Ầm!
Toàn bộ đường hầm không chịu nổi sức nặng, vỡ tan tành.
Đường hầm xuyên núi rung chuyển dữ dội khi thân thể Tướng quân Ô Dương không ngừng phình to. Những tảng đá khổng lồ lăn xuống, khiến đường hầm cao tốc sụp đổ hoàn toàn.
“Mẹ kiếp, còn muốn to hơn nữa à?” Mạc Phàm kinh ngạc nhìn Tướng quân Ô Dương, “Rốt cuộc nó là quái vật gì vậy?”
Xem ra Người Chăn Cừu là một Pháp sư hệ Triệu Hoán, đã gọi ra một sinh vật vô cùng đặc biệt. Mạc Phàm chẳng còn cách nào khác ngoài việc trơ mắt nhìn nó không ngừng lớn thêm.
…
Ở đầu bên kia ngọn núi, đường hầm sụp xuống, đất đá rơi như mưa, nhưng chiếc xe buýt vẫn điên cuồng tăng tốc.
Ngọn núi rung lắc dữ dội, khiến cây cầu phía ngoài đường hầm cũng bắt đầu nứt gãy. Triệu Mãn Duyên đang đứng trên nóc xe, thấy gã tài xế vẫn tiếp tục nhấn ga thì hét lớn:
“Mau dừng lại! Dừng ở ngoài đường hầm, đừng chạy lên cầu!”
Tiếng của Triệu Mãn Duyên không có tác dụng, gã tài xế như muốn đồng quy vu tận, đạp lút chân ga, lao thẳng về phía cây cầu cao tốc đã rạn nứt.
Cây cầu cao tốc bắc ngang qua khe núi, được chống đỡ bởi hàng chục cột trụ. Sau cơn rung chuyển, bốn năm cột trụ đã liên tiếp gãy đổ.
Cột trụ gãy khiến một đoạn cầu phía trước sụp hẳn xuống vực. Thấy cảnh này, có hành khách ngất xỉu tại chỗ, người còn tỉnh thì sợ hãi hét lên thất thanh.
“Chết tiệt, gã tài xế này điên rồi, tên Dẫn Độ Giả kia muốn tất cả mọi người phải chết!” Triệu Mãn Duyên cảm thấy không ổn, lập tức nhảy vào trong xe.
Thấy gã tài xế cuồng nhiệt như vậy, Triệu Mãn Duyên không chút do dự đánh ngất hắn.
Chiếc xe buýt chao đảo, liên tục đâm vào lan can, mấy lần suýt lao xuống vực. Tệ hơn nữa, cơn rung lắc dữ dội khiến bánh xe long ra. Dù đã cố gắng phanh gấp, nhưng vì tốc độ quá nhanh, chiếc xe vẫn trượt về phía vực sâu.
Triệu Mãn Duyên ngồi vào ghế lái, hai tay nắm chặt vô lăng.
“Bám chắc vào cho tôi!” Triệu Mãn Duyên quay đầu nói với các hành khách.
Nói xong, đôi mắt Triệu Mãn Duyên chuyển sang màu nâu đất, chính là Nham Ma Chi Đồng.
Dưới sự điều khiển của Triệu Mãn Duyên, những khối đá vỡ vụn tức thì tụ lại, lấp đầy khoảng trống của cây cầu. Ngay khi xe buýt lao tới khúc gãy, một cây cầu đá tạm thời đã được dựng lên, giúp chiếc xe vượt qua an toàn.
Xe cứ lao về phía trước, Triệu Mãn Duyên lại dùng Nham Ma Chi Đồng trải ra một cây cầu đá mới. Phía sau cầu vừa đi qua đã sụp đổ, phía trước lại tiếp tục hình thành, trông như đang chạy nước đại trên không trung.
Bang! Bang!
Chiếc xe rung lắc dữ dội, cuối cùng cũng đáp xuống một đoạn cầu nối khác, nơi đường cao tốc vẫn còn nguyên vẹn. Triệu Mãn Duyên còn cẩn thận bao bọc chiếc xe bằng một lớp Thủy Hoa Thiên Mạc, đề phòng nó đâm vào vách đá rồi bốc cháy.
“Phù, hú hồn, mạo hiểm thật!” Triệu Mãn Duyên ổn định được xe, thở phào một hơi.
Triệu Mãn Duyên chưa từng thử kỹ xảo này trên đường cao tốc với chiếc xe thể thao của mình, không ngờ hôm nay lại được trải nghiệm cảm giác đó bằng xe buýt.
Quay đầu lại, hắn thấy chỉ có vài người bị xây xát nhẹ, không có gì đáng lo, cũng không ai bị văng ra ngoài.
“Mọi người cũng mạng lớn thật, may mà gặp được Triệu thiếu gia tôi đây.” Triệu Mãn Duyên nở nụ cười.
Nam nữ, già trẻ trên xe đều choáng váng, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác bay qua khe núi thật sự quá đáng sợ.
Ầm ầm ầm ầm!
Triệu Mãn Duyên đang đưa thuốc cho người bị thương thì phía sau đường hầm lại phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Mọi người còn chưa kịp vui mừng thì đã thấy cả một ngọn núi sụp đổ hoàn toàn. Khi ngọn núi sụp xuống, một thân ảnh khổng lồ từ từ đứng dậy, vô số đất đá lăn từ trên người nó xuống.
Triệu Mãn Duyên quay đầu lại, sững sờ nhìn cảnh tượng này.
Ban đầu hắn còn tưởng ma pháp hủy diệt của Mạc Phàm và Người Chăn Cừu đã làm ngọn núi sụp đổ, ai ngờ lại là do một con quái vật phình to ra làm sập cả ngọn núi.
“Đi mau, đi mau!” Triệu Mãn Duyên không cho mọi người nghỉ ngơi, dùng Sóng Đất đưa tất cả dịch chuyển về phía trước.
Thân hình con quái vật kia quá mức khổng lồ, con người đứng trước mặt nó chẳng khác gì loài sâu bọ. Ngay cả những chiếc xe cộ trên đường cao tốc cũng chỉ như đồ chơi, chỉ cần một cú vung tay cũng đủ phá nát.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên tục, những ngọn núi khác cũng có dấu hiệu sụp đổ.
Triệu Mãn Duyên còn thấy trong tay con quái vật đầu cừu đang nắm hai cây chùy sắt khổng lồ, chỉ một cú nện xuống cũng đủ khiến một ngọn núi như muốn vỡ nát.
Triệu Mãn Duyên thấy một bóng người màu đen đang nhảy lên giữa trời đất đá bay mù mịt, thân thủ vô cùng mạnh mẽ, những tảng đá rơi xuống đều trở thành điểm đặt chân cho hắn.
Bóng người kia vừa đến chỗ cây cầu gãy, con quái vật cũng lập tức nện cây chùy sắt xuống. Triệu Mãn Duyên ngẩn người, còn tưởng Mạc Phàm sắp thành thịt vụn. Bất chợt, một vầng hào quang bạc lóe lên ngay dưới cây chùy. Một giây sau, Mạc Phàm đã xuất hiện ngay cạnh hắn, trên người vẫn còn vương lại ánh sáng của ma pháp không gian.
“Đây là cái thứ quái quỷ gì vậy?” Triệu Mãn Duyên hỏi Mạc Phàm.
“Tớ làm sao mà biết được! Tránh trước đã!” Mạc Phàm suýt chút nữa đã bị chôn vùi cùng ngọn núi kia.
Hắn cứ tưởng Tướng quân Ô Dương cao nhất cũng chỉ khoảng 30, 40 mét. Kích thước này Mạc Phàm cũng từng thấy qua, đối phó không quá khó. Nào ngờ tên này vẫn tiếp tục lớn lên, phá hủy cả đường hầm trong núi. Đường cao tốc bốn làn xe chỉ vừa đủ cho một móng vuốt của nó, nếu nó mà giẫm xuống thật thì có lẽ 2 km đường cũng nát bét.
Cũng may là Tề Dương đã chặn hết xe cộ đi vào, nếu không thì thương vong đã không thể đếm xuể.
Tên Dẫn Độ Giả Người Chăn Cừu kia quả là một kẻ điên, cứ như thể sợ thế giới này chưa đủ loạn vậy. Ngay cả những tên kém cỏi nhất trong Hắc Giáo Đình cũng ít khi dám phá hoại trắng trợn như thế này, Thẩm Phán Hội đâu phải để làm cảnh.
Người Chăn Cừu này thật sự coi Thẩm Phán Hội là đồ trang trí, không chừa lại bất kỳ đường sống nào.
“Hai tên kia đâu?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Chạy rồi. Trước tiên phải xử lý con quái vật này đã, nếu không tất cả mọi người trên đường cao tốc này sẽ chẳng còn ai sống sót.” Mạc Phàm nói.
“Cậu nói nghe dễ thế, sinh vật nhỏ chưa chắc đã yếu, nhưng với cái thể hình khổng lồ này, nó chỉ cần hất một cái là chúng ta bay sang ngọn núi bên kia rồi!” Triệu Mãn Duyên nói.
“Nói ít thôi, đi theo tớ dụ nó vào trong núi, cách xa đường cao tốc rồi xử lý nó.” Mạc Phàm chỉ về một hướng khác.
Hai người cố gắng dụ con quái vật đến nơi có lợi cho việc chiến đấu, nhưng Tướng quân Ô Dương rất khôn ngoan, nó không chịu rời khỏi đường cao tốc. Chỉ cần Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên vừa rời đi là nó lại bắt đầu đập phá lung tung.
Hai người họ không còn cách nào khác, đành phải chiến đấu với Tướng quân Ô Dương ngay tại đây.
Bang!
Một cây chùy bổ xuống, con đường vốn chỉ còn một nửa đã hoàn toàn bị phá hủy. Triệu Mãn Duyên đứng không vững, rơi thẳng xuống khe núi cùng vô số đá tảng.
Ngay khi sắp rơi xuống vực, Triệu Mãn Duyên vội gọi ra Dực Ma Cụ, lơ lửng giữa không trung. Thép, xi măng, đá tảng rơi xuống như mưa, nếu không né kịp thì có thể bị chôn sống.
“Mẹ kiếp, đồ vô dụng!” Mạc Phàm nhìn xuống thấy Triệu Mãn Duyên bị đống đổ nát bao trùm, liền chửi một câu.
Mạc Phàm ngẩng đầu lên một góc gần 90 độ, thấy Tướng quân Ô Dương đang há to miệng, định phun ra luồng sóng âm chấn động đáng sợ về phía này.
Trước đó, khi nó chỉ cao vài mét mà sóng âm đã đủ sức quấy nhiễu tinh thần rồi, bây giờ nó mà gầm lên thì có lẽ thân thể mình sẽ nổ tung mà chết mất.
Thương Lôi Trảo!
Mạc Phàm không để nó thực hiện thành công, bàn tay siết lại thành trảo, vô số tia chớp lập tức hội tụ trên đỉnh đầu Tướng quân Ô Dương. Một móng vuốt sấm sét màu đen kịt xé toạc không gian, phóng thẳng xuống ngay khi Tướng quân Ô Dương vừa há miệng định gầm lên.
Tướng quân Ô Dương cũng không muốn ăn trọn đòn sấm sét này, nó vội vàng ngậm miệng lại, giơ một cây chùy lên đỡ lấy Thương Lôi Trảo của Mạc Phàm.
Lôi điện bám vào cây chùy sắt nhưng không hề tiêu tán. Tướng quân Ô Dương tỏ ra rất khôn ngoan, nó búng cây chùy sắt, hất ngược luồng lôi điện đang bám trên đó về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm giật mình, không ngờ tên này lại có thể hấp thụ lôi điện của mình vào cây chùy.
Một chùy bổ xuống thì Mạc Phàm có thể né, nhưng những tia lửa điện bay tới thì hắn đành gọi ra Huyền Xà Khải Giáp để chống đỡ.
Lôi điện mang theo tính xuyên thấu, Huyền Xà Khải Giáp không ngăn được hoàn toàn, mà uy lực của những tia lửa cũng khá kinh người. Huyền Xà Khải Giáp vừa mặc vào đã vỡ nát, khiến toàn thân Mạc Phàm đau đớn, phun ra một ngụm máu.
Tiểu Viêm Cơ!
Mạc Phàm biết mình không thể địch lại sinh vật khổng lồ này, lập tức gọi Tiểu Viêm Cơ ra.
Sau khi tiến vào cấp Thống Lĩnh, toàn thân Tiểu Viêm Cơ được bao bọc bởi hai loại liệt diễm. Giữa ngọn lửa nóng bỏng, một ma nữ với vóc dáng yêu kiều dần hiện ra, mái tóc lửa bồng bềnh vừa mềm mại vừa xinh đẹp.
Viêm Nữ Cơ thấy Mạc Phàm bị thương thì cơn giận bùng phát, hướng lên bầu trời trong xanh cất lên một khúc ca. Những ráng lửa lập tức nhuộm đỏ cả bầu trời, lan tỏa thành từng tầng từng lớp, tạo nên một bức Viêm Hỏa Thiên Đồ đẹp đến kinh người ngay trên đỉnh đầu Tướng quân Ô Dương.