......
Mạc Phàm và Linh Linh lười ăn trưa, bèn rủ nhau lên đỉnh một tháp tín hiệu ngồi. Vừa nghe tiếng gió rít trên cao, vừa thưởng thức những món ngon Quảng Châu mua mang đi, cảm giác chẳng khác gì đang dạo bước trên những tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố.
Phía trước là quảng trường Victoria, người đi bộ phía dưới trông chẳng khác nào những chấm nhỏ mờ ảo, dù đang bước đi hay đứng yên cũng không có gì khác biệt.
Chẳng mấy chốc, một đôi cánh màu vàng óng bay vút lên từ phía quảng trường Victoria, xuyên qua những tòa nhà cao tầng rồi đáp xuống tháp tín hiệu cao 500 mét. Trên tay người nọ là hai túi ni lông đựng hộp cơm, hương thơm ngào ngạt tỏa ra.
"Đến rồi đây, đồ ăn nóng hổi vừa thổi vừa ăn. Đây là bò viên, còn đây là bánh bao xá xíu..." Triệu Mãn Duyên đặt từng túi đồ ăn xuống.
Do sơ ý, một cơn gió mạnh đã cuốn phăng chiếc hộp rỗng của Triệu Mãn Duyên, túi ni lông màu trắng bay vút lên trời cao.
"Đừng có xả rác bừa bãi," Mạc Phàm nói.
"Tôi đâu có muốn, tại gió trên này to quá mà. Vả lại, ý tưởng ăn uống trên này đâu phải do tôi đề xuất," Triệu Mãn Duyên đáp.
Trong một nhóm bạn, hễ ai có xe hơi thì người đó chắc chắn sẽ trở thành tài xế công cộng. Điều này cũng áp dụng trong giới pháp sư. Một khi bạn tu luyện Phong hệ lên cao giai hoặc sở hữu đôi cánh, thì mọi việc như vận chuyển đồ đạc, giao cơm hộp, hay cứu hộ khẩn cấp đều réo tên bạn hết.
"Ây ây, bánh bao xá xíu của tôi!" Triệu Mãn Duyên vội vung tay, nhưng túi bánh bao xá xíu vẫn rơi thẳng xuống dưới. Anh ta bèn nhìn Mạc Phàm với ánh mắt cầu cứu.
Mạc Phàm dửng dưng, đời nào hắn lại phí công thi triển ma pháp Không Gian hệ chỉ để nhặt lại túi bánh bao cho một tên ngốc. Hắn thản nhiên đáp: “Chất lượng không khí ở Quảng Châu kém thế này, bụi bay mù mịt. Túi bánh bao của cậu rơi từ độ cao cả trăm mét xuống, lăn thêm mấy vòng dưới đất, bộ tính ăn cả đất cát à?”
"Không muốn giúp thì nói ít thôi!" Triệu Mãn Duyên không cam lòng. Anh ta cực kỳ yêu thích lớp vỏ bánh mềm mịn quyện với phần thịt nướng quét mật ong ngọt ngào. Thế là, anh ta đứng thẳng người rồi lao xuống như một vận động viên nhảy cầu chuyên nghiệp, đuổi theo túi bánh bao xá xíu.
Mạc Phàm và Linh Linh chẳng thèm bận tâm đến Triệu Mãn Duyên, tiếp tục thưởng thức bữa ăn của mình. Rất nhanh sau đó, một tiếng thét chói tai từ phía dưới vọng lên, khiến cả hai cứ ngỡ có người nhảy lầu tự tử.
"Em nghĩ ra cách đối phó rồi sao?" Mạc Phàm hỏi Linh Linh.
"Nghĩ ra rồi," Linh Linh gật đầu.
.....
....
Thẩm Phán Hội núi Vũ Di.
Thẩm Phán Hội núi Vũ Di tọa lạc tại núi Giác Quái ở phía nam Nam Lĩnh, chuyên quản lý khu vực sinh sống của bộ tộc Độc Nhãn Ma Lang, đồng thời phụ trách các vụ án ma pháp ở địa phận Giang Tây và Phúc Kiến.
Bên trong tòa nhà hội nghị Cao Đình trên núi Giác Quái, một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi ngồi một mình trên sân thượng, để ánh nắng ấm áp chiếu lên chiếc ô che nắng. Khi chiều tà buông xuống, bóng ô đã ngả sang hướng khác nhưng người phụ nữ vẫn không để tâm, đôi mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào vách núi cao phía trước.
“Lẽ nào chúng đã phát hiện ra gì rồi sao? Không thể nào, mình làm việc kín kẽ như vậy, chúng không thể nào phát hiện ra mình được,” người phụ nữ lẩm bẩm, đôi mắt xám tro đảo liên tục.
Hai tay bà ta nắm chặt lấy vạt quần, một lúc lâu sau mới buông ra.
Như đã quyết định điều gì, người phụ nữ đứng dậy: "Không thể để chúng tìm tới mình."
"Tìm tới dì cái gì ạ, dì Trình Anh? À mà dì biết tin gì chưa, Chánh án Lãnh Thanh của Thẩm Phán Hội Linh Ẩn bị ám sát rồi. Việc này khiến các quan chức cấp cao vô cùng phẫn nộ, đã hạ lệnh truy nã toàn bộ người của Sát Thủ Điện," một nữ thẩm phán viên trẻ tuổi bước tới, thì thầm.
Trình Anh thấy cô thẩm phán viên này đến không phải để dò xét mình, vẻ hung tợn trong mắt mới dần biến mất.
"Dì có chút việc phải xử lý, thay dì nói với giám sát trưởng một tiếng," Trình Anh nói.
"Dì ơi, dì hồ đồ rồi sao? Dì chính là giám sát trưởng mà... đầu óc dì có vấn đề rồi à?" nữ thẩm phán viên bật cười.
"À... ừ, trước đây dì quen báo cáo với giám sát trưởng La rồi, cũng được gần 10 năm," Trình Anh giải thích.
"Giám sát trưởng La ư? Ông ấy bị bệnh nên đã rời chức rồi. Nếu ông ấy không bệnh, dì cũng chưa chắc ngồi được vào vị trí này đâu," nữ thẩm phán viên nói.
"Đừng nói nhảm, sau này đừng để dì nghe được câu nào như thế nữa!" mặt Trình Anh sầm lại, nghiêm giọng.
"Cháu xin lỗi, cháu lỡ lời," nữ thẩm phán viên vội nói.
"Báo với cấp dưới, hai ngày tới dì bận việc, có chuyện gì cứ giao cho chánh án xử lý."
"Vâng ạ, nhưng mà dì đi đâu thế ạ?"
"Hỏi nhiều làm gì! Dì mang mẹ cháu đến đây chăm sóc không phải để cháu hỏi này hỏi kia, mà là để cháu tập trung làm tốt bổn phận của mình, để cháu biết nghe lời dì. Còn nữa, Lãnh Thanh đã từng gửi mật thư cho chúng ta, thỉnh cầu tiếp ứng. Vì nơi Lãnh Thanh báo là Côn Minh nên dì đã để cháu chuyển tin tức cho bên Thẩm Phán Hội Côn Minh. Việc này tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai. Lãnh Thanh chết rồi, cấp trên chắc chắn sẽ điều tra sai sót của cấp dưới. Nếu không muốn bị nhận lỗi oan thì ngậm miệng lại cho dì," Trình Anh nói.
"A, chuyện này sao lại trách cháu được? Cháu chỉ làm theo chỉ thị thôi mà," Tô Thanh Thanh nói.
"Một chánh án chết thì phải có người trả giá đắt. Nếu không tìm ra được hung thủ bị truy nã, cấp trên không có lời giải thích để Thẩm Phán Hội Linh Ẩn nguôi giận, thì chắc chắn sẽ tìm một vật tế thần để dập tắt vụ này. Bình thường phạm lỗi nhỏ sẽ không ai truy cứu, nhưng khi xảy ra chuyện lớn thì lỗi đó sẽ trở nên chí mạng, cho dù nó chẳng liên quan gì đến cháu," Trình Anh nói.
"Cháu... cháu sẽ giữ kín miệng. Vẫn là dì tốt với cháu nhất, nếu không có dì, những năm qua cháu vẫn chỉ là một pháp sư cấp thấp cùng khổ. Người mẹ đáng chết của cháu mỗi lần say rượu lại lôi cháu ra ngoài hành hạ cho hả giận, chẳng dạy dỗ được gì. Bây giờ những kẻ từng đối xử tệ với cháu biết cháu làm thẩm phán viên nên đã thay đổi thái độ hẳn," Tô Thanh Thanh nói.
"Cháu rất biết ơn dì sao?" Trình Anh nhìn cô gái có phần ngây thơ, thuần khiết, không khỏi nhướng mày.
"Điều đó là đương nhiên rồi ạ."
"Vậy giúp dì làm một chuyện, đừng để các đồng nghiệp khác biết, dì không tin tưởng bọn họ. Nghe nói trong Thẩm Phán Hội có nội gián, dì không muốn kẻ có rắp tâm bất lương ảnh hưởng đến quyết định của mình," Trình Anh nói.
"Không thành vấn đề ạ."
.....
.....
Phía tây núi Giác Quái là cầu Phi Nhai, nối liền hai đỉnh núi. Nhưng do một ngọn núi khác xảy ra tai nạn nên nơi đây đã bị bỏ hoang, cây cầu Phi Nhai cũng vì thế mà không còn ai qua lại.
Trên cây cầu treo lạnh lẽo, một cô gái trẻ bị treo lơ lửng, hai chân buông thõng giữa hẻm núi sâu hun hút.
"Dì..." Cô gái trẻ liều mạng giãy giụa, toàn thân bị một loại sức mạnh đặc biệt giam cầm. Cô không thể thi triển ma pháp, giờ đây chẳng khác gì một cô gái bình thường yếu đuối.
Thòng lọng siết chặt lấy chiếc cổ trắng ngần của cô gái trẻ. Sắc mặt cô tái mét, con ngươi như muốn lồi cả ra ngoài, gương mặt hiện rõ sự đau đớn tột cùng của việc bị nghẹt thở.
"Không phải dì đã nói rồi sao? Chỉ có vứt bỏ thân xác, vứt bỏ linh hồn thì mới có thể tồn tại vĩnh hằng. Ở thế giới bên kia, những người cống hiến cho dì sẽ trở thành kẻ thống trị, không bị ai điều khiển, sai bảo, không thua kém bất kỳ ai, cũng không còn cảm thấy đau khổ nữa. Đi đi, dì sẽ lấy danh nghĩa Chấp sự áo lam dẫn dắt cháu đến với vương quốc của người chết," Trình Anh nói với Tô Thanh Thanh bằng vẻ mặt vô cảm.
Tô Thanh Thanh kinh hãi tột độ, những lời Trình Anh nói cô không nghe lọt được chữ nào. Giờ đây cô chỉ cảm thấy đau đớn và sợ hãi vô cùng, không thể hiểu nổi tại sao người dì luôn chăm sóc mình lại biến thành bộ dạng này.
Tô Thanh Thanh xuất thân nghèo khó, có một người mẹ tàn ác, ngày nào cũng đánh chửi. Cô đã phải làm việc chăm chỉ mỗi ngày cho đến khi thi đỗ vào trường ma pháp cấp ba. Sau khi thức tỉnh được Thực Vật hệ, cô đã được dì mình giải cứu khỏi tay người mẹ đó. Dì Trình Anh là một pháp sư xuất sắc, làm việc cho Thẩm Phán Hội. Từ một giám sát viên bình thường và giờ đã lên đến chức giám sát trưởng, dì vẫn luôn nỗ lực, luôn hoàn hảo. Dì là tấm gương mà Tô Thanh Thanh noi theo, là người cô kính trọng nhất. Cô cảm thấy Trình Anh mới là mẹ ruột của mình, chứ không phải người đàn bà tồi tệ kia.
Tại sao người mà mình luôn coi như mẹ ruột lại đột nhiên biến thành bộ dạng này? Cảnh tượng trước mắt còn đáng sợ hơn cả ác mộng. Người ân nhân đã cho mình tất cả bỗng hóa thành ác quỷ, lạnh lùng, tàn nhẫn, độc ác đến mức thắt thòng lọng vào cổ mình. Sợi dây càng lúc càng siết chặt, tình mẹ con hơn mười năm qua cũng chẳng có chút tác dụng nào. Dù đang bị thắt cổ, dù trong lòng Tô Thanh Thanh không ngừng tự hỏi tại sao, cô vẫn không thể thốt nên lời.
Tô Thanh Thanh cố gắng ngẩng đầu lên, biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Giờ đây, trong lòng cô không có oán hận, bởi mọi thứ cô có đều do người trước mặt ban cho. Bà muốn giết cô, cô cũng không một lời oán trách. Bằng hơi thở cuối cùng, Tô Thanh Thanh muốn nhìn mặt Trình Anh lần cuối. Cô muốn nhìn thấy một chút giằng xé, một chút đau đớn, hay ít nhất là một nét bất đắc dĩ trên gương mặt ấy.
Đáng tiếc, không có gì cả.
Hoàn toàn không có gì.
Chỉ có sự xa lạ đến lạnh người.
.....
Gió lạnh xào xạc trên núi, tựa như những ngọn roi vô hình quất vào thi thể đang dần mất đi hơi ấm.
Trăng sáng treo cao, trên cầu Phi Nhai, một thân người cứng đờ đung đưa theo tiếng kẽo kẹt của cầu treo. Trải qua nửa đêm, da thịt Tô Thanh Thanh bắt đầu khô nứt.
"Sao trên cầu treo lại có một tấm ván gỗ thế kia, trông như sắp rơi xuống vậy," một nhân viên tuần tra gọi lớn.
"Ván gỗ ư? Hình như... hình như là người!" một người khác đi tới, quan sát kỹ hơn.
"Thật... là thật! Trời ơi, mau gọi người tới giúp!"
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽