay, nhưng với thân phận Thánh Nữ của Tâm Hạ, biết đâu lại có một tia hy vọng.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà