"Lãnh Tước là một kẻ như vậy, cực kỳ am hiểu việc bày binh bố trận. Kiệt tác khét tiếng nhất của hắn chính là sự kiện Biển Đỏ ở Địa Trung Hải, nước biển nơi đó đã nhuốm màu đỏ suốt hơn nửa tháng. Mùi tanh tưởi lan đến tận các thành phố ven biển của Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Italy và Ai Cập, gây ra dịch bệnh trên biển cùng thú triều hoành hành, số người chết không tài nào thống kê hết được," Triệu Mãn Duyên nói.
"Sự kiện Biển Đỏ ở Địa Trung Hải? Sao tớ chưa từng nghe qua nhỉ? Chuyện lớn như vậy sao không thấy ai đưa tin?" Mạc Phàm tỏ vẻ khó hiểu.
Mạc Phàm biết rõ Địa Trung Hải rộng lớn đến mức nào. Để nhuộm đỏ cả một vùng biển, lan đến tận bờ biển của các quốc gia khác, thì phải giết bao nhiêu sinh mạng mới làm được?
"Anh nghĩ xem chuyện này có đáng để công khai không? Nhiều người cứ luôn bức xúc, đòi quyền được biết, đòi dân chủ. Nhưng một số chuyện không thể công khai được. Công khai chẳng khác nào tuyên truyền trắng trợn cho tên hung thủ kia, kích động những kẻ điên rồ khác nảy sinh ý định phạm tội, khiến một số người bất mãn với xã hội noi theo. Điều đó sẽ làm tăng sức ảnh hưởng của Hắc Giáo Đình trên toàn thế giới, giúp chúng ngày càng lớn mạnh. Anh xem, sau sự kiện Cố Đô hạo kiếp của Tát Lãng, trên thế giới đã xảy ra bao nhiêu chuyện tương tự với quy mô lớn nhỏ khác nhau, không biết bao nhiêu thành phố phải gánh chịu thảm cảnh. Số người sùng bái Tát Lãng đủ để che kín cả Địa Trung Hải, thậm chí những người trẻ tuổi bất mãn với xã hội cũng lóe lên suy nghĩ ‘Tát Lãng thật lợi hại’. Các thí nghiệm đã cho thấy tiếng cười có thể lây lan, tội ác cũng vậy. Những kẻ súc sinh của Hắc Giáo Đình khi tra tấn người khác cũng nảy ra ý nghĩ như thế, dù trước đây chúng cũng từng là người lương thiện," Linh Linh nói một cách nghiêm túc.
Con người đều có hai mặt thiện và ác, không hề có ranh giới rõ ràng. Không thể nói người mẹ ăn trộm tiền để cho con gái có miếng ăn là ác, cũng không thể nói giết vị quan tòa đã phán tội người mẹ ăn cắp là thiện. Những mầm mống tốt đẹp cũng có thể biến thành tội ác tày trời sau khi bị một thứ gì đó kích thích.
Trên thế giới có rất nhiều người mang trong mình năng lượng tiêu cực, trong đầu luôn luẩn quẩn ý nghĩ giết chết những kẻ đã bắt nạt, xúc phạm và sỉ nhục mình. Họ muốn tất cả mọi người đều nghèo khổ như mình, hận không thể khiến cho những kẻ giàu có, hạnh phúc, vui sướng phải trải qua những gì mình đã chịu đựng. Nếu trước mặt họ có một nút bấm, mà khi nhấn xuống thì tất cả mọi người đều sẽ trở nên giống mình, với suy nghĩ "đằng nào mình cũng là kẻ xấu", bọn họ rất có thể sẽ nhấn nút rồi cười như điên.
Nếu cái nút đó thật sự tồn tại, thì nó chính là Hắc Giáo Đình. Và Triệu Phẩm Lâm chính là kẻ đã nhấn nút. Khi còn trên xe buýt, Triệu Phẩm Lâm chỉ là một sinh viên đại học có chút tự phụ, hơi kiêu ngạo, nhưng khi đến trang viên, hắn đã biến thành kẻ như thế nào?
Phải chăng nếu không có Cố Đô hạo kiếp, Triệu Phẩm Lâm sẽ không nảy sinh ý nghĩ độc ác đó? Nhưng nếu không có sẵn ý niệm đó, thì lúc trước hắn đã không bày ra cạm bẫy cho Phương Thiểu Lệ.
Đa số mọi người sẽ không tự hình thành niềm tin cho riêng mình. Họ dùng sự lạnh lùng, khinh thường, đố kỵ để giả vờ trưởng thành rồi tự nhủ rằng "đây là hiện thực". Trên thực tế, tính cách của họ không khác gì trẻ con, không có suy nghĩ riêng, thiếu khả năng phán đoán đúng đắn, chỉ biết chạy theo xu hướng một cách mù quáng. Người lớn không cho trẻ em xem những bộ phim bạo lực chính vì sợ chúng sẽ học theo cái xấu. Một số sự việc nghiêm trọng cũng vì thế mà bị phong tỏa hoặc chặn thông tin.
Nhưng những người chưa trưởng thành sẽ có quan niệm lệch lạc về sự trưởng thành của riêng mình. Một khi những kẻ ngốc này nhận ra mình có thể làm điều ác, liệu chúng có biến thành kẻ xấu luôn không? Khi cho những kẻ có mầm mống ác độc một cơ hội, bọn họ sẽ dao động, sẽ lựa chọn sai lầm, giống như Triệu Phẩm Lâm.
Cho dù chỉ tăng lên 1%, xác suất chọn sai chỉ là một phần ngàn, thì cũng sẽ gây ra sự phá hoại to lớn cho xã hội này. Nếu vận may tốt hơn một chút, lại xuất hiện những thiên tài phạm tội như Lãnh Tước và Tát Lãng, thì kiếp nạn tiếp theo cũng đã được thai nghén rồi.
Vì vậy, việc gào thét đòi quyền được biết như một nhà hoạt động xã hội chẳng khác nào chỉ để thỏa mãn sự tò mò và hả hê trên nỗi đau của người khác. Vậy thì, quyền được biết có thật sự quan trọng đến thế không?
Nếu như cái quyền con người vô lý này có thể khiến thế giới mất đi vài ngàn, thậm chí vài trăm ngàn tên ác ôn, thì liệu có còn cần đến quyền được biết nữa không?
...
Sự việc của Lãnh Tước ở Địa Trung Hải không được công khai, nó đã bị Liên minh Châu Âu và Liên minh Hải dương phong tỏa. Với kiến thức hạn hẹp của mình, Mạc Phàm sẽ không thể nào thấy được những sự kiện này trong sách giáo khoa cơ bản. Trên thực tế, cả trong và ngoài nước đều có những sự kiện còn tàn ác hơn nhiều. Việc không công khai không phải để trốn tránh trách nhiệm, mà là để ngăn chặn những diễn biến tồi tệ hơn có thể xảy ra. Hết cách rồi, thế giới này kẻ ngu xuẩn luôn chiếm đa số.
"Sức ảnh hưởng của Tát Lãng còn vượt xa cả Giáo hoàng của Hắc Giáo Đình. Tin rằng cái tên Lãnh Tước đầu óc có vấn đề kia sẽ không cam tâm bị Tát Lãng đè đầu cưỡi cổ. Sự kiện Biển Đỏ ở Địa Trung Hải do hắn gây ra vẫn chưa đủ lớn, không thể nào so sánh với Tát Lãng được. Có thể tưởng tượng ra, kế hoạch tiếp theo của Lãnh Tước sẽ vượt xa cả sự kiện ở Địa Trung Hải, đồng thời cũng có khả năng cao sẽ xảy ra ở nước ta," Linh Linh nói một cách nghiêm túc.
"Đậu má cái lũ Hắc Giáo Đình này! Thế giới này có biết bao nhiêu quốc gia mà sao lúc nào nước mình cũng bị nhắm tới thế!" Triệu Mãn Duyên chửi thề, vô cùng bất mãn.
"Tuyệt đối không để hắn ta thực hiện được!" Mạc Phàm quả quyết.
Mạc Phàm cũng biết chuyện này không thể chỉ dựa vào sức của bọn họ, nhất định phải liên thủ với những người có thực lực mạnh. Người đầu tiên Mạc Phàm nghĩ tới là Hàn Tịch. Một khi lão Hàn Tịch nghe tin Hắc Giáo Đình xâm chiếm, chắc chắn ông sẽ là người đầu tiên nhảy ra liều mạng với bọn chúng.
Nhưng Hàn Tịch chỉ đại diện cho Hiệp hội Ma pháp Tháp Chuông. Nếu Lãnh Tước có một âm mưu lớn vượt qua cả sự kiện Địa Trung Hải thì cần phải có nhiều người có quyền quyết định hơn. Mạc Phàm nghĩ mình nên liên lạc với Chúc Mông, ông là nghị viên nên có tiếng nói hơn.
"Không phải cậu quen đại nghị trưởng Thiệu Trịnh sao? Liên lạc với ông ta thử xem. Nếu ông ta phê chuẩn việc điều tra Lãnh Tước, chúng ta mới có thể huy động được lực lượng đầy đủ hơn," Triệu Mãn Duyên nói.
"Để tớ thử xem."
Mạc Phàm gọi điện thoại cho đại nghị trưởng Thiệu Trịnh, nhưng người nghe máy lại là thư ký của ông.
"Mạc Phàm, cậu lại phát hiện ra đồ đằng mới nào sao? Tôi đã xem qua báo cáo của cậu về vùng ngoài núi Côn Du và cũng đã trình bày với nghị trưởng. Chúng tôi đã phái người đi xem xét Thiên Quan Tử Đoạn Thụ, nhưng không phát hiện ra điều gì. Chắc là con ma quỷ kia đã trốn sâu trong rừng núi, không thể hại người trong mấy trăm năm tới," thư ký Cố Liêm nói.
"Không có gì mới, nhưng tôi có chuyện quan trọng cần nói với nghị trưởng. Ngài ấy có rảnh không?" Mạc Phàm hỏi.
"Nghị trưởng đang ở hải chiến thành Đại Liên, tình hình đường ven biển không mấy lạc quan. E rằng sắp có chuyện lớn xảy ra. Nghị trưởng đã đề xuất đề án '5000 km Bờ Biển Cảnh Giới', cho nên sẽ tập trung vào đề án này trong một thời gian rất dài. Sau này có chuyện quan trọng cứ báo cho tôi là được," thư ký Cố Liêm nói.
"5000 km Bờ Biển Cảnh Giới?"
Mạc Phàm tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại một lần nữa, ai ngờ Cố Liêm lặp lại từng chữ.
"Không phải toàn bộ đường ven biển của quốc gia chúng ta cũng chỉ có 20.000 km sao?" Mạc Phàm nói.
"Đúng vậy, đây là đề án cảnh giới 1/4 đường ven biển. Nghị trưởng đã rất lâu rồi không ngủ, ngài ấy đang nỗ lực để đưa đề án này vào hạng mục quốc gia. Nhưng có quá nhiều người cảm thấy nghị trưởng đại nhân đang chuyện bé xé ra to, nói rằng mực nước biển hàng năm đều dâng lên là chuyện rất bình thường," thư ký Cố Liêm nói.
"Cái đó... cảnh giới tận 1/4 đường ven biển quốc gia, có hơi..." Mạc Phàm cũng cảm thấy đề án này quá khuếch đại rồi.
"Thấy chưa, giờ ai cũng nói nghị trưởng bị điên cả, nhưng ngài ấy vẫn không từ bỏ. Mà cậu nói có chuyện quan trọng, vậy có quan trọng hơn đề án này không?" Cố Liêm hỏi.
"Hic, so với cái đó thì chuyện của tôi... dù sao thì cũng phải nói," Mạc Phàm đáp.
Sau đó, Mạc Phàm kể lại chuyện chánh án bị giết và việc Lãnh Tước rất có khả năng đang ở trong nước cho Cố Liêm nghe.
"Các cậu có bằng chứng nào thuyết phục không?" Cố Liêm hỏi.
"Chúng tôi phát hiện một nội gián trong Thẩm Phán Hội, nhưng chưa moi được thêm thông tin nào," Mạc Phàm nói.
"Vậy thì tôi nghĩ điều này làm khó cho nghị trưởng rồi. Nghị trưởng đại nhân đã dồn tất cả sức lực ra đường ven biển. Hành tung của một Hồng Y Giáo chủ Hắc Giáo Đình đúng là không thể làm lơ, nhưng nghị trưởng không thể phân thân được. Trừ khi các cậu nắm giữ được chứng cứ thuyết phục hơn, lúc đó nghị trưởng sẽ báo lên quốc hội, khiến cho các nghị viên không chịu hợp tác kia phải đề phòng," Cố Liêm nói.
"Tôi còn tưởng sau sự kiện Cố Đô hạo kiếp, quốc hội sẽ đoàn kết hơn khi nghe tin về Hắc Giáo Đình chứ," Mạc Phàm nói một cách cay đắng.
"Yên tâm, chỉ cần có bằng chứng thật sự thì sẽ không có ai dám làm ngơ chuyện này đâu. Vì vậy, các cậu nên tóm chặt tên nội gián kia để lấy manh mối, tìm ra Hồng Y Giáo chủ Lãnh Tước, tìm ra kế hoạch của hắn. Như thế chúng tôi mới có biện pháp tốt nhất," Cố Liêm nói.
"Chúng ta phải có manh mối về Hồng Y Giáo chủ hoặc đưa ra kế hoạch của hắn làm bằng chứng thì cấp trên mới hành động sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Có một tổ dự phòng, cậu có thể tìm họ và giao nộp tất cả chứng cứ cậu có. Những chuyện sau đó cậu không cần lo lắng, tin rằng họ sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ," Cố Liêm nói.
...
Cúp điện thoại, tâm trạng Mạc Phàm trở nên nặng nề.
Mạc Phàm không đổ lỗi cho nghị trưởng hay thư ký không hành động, những gì Cố Liêm nói đều hợp lý. Không có chứng cứ thuyết phục mà làm lớn chuyện thì có khả năng sẽ bỏ lỡ đại sự. Lực lượng vũ trang quốc gia có hạn, nếu phái đi làm một chuyện vô căn cứ, Lãnh Tước sẽ lẩn trốn, còn nơi cần được viện trợ thì lại không có người đến ứng cứu kịp thời.
"Sao rồi?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Trước tiên chúng ta phải có bằng chứng thuyết phục," Mạc Phàm nói.
"Hừm, cứ báo trước với họ một tiếng cũng được." Linh Linh đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện này.
"Vậy thì chúng ta bắt đầu từ tên nội gián kia trước. Hừ, lần này chúng ta sẽ chủ động tấn công, cho Hắc Giáo Đình một cú đấm thật mạnh!" Mạc Phàm nói, giọng lạnh như băng.