Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1425: CHƯƠNG 1360: LIỀU MẠNG MỘT PHEN

Trở lại thành phố Nam Bình, Tề Dương nhận được mật báo.

"Trưởng quan, ngài yêu cầu người của chúng ta đi thăm dò xem có kẻ khả nghi nào mua động cơ, xe việt dã, và thông tin chuyến bay ở thành phố Nam Bình không. Quả thật có một kẻ với thân phận đặc biệt đã mua hai vé máy bay từ núi Vũ Di ở Nam Bình đến Hạ Môn, thời gian khởi hành là một tuần sau. Có cần tiếp tục thăm dò, điều tra rõ danh tính hai người kia không?"

"Không cần, tra tới đây là được rồi, bảo người của chúng ta đừng đi sâu vào, tránh bứt dây động rừng," Tề Dương trả lời.

"Vậy bên này có cần tiếp tục theo dõi không?" người bên kia hỏi.

"Không cần, tiếp theo mọi người cứ làm việc của mình, báo cáo như thường lệ là được," Tề Dương nói.

Tề Dương ngắt máy truyền tin, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn Mạc Phàm, không hiểu hỏi: "Rốt cuộc làm sao cậu biết hai tên kia không trốn trong dãy núi, mà đã quay lại thành phố Nam Bình?"

"Đây là một năng lực tôi mới nắm giữ, cụ thể thế nào thì không tiện nói chi tiết. Xem ra tình báo đã xác thực là đúng rồi phải không?" Mạc Phàm nói.

"Ừ, đúng là một tuần sau mới có chuyến bay, nhưng nếu không kiểm tra trong thành phố thì khó mà nắm được thông tin phức tạp chính xác như vậy," Tề Dương nói.

Làm tổ trưởng tổ dự phòng, khả năng truy lùng của Tề Dương cũng thuộc hàng xuất chúng, nhưng anh không tài nào hiểu nổi tại sao Mạc Phàm lại nắm được vị trí của hai tên kia.

Bất kể là Dẫn Độ Giả hay Trình Anh thì cũng đều xảo quyệt thành tinh, trong tình huống bình thường thì bọn họ đã mất dấu hai tên kia từ sớm rồi, thậm chí còn không biết hai người vẫn chưa rời khỏi thành phố.

"Tiếp theo chúng ta chỉ cần không làm gì để chúng sinh nghi là được, trong một tuần này chúng sẽ không giở trò xằng bậy gì đâu," Mạc Phàm nói.

"Đúng vậy, kẻ có chức vị càng cao trong Hắc Giáo Đình thì càng cẩn thận. Nhưng chúng vừa trốn về thành phố, không muốn chúng ta theo dõi, như vậy sẽ làm mọi chuyện trở nên phiền phức hơn. Dẫn Độ Giả chịu trách nhiệm đưa thành viên Hắc Giáo Đình rút lui mà không xảy ra sai sót nào, xem ra lần này chúng ta có thể câu được cá lớn. Người Chăn Cừu... thật không ngờ sau bao nhiêu năm lại có thể chạm trán với một nhân vật cấp bậc này của Hắc Giáo Đình," Tề Dương nói với vẻ hơi hưng phấn.

Hắc Giáo Đình đã khét tiếng trên toàn thế giới, Thẩm Phán Hội có thể tiêu diệt được một Áo Lam Chấp Sự đã là đại công rồi, rất có cơ hội được thăng chức, chứ chưa nói đến việc tiếp xúc được với nhân vật quan trọng hơn như Dẫn Độ Giả.

Tề Dương cảm thấy lần này đi theo Mạc Phàm có thể lập được đại công.

...

Thời gian tiếp theo, Mạc Phàm không cần để ý tới hai người kia. Vật chất hắc ám Dạ Sát đúng là thần kỳ, chỉ cần có ma pháp ba động là sẽ phản hồi lại cho Mạc Phàm. Vì vậy, trong những ngày tiếp theo, chúng làm cái gì Mạc Phàm đều biết.

"Cậu chắc là bọn chúng đang nghênh ngang dạo phố, dự tiệc tùng linh đình à?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Ừ, Trình Anh và gã Người Chăn Cừu kia phải ngụy trang, hòa mình vào cuộc sống của người bình thường. Ha ha, cứ để chúng vui vẻ đi. Nhưng vì chúng không thi triển ma pháp trong thời gian dài nên chẳng có chút ma pháp ba động nào, tớ còn tưởng mất dấu rồi chứ," Mạc Phàm nói.

"Gã Người Chăn Cừu này gan cũng to thật, chẳng coi Thẩm Phán Hội ra gì," Triệu Mãn Duyên nói.

"Tài cao gan lớn mà, hắn thực sự có thực lực đó. Cho dù bị vạch trần trong thành phố thì hắn vẫn có nhiều cách thoát thân," Mạc Phàm nói.

Người Chăn Cừu có thực lực rất mạnh, Mạc Phàm không thể coi thường được.

Đáng tiếc cấp bậc của Người Chăn Cừu vẫn chưa đủ để thuyết phục cấp trên phái Siêu Giai Pháp Sư đến. Nếu như có thể moi ra được kẻ đứng sau Người Chăn Cừu thì mọi chuyện lại khác.

"Cậu nói xem, rốt cuộc Lãnh Tước đang âm mưu cái gì?" Triệu Mãn Duyên suy nghĩ sâu xa hơn.

Mỗi khi một Hồng Y Đại Giáo Chủ ra tay đều là những thảm kịch kinh hoàng, đây cũng là nguyên nhân mà Mạc Phàm không thể coi thường được.

Hiện tại, Triệu Mãn Duyên muốn biết Lãnh Tước định làm gì, tại sao lại ngang ngược chạy vào lãnh thổ Trung Quốc, rốt cuộc là muốn để lại "tác phẩm" gì. Thẩm Phán Hội Trung Quốc đã theo sát chúng như vậy mà vẫn còn dám nghênh ngang, trèo đầu cưỡi cổ.

"Nói thật thì tớ cũng có chút lo lắng," Mạc Phàm nói.

"Lo rằng sẽ điều tra ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng, đúng không? Sợ đến mức mà thực lực của bản thân cũng không gánh nổi?" Triệu Mãn Duyên hiểu rõ Mạc Phàm.

"Ừ, mỗi một thành viên của Hắc Giáo Đình không thể coi thường được. Chúng ẩn mình trong các thành phố, các quốc gia... như một khối u trong cơ thể khỏe mạnh của một người, không biết khi nào sẽ trở thành bệnh nan y. Đến lúc nhận ra nó đang tàn phá cơ thể thì cũng đã không cứu được nữa rồi. Cứ để im thì chỉ có thể chịu sự dày vò, không chống lại thì chết," Mạc Phàm nói.

Bất kể là thảm họa Bác Thành hay kiếp nạn Cố Đô.

Khi Hắc Giáo Đình bộc phát, nó như núi lở đất sụt, một cá nhân đứng trước nó chỉ cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, bất lực.

Không có gì làm người ta sợ hãi hơn điều này.

Điều này làm Mạc Phàm lo lắng, lo rằng sau khi biết được chân tướng kế hoạch, nó sẽ mang đến một cảm giác ngột ngạt và bất lực đến tột cùng.

Vẫn cần phải tăng cường thực lực, Mạc Phàm đã nghĩ đủ mọi cách để làm mình mạnh hơn. Nhưng thực lực không bao giờ là đủ, mà kẻ địch thì ngày càng mạnh.

"Hay là giao cho tổ dự phòng đi, có Thẩm Phán Hội, quân đội, hiệp hội ma pháp. Đến cả Chánh Án còn dễ dàng bị đoạt mạng, huống chi là chúng ta. Gặp phải Hồng Y Đại Giáo Chủ hay Dẫn Độ Thủ thì chắc chắn là cửu tử nhất sinh," Triệu Mãn Duyên nổi ý định rút lui.

Hắc Giáo Đình như một con quái vật khổng lồ, Triệu Mãn Duyên cũng cảm thấy áp lực trong lòng.

Triệu Mãn Duyên vẫn thấy cứ yên ổn đi tìm Đồ Đằng thì hơn... À, cũng không xong, tìm Đồ Đằng cũng có an toàn méo đâu. Nhớ lại Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ, vừa nghĩ tới cảnh bản thân phải bò lên cái thân thể dơ bẩn, khủng bố, nguy hiểm đó là Triệu Mãn Duyên vẫn còn gặp ác mộng.

"Hiện tại không thích hợp lắm, việc theo dấu Người Chăn Cừu chỉ có tớ mới làm được. Có lẽ ông trời thấy chúng ta là khắc tinh của Hắc Giáo Đình nên mới ban cho tớ năng lực Dạ Sát. Hiện tại chúng ta vẫn chưa biết Lãnh Tước muốn làm gì, có kế hoạch gì. Điều đó cũng có nghĩa là kế hoạch này vẫn còn trong giai đoạn khởi đầu, giống như kiếp nạn Cố Đô vậy. Giả như lúc đó có thể nhìn thấu được màn diễn tập ở Bác Thành thì đã có thể ngăn chặn được kiếp nạn Cố Đô. Tương tự như vậy, nếu chúng ta có thể tìm ra manh mối trong kế hoạch này thì có thể ngăn được một thảm kịch giống như biển đỏ ở Địa Trung Hải... nếu bây giờ bỏ cuộc, sau này chắc chắn sẽ hối hận," Mạc Phàm nói.

Chỉ những ai đã trải qua tai nạn Bác Thành, kiếp nạn Cố Đô mới hiểu được cảm giác cuồng loạn, hận không thể quay ngược thời gian.

Thời gian không thể quay ngược, chỉ có lúc đó và bây giờ.

Triệu Mãn Duyên nhìn Mạc Phàm, bỗng nhiên im lặng, một hồi lâu sau mới nói: "Không ngờ cậu lại có thể nói ra những lời này, tớ cứ tưởng cậu chỉ là một tên du côn vô học thôi chứ. Thôi được, Triệu Mãn Duyên này bất chấp, liều mạng với cậu một phen!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!