Thảm họa khét tiếng nhất Ai Cập – hải thị thận lâu.
Đó không phải là một hiện tượng tự nhiên do khúc xạ ánh sáng. Đối với Ai Cập, mỗi khi hải thị thận lâu xuất hiện thì chẳng khác nào đội quân Minh Thần giáng thế, bầu trời nhuốm màu máu tươi, xác chết chất chồng đầy đồng.
Người chăn nuôi già cũng có chút kiến thức, từng đọc được ghi chép về các sự kiện lớn của nước ngoài trong vài cuốn sách. Chẳng hiểu vì sao, ông cảm thấy câu chuyện này đặc biệt chân thực, chân thực đến mức như truyền thuyết về người anh hùng dùng thân mình làm tan băng tuyết của bộ tộc bọn họ.
"Thế nào, ông có cảm thấy câu chuyện về Kose ghim sâu vào lòng người hơn truyền thuyết kia không?" Thiếu niên cười hỏi.
"Cái này... tôi vẫn cho rằng câu chuyện của chúng tôi vĩ đại hơn," người chăn nuôi già trả lời.
"Ha ha ha, câu chuyện về Cách của ông chỉ được lưu truyền trong một khu vực nhỏ. Nhưng Kose, cái tên của người phụ nữ tàn ác nhất Ai Cập suốt nhiều thế kỷ, lại được truyền bá rộng rãi. Tiếng xấu thì thường đồn xa mà. Đúng rồi, ông có biết về sức mạnh tín ngưỡng không?" Dường như thiếu niên rất thích tán gẫu với người chăn nuôi già.
Người chăn nuôi già gật đầu, tỏ rõ mình không phải một lão già quê mùa không biết gì.
"Có vô số thần linh khác nhau, tín đồ càng đông, lòng thành kính càng nhiều thì thần lực của các vị thần càng mạnh. Vì thế trong thời đại xa xưa, các vị thần thường sẵn lòng làm những việc ý nghĩa cho nhân loại để thu hút thêm tín ngưỡng, củng cố thần lực. Sự tôn kính, thành tâm, cúng bái của con người sẽ vô hình trung hóa thành sức mạnh tín ngưỡng bay đến thần giới, khiến các vị thần trở nên lớn mạnh hơn," thiếu niên tiếp tục nói.
"Đúng vậy, chúng tôi cũng tin vào quan niệm này," người chăn nuôi già nói.
"Nhưng ông có biết sức mạnh tín ngưỡng còn một mặt khác ít được lưu truyền không?" Thiếu niên nói tiếp.
"Còn một mặt khác?" Người chăn nuôi già càng thêm bối rối.
"Nếu cúng bái, tôn kính, trung thành mang lại sức mạnh tín ngưỡng cho thần linh, vậy thì sự phỉ nhổ, căm ghét, hận thù nhắm vào một ma linh nào đó, liệu có mang lại sức mạnh oán niệm vô song cho tà lực của nó không?" Thiếu niên nói.
Người chăn nuôi già sững sờ, không biết phải đáp lời ra sao.
"Đúng vậy, nếu đức tin ngoan đạo của nhân loại khiến thần lực của các vị thần trở nên mạnh mẽ hơn, vậy thì sự phẫn nộ và oán hận của nhân loại tụ lại một chỗ, chẳng phải cũng sẽ tăng cường tà lực cho các ác thần hay sao?"
"Vậy ông thử nói xem, trên thế giới này, người như Cách nhiều hơn, hay người như Kose nhiều hơn?" Thiếu niên nói tiếp.
Người chăn nuôi già lại một lần nữa nghẹn lời.
Thực tế thì, người như Kose nhiều hơn, đó dường như là bản chất của con người.
"Giả như chia thần linh thành hai phe thiện và ác, rồi cân đo sức mạnh của họ dựa trên sức mạnh tín ngưỡng, chúng ta có thể rút ra một kết luận: ác thần có sức mạnh lớn hơn thiện thần," thiếu niên tiếp tục nói.
"Ta không thể phản bác logic của cậu," người chăn nuôi già nói.
"Đó là điều đương nhiên, sự thật thì không thể phản bác," thiếu niên đắc ý nói.
"Ta không hiểu tại sao cậu lại biết những thứ này. Lẽ ra một đứa trẻ trạc tuổi cậu không nên biết mới phải chứ?" Người chăn nuôi già nghi hoặc hỏi.
"Tại sao tôi biết ư?" Thiếu niên nở nụ cười, bước tới vỗ vai người chăn nuôi già, nói: "Là bởi vì chúng tôi chính là tín đồ của ác thần đó, ông già ạ. Càng nhiều người phỉ nhổ, căm ghét những tín đồ như chúng tôi, càng căm hận tà linh mà chúng tôi tin tưởng, thì sức mạnh chúng tôi nhận được cũng sẽ càng tăng lên."
Người chăn nuôi già kinh ngạc nhìn thiếu niên, sững sờ một lúc lâu mới lên tiếng: "Cậu bé, cậu có những suy nghĩ sai lầm rồi, mọi việc không như cậu nghĩ đâu."
"Những kẻ cầm quyền tạo ra vô số thế giới không tưởng, dùng vô số câu chuyện như về Cách để che đậy mặt khác của bản chất con người, để áp chế sức mạnh tín ngưỡng tà ác. Nhưng con người thật sự có thể không căm ghét, không hận thù, không giận dữ sao? Khi trải qua bất công, coi thường, tra tấn, hành hạ, thật sự có người làm được những điều đó sao?" Thiếu niên nói.
"Có thể là thế, cậu bé, cũng có nhiều người bản chất hiền lành thiện lương như Cách," người chăn nuôi già cảm thấy lời nói của mình có phần yếu ớt.
"Được, vậy chúng ta đánh cược một ván nhé, được không?" Thiếu niên nói.
"Đánh cược? Đánh cược cái gì?" Người chăn nuôi già không hiểu.
"Đây là quê hương của ông, chúng ta vừa đi ngang qua nhà ông, thấy con gái ông, vợ ông, còn cả người mẹ già 80 tuổi vẫn còn khỏe mạnh của ông. Bà ấy còn đưa cho tôi một chiếc nhẫn bện bằng cỏ, đúng không?" Thiếu niên nói.
"Đúng, mẹ tôi rất quý mến cậu, nói cậu có đôi mắt màu tím đẹp như tinh linh vậy," người chăn nuôi già nói.
"Hàng xóm xung quanh ông cũng rất tốt, tôi đã gặp qua họ, tuy nghèo nhưng lạc quan, lại còn rất hiếu khách nữa, phải không?" Thiếu niên nói tiếp.
"Đúng, họ đều là những người hàng xóm tốt," người chăn nuôi già nói.
"Những người sống ở vùng thảo nguyên này vì truyền thuyết mà đều có một phần thiện lương, nhiệt tình, đối xử tử tế với mọi người, tôn trọng phụ nữ. Dù đi đâu thì đây cũng là một bộ tộc đáng được khen ngợi," thiếu niên nói.
"Đó là điều hiển nhiên, bộ tộc chúng tôi tuy sống ở nơi hẻo lánh nhưng cũng có danh tiếng tốt," mặt người chăn nuôi già hiện lên vẻ tự hào.
Thiếu niên quay đầu liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám ngắn, thấy nàng đã chuẩn bị xong, bèn cười nói: "Vậy chúng ta dùng những thứ này để đánh cược nhé?"
"Ta không hiểu ý cậu lắm," người chăn nuôi già nói.
"Nếu ông không oán hận tôi, không căm ghét tôi, vậy thì ông thắng. Mà ông thắng thì tôi sẽ tự nguyện từ bỏ thân phận Hồng Y Đại Giáo Chủ, thề với ông sẽ làm một người tốt giống như Cách," thiếu niên cười tựa gió xuân, nhưng đằng sau đó là sự giả tạo và tà khí vô tận.
"Tại sao cậu muốn làm vậy với ta? Tuy tư tưởng của cậu kỳ lạ, nhưng cậu là một đứa trẻ rất lễ phép," người chăn nuôi già vẫn không hiểu.
"Lễ phép với người ngoài là phần còn sót lại của tôi, bản chất thật của tôi là xấu xa," thiếu niên nói.
"Cậu quả thực là một đứa trẻ kỳ lạ," người chăn nuôi già lắc đầu bất đắc dĩ, thật sự không tranh luận lại được đứa trẻ này, từ tư duy logic cho tới học thức đều cao hơn mình không biết bao nhiêu lần.
Người chăn nuôi già quay đầu lại, liếc nhìn người phụ nữ mặc sườn xám, hỏi: "Cô không nói gì với em trai của cô sao, em trai cô có những tư tưởng không tốt."
"Ông hiểu lầm rồi, đây không phải em trai tôi, mà là chủ nhân... Đúng vậy, giống như nam sủng của Kose, còn tôi là nô lệ nhỏ của chủ nhân," người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám cười dịu dàng.
"Chuyện này..." Người chăn nuôi già không biết phải nói gì, đang định lên tiếng thì thấy người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám chỉ tay một cái, khiến bức tượng điêu khắc Cách vỡ tan tành.
Bức tượng điêu khắc Cách hóa thành bột mịn, bay tung lên không trung, vương vãi ra cả đám cỏ. Người chăn nuôi già thấy hành vi lỗ mãng của người phụ nữ thì trên mặt hiện lên vài phần tức giận.
"Cô làm cái gì vậy!" người chăn nuôi già lớn tiếng.
"Thiết lập tọa độ ở nơi này," người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám thản nhiên nói.
"Ông già, mới vậy mà ông đã nổi giận rồi sao? Vậy thì ông thua rồi," thiếu niên nói.
"Ta không hề tức giận, chúng ta có thể làm lại một bức điêu khắc khác. Nhưng các người không nên làm như thế, làm vậy là không tôn trọng chúng ta... Trên tay cô cầm thứ gì vậy?" Người chăn nuôi già nói.
Người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám cầm trong tay một khối lăng kính tam giác, tinh xảo, tràn đầy tính nghệ thuật, nhẹ nhàng nói: "Ông hỏi thứ này à?"
"Đúng thế," người chăn nuôi già nói.
"Đây chính là một bảo bối," lúc này thiếu niên mở miệng giải thích: "Tôi cùng Tát Lãng đã phải bỏ ra rất nhiều công sức mới trộm được linh kiện quan trọng nhất từ Thần Điện New York. Ông còn nhớ Kính Tam Giác Thứ Nguyên mà tôi từng nhắc tới không?"
"Nhớ, không phải thứ đó đã bị sấm sét đánh thành bột vụn rồi sao?" Người chăn nuôi già nói.
"Há, cái kia không phải Kính Tam Giác Thứ Nguyên, thứ mà Kose cầm trên tay chỉ là một bản sao tinh xảo mà thôi. Công dụng của nó chỉ là tán xạ ánh sáng, có thể gọi là Kính Tam Giác Hỗn Độn. Kính Tam Giác Hỗn Độn lưu lạc tới Ai Cập, rơi vào tay Kose, còn thứ trên tay chúng tôi đây mới thực sự là Kính Tam Giác Thứ Nguyên. Rất nhanh thôi, ông sẽ được thấy hiệu quả vô song của nó."
Người chăn nuôi già lại một lần nữa sững sờ.
Nếu như truyền thuyết kia của Ai Cập là sự thật, thì Kính Tam Giác Thứ Nguyên có thể khúc xạ Minh Huy của Kim Tự Tháp, đó chắc chắn không phải thứ gì tốt đẹp.
"Lãnh Tước đại nhân, em đã chuẩn bị xong."
"Được, vậy hãy để cho ông già của chúng ta mở mang tầm mắt," thiếu niên nói.
...
Kính Tam Giác Thứ Nguyên được đặt trên đống đổ nát của bức tượng điêu khắc Cách, các thủ hạ khác truyền vào một loại năng lượng đặc biệt. Lăng kính tam giác tỏa ra ánh sáng mang một tông màu lạnh lẽo, lạnh như ánh trăng.
Ánh sáng bắn vút lên trời cao, xé ra một đường phân cách kinh người giữa bầu trời xanh xám, tựa như bắn thẳng vào một thứ nguyên khác.
Một thế giới khác như hiện ra qua mặt phẳng được tạo bởi đường sáng bắn ra từ lăng kính.
Rất nhanh, lại có thêm một đường sáng thẳng đứng khác xuất hiện, vẫn lạnh lẽo như đường đầu tiên. Nó vạch một đường thẳng tắp qua thảo nguyên vô tận này, gần như song song với đường chân trời phía xa, giao với đường sáng ban đầu tại vị trí bức điêu khắc Cách.
Ngay sau đó là một đường sáng nằm ngang, vuông góc với đường thẳng đứng, vuông góc với đường chân trời ở phía xa. Nó chia khu vực rậm rạp này ra làm bốn phần, cho dù nhìn từ độ cao mười ngàn mét vẫn thấy rõ được những đường phân cách chấn động này.
Một luồng sáng xuyên thấu.
Một đường dọc nối đất.
Một đường ngang giao cắt.
Ba đường sáng tạo thành một tọa độ không gian, thứ ánh sáng lạnh lùng đặc biệt tràn ngập khắp khu vực. Rõ ràng đang là buổi chiều nắng đẹp, vậy mà giờ đây chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt, mờ mịt và lạnh lẽo.
"Mau nhìn đi, thời khắc đẹp nhất sắp tới rồi!" Trong mắt thiếu niên ánh lên vẻ cuồng nhiệt.
Người chăn nuôi già cảm thấy khó mà tin nổi, ông chưa từng thấy qua cảnh tượng nào đồ sộ và chấn động đến như vậy.
"Rốt cuộc thì đây là cái gì?" Người chăn nuôi già hỏi.