Một luồng hỏa diễm rực rỡ bắn xuống từ Thiên Đồ Viêm Hỏa, đường nét dày đặc của nó xuyên qua tầng mây và rặng núi, vẽ nên một vệt sáng tráng lệ độc nhất vô nhị. Sóng lửa hung hãn đánh thẳng vào người Ô Dương Tướng Quân, và một lần nữa, gã khổng lồ lại giơ đôi búa tạ lên để đỡ đòn.
Nhưng lần này, Ô Dương Tướng Quân đã không thể chống đỡ nổi. Sóng lửa từ búa tạ khuếch tán ra một phạm vi gần 1 km, đủ để thấy uy lực của luồng hỏa diễm từ Thiên Đồ mạnh mẽ đến mức nào.
Thân hình to lớn của Ô Dương Tướng Quân bắt đầu trượt dài trên sườn núi, bị sóng lửa đánh bay xuống một độ cao thấp hơn. Nơi đây có hàng chục ngọn núi trập trùng, dù độ cao không đáng kể nhưng cũng chỉ cao đến đầu gối của gã.
Những ngọn núi này lập tức bị san thành bình địa khi Ô Dương Tướng Quân trượt qua.
Búa tạ bị nung đến đỏ rực, nhiệt lượng khủng khiếp lan đến tận cánh tay. Ô Dương Tướng Quân vội vàng ném hai cây búa tạ xuống, chúng rơi xuống đất tựa như hai ngọn đồi nhỏ.
“Làm tốt lắm!” Mạc Phàm khen ngợi một câu.
Quả nhiên sức chiến đấu của Tiểu Viêm Cơ vẫn là mạnh mẽ nhất. Đối mặt với loại sinh vật khổng lồ này, Mạc Phàm gần như không có cách nào. Huống hồ, năng lực mới của hắn cũng không có tác dụng với sinh vật to lớn như vậy.
Đương nhiên, Mạc Phàm cũng sẽ không sử dụng nó, tránh để Trình Anh và Người Chăn Cừu biết được năng lực này, khiến bọn chúng trở nên cảnh giác hơn.
“Ô... ô... ô...”
Viêm Nữ Cơ vẫn chưa kết thúc đợt tấn công. Thân thể nhỏ nhắn của cô bé tự do bay lượn trên không trung, khoác trên mình bộ váy lửa rực rỡ, bắt đầu lao xuống từ đỉnh núi chót vót.
Trong quá trình lao xuống, Kiếp Viêm Thiên Địa thiêu đốt kịch liệt, dần dần biến cô bé thành một con Hỏa Liệt Điểu khổng lồ nhắm thẳng vào Ô Dương Tướng Quân.
Thân hình Hỏa Liệt Điểu cũng không hề nhỏ, đôi cánh lửa dang rộng như một đám mây rực cháy, va thẳng vào thân thể Ô Dương Tướng Quân. Một cơn cuồng phong hỏa diễm mãnh liệt cuộn lên, cuối cùng cũng đánh ngã được gã khổng lồ.
Dãy đồi trập trùng biến thành một biển lửa, Mạc Phàm nhìn xuống chỉ thấy một đại dương đỏ rực. Hắn không thể không thán phục sức chiến đấu của Tiểu Viêm Cơ khi đã trưởng thành, mạnh đến mức khiến hắn cảm thấy mình chẳng cần ra tay nữa.
“Nơi này có Tiểu Viêm Cơ lo liệu, chắc là không có vấn đề gì đâu. Chúng ta đuổi theo hai tên kia đi, đừng để chúng chạy thoát!” Triệu Mãn Duyên đến muộn, vội vàng nói.
“Không cần, trước tiên xử lý xong con Ô Dương Tướng Quân này đã,” Mạc Phàm lắc đầu.
“Sao thế? Cậu cam tâm để bọn chúng chạy thoát à?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Tớ đã gắn Vật Chất Hắc Ám lên người chúng rồi, nên tớ có thể biết được vị trí của chúng. Cứ để chúng đi, nếu không tạo ra cảm giác an toàn cho chúng thì vĩnh viễn không thể chạm tới Dẫn Độ Thủ và Hồng Y Đại Giáo Chủ được,” Mạc Phàm giải thích.
Vật Chất Hắc Ám của Dạ Sát có khả năng truy lùng mục tiêu mạnh nhất. Bây giờ chỉ cần Trình Anh và Người Chăn Cừu thi triển bất kỳ ma pháp nào, Mạc Phàm sẽ nhận được tín hiệu phản hồi. Việc Mạc Phàm nhảy ra không phải để diệt trừ hoàn toàn hai kẻ đó, hắn tin rằng bọn chúng sẽ không nghi ngờ gì, như thế mới thuận lợi tìm đến tổng bộ của Hắc Giáo Đình.
“Vật chất hắc ám gì cơ?” Triệu Mãn Duyên không hiểu Mạc Phàm đang nói gì.
“Nói chung là hai tên kia chạy không thoát được đâu. Hơi đói bụng rồi, đêm nay ăn chút thịt cừu đi,” Mạc Phàm nói.
“...” Triệu Mãn Duyên không biết nói gì hơn.
Mạc Phàm tuy là một kẻ cuồng chiến đấu, nhưng hắn sẽ không quá ỷ lại vào sức mạnh đột phá của Tiểu Viêm Cơ. Nếu gặp phải kẻ như Ti Tượng, Tiểu Viêm Cơ cũng khó lòng đối phó, do đó hắn vẫn phải tự mình chiến đấu để nâng cao thực lực.
...
“Cậu sẽ hại chết tớ mất!” Triệu Mãn Duyên lải nhải.
Giờ phút này, Triệu Mãn Duyên đang dang rộng một đôi cánh màu vàng, trông như một con đại bàng khổng lồ.
Ở phía dưới một ngàn mét, Ô Dương Tướng Quân vẫn đang tùy ý phá hoại, cố gắng trèo lên chỗ cao hơn để chém giết cho thỏa thích. Nhưng Viêm Nữ Cơ không cho nó cơ hội, mỗi một lần oanh tạc, số vết thương trên người Ô Dương Tướng Quân lại nhiều thêm.
Sinh vật có hình thể càng lớn thì sức sống càng dai. Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên không thể để nó làm càn quá lâu, cả hai bay lượn trên cao để tìm cơ hội thích hợp ra tay.
“Xuống!” Mạc Phàm ra lệnh cho Triệu Mãn Duyên.
“Ngay bây giờ sao?”
“Phí lời.”
Triệu Mãn Duyên mang theo Mạc Phàm lao xuống từ độ cao hơn một ngàn mét.
Toàn thân Mạc Phàm tỏa ra ánh chớp, táo bạo như thiên phạt giáng xuống từ chín tầng trời, nhắm thẳng vào đầu của Ô Dương Tướng Quân.
Tia sét này đã được Mạc Phàm tích tụ từ lâu, uy lực chắc chắn cao hơn bình thường không chỉ gấp đôi. Lôi điện tựa mũi khoan khổng lồ, càng lúc càng to dần khi lao xuống.
Ầm!
Mạc Phàm xuyên một lỗ thủng vào đầu Ô Dương Tướng Quân, não của nó phun ra tung tóe.
Ô Dương Tướng Quân đang bận đối phó với Viêm Nữ Cơ, nào ngờ Mạc Phàm lại xuất hiện trên đỉnh đầu, dùng một đòn lôi điện tích tụ đã lâu đánh cho nó lảo đảo. Viêm Nữ Cơ cũng tâm ý tương thông với Mạc Phàm, nhân cơ hội này gọi ra Kiếp Viêm Thiên Địa chân chính.
Kiếp viêm bùng cháy, nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh kiếm lửa khổng lồ trước mặt Viêm Nữ Cơ. Thanh kiếm to như một tòa nhà cao tầng, sóng nhiệt tỏa ra khiến cây cối trong phạm vi 1 km hóa thành tro bụi.
Thanh kiếm lửa đâm thẳng vào vết thương trước ngực của Ô Dương Tướng Quân, đâm sâu vào một phần ba, hỏa diễm hừng hực truyền vào trong cơ thể nó, tùy ý thiêu đốt.
“Gào... gào... gào...”
Ô Dương Tướng Quân phát ra tiếng kêu thảm thiết. Tà khí từ vết thương phun ra như xì gas, thân hình Ô Dương Tướng Quân cũng theo đó mà teo nhỏ lại.
Trước đó vẫn là một con quái vật cao to sừng sững, không lâu sau thì biến mất giữa những ngọn đồi.
Tiểu Ô Dương biết mình không phải là đối thủ của những kẻ kỳ lạ này, liền bắt đầu chạy trốn. Nhưng nào biết được Viêm Nữ Cơ đã nhìn thấu lớp ngụy trang vụng về của nó, dùng ma pháp Không Gian Hệ tóm nó lại, tiếp tục dùng Kiếp Viêm Thiên Địa để “chăm sóc”, nướng nó một cách mãnh liệt.
Viêm Nữ Cơ cũng đã nghe thấy Mạc Phàm muốn ăn thịt cừu, nướng lên chắc chắn sẽ ngon miệng hơn.
“Vãi chưa, từ khi nào mà Tiểu Viêm Cơ nhà cậu nghịch thiên như thế vậy?” Triệu Mãn Duyên cảm thán.
Vốn là một con quái vật có thể quét ngang quét dọc, nhưng khi đối mặt với Tiểu Viêm Cơ, nó không có cách nào thể hiện sức mạnh của bản thân. Trước mặt sinh vật nhỏ bé này, Tiểu Viêm Cơ trong hình dạng trưởng thành lại tỏa ra khí chất của một nữ hoàng.
“Con bé bây giờ đã là cấp bậc Thống Lĩnh rồi,” Mạc Phàm nở nụ cười.
“Vậy không phải là rất gần cấp Quân Chủ rồi sao?” Triệu Mãn Duyên thở dài: “Mới trưởng thành đã có sức chiến đấu thế này, chẳng phải khi đến giai đoạn thành thục thì sức chiến đấu sẽ vượt qua sinh vật cấp Quân Chủ bình thường à? Cậu đúng là nhặt được bảo bối rồi.”
“Cậu có biết tớ phải bỏ ra bao nhiêu tiền sữa bột không?” Mạc Phàm nói.
Số tiền dành cho Tiểu Viêm Cơ không kém gì Mạc Phàm. Trước đó Linh Linh có nói, từ khi bắt đầu đã cho ăn loại tốt nhất, sau này lớn lên sẽ có thực lực mạnh hơn rất nhiều so với những Viêm Cơ cùng chủng tộc. Dù sao thì Viêm Cơ cũng là tinh linh hỏa diễm độc nhất vô nhị, hỏa diễm càng mạnh thì tiềm năng được kích phát cũng càng tăng.
Và quả thực đúng như Triệu Mãn Duyên nói, Tiểu Viêm Cơ mới trưởng thành đã đạt cấp bậc này, đến giai đoạn thành thục phỏng chừng sẽ mạnh hơn cả cấp Quân Chủ.
“Cái tên Người Chăn Cừu kia cũng bình thường thôi, chỉ khó đối phó một chút chứ không đến mức giết được chúng ta,” Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm lắc đầu: “Như thế thì cậu nhầm rồi. Tên kia vứt Ô Dương Tướng Quân ở lại đây, không thèm thu hồi, có nghĩa là hắn không quan tâm đến con thú triệu hồi này. Hơn nữa, hắn được gọi là Người Chăn Cừu, cậu đã gặp người chăn cừu nào chỉ nuôi một con cừu bao giờ chưa?”
Triệu Mãn Duyên kinh ngạc: “Con mẹ nó, không lẽ tên kia có cả một bầy quái vật như này à?”
“Gần như thế. Người Chăn Cừu này thực lực rất mạnh, chúng ta đuổi theo cũng chưa chắc đã ngon ăn,” Mạc Phàm nói.
...
Không lâu sau, Mạc Phàm hội hợp lại với Tề Dương.
Tề Dương cũng là một thẩm phán viên có kinh nghiệm, làm rất tốt trong việc ngăn chặn nguy hiểm lan rộng. Khi Mạc Phàm chiến đấu, ông đã lập tức cho chặn những chiếc xe lại, không để những người trên đường cao tốc bị ảnh hưởng.
Chiếc xe buýt kia cũng được Triệu Mãn Duyên cứu thành công, còn người tài xế thì bị rối loạn tinh thần, phải điều trị trong một thời gian dài.
Người Chăn Cừu ngoài Triệu Hoán Hệ còn có Tâm Linh Hệ, tu vi cực cao. Người bình thường chỉ cần chịu đựng một đòn của hắn cũng sẽ trở thành người sống thực vật, người tài xế chỉ bị rối loạn đã là rất may mắn rồi.
“Vẫn có một người chết trên xe, nhưng như vậy đã là tổn thất ít nhất rồi. Mấy người... chưa kể bây giờ đã mất dấu mục tiêu quan trọng. Rất nhanh thôi, dư luận sẽ chỉ trích mấy người làm những chuyện bất lợi, phá hoại đường cao tốc, gây ra khủng hoảng xã hội, vân vân và mây mây,” Tề Dương thở dài.
“Không sao, có quá nhiều kẻ ngu như thế, làm sao mà chăm sóc tâm tình của tất cả được. Chúng tôi chẳng muốn sống,” Triệu Mãn Duyên nói.
“Yên tâm, hai tên kia chạy không thoát được đâu, tôi biết chúng ở chỗ nào,” Mạc Phàm cười, chậm rãi mở bàn tay ra. Một tiểu tinh linh hắc ám bé như con muỗi bay tới, đậu trên lòng bàn tay hắn: “Bọn chúng đã vượt qua núi, đi về phía thành phố. Cũng xảo quyệt thật, đi ngược lại đường cũ, muốn trốn ở trong thành phố.”
“Trốn vào thành phố?” Tề Dương sửng sốt.
Thật ra, sau khi mất dấu mục tiêu, Tề Dương đã phái người trong tổ dự phòng tìm kiếm trong núi, hy vọng tìm ra dấu vết. Ai ngờ bọn chúng lại quay trở về. Nếu không, họ có tìm kiếm trong núi mấy ngày mấy đêm cũng chẳng có manh mối nào.