Ánh mắt của người bí ẩn mặc áo choàng trắng nhìn Bân Úy, Bân Úy cũng cảm nhận được mọi người đang nhìn mình, suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Ý anh là Vạn Lý Trường Thành cổ sao?
- Đúng vậy, trong quá khứ, thú hoang Bắc Cương vẫn luôn rất mạnh, là mầm họa lớn nhất của toàn bộ Trung Nguyên, chiến tranh cũng đã bùng nổ nhiều lần. Đó là phòng tuyến cổ được xây dựng từ thời xa xưa, nhưng vì đã quá lâu rồi nên mọi người cũng dần lãng quên nó, - người bí ẩn mặc áo choàng trắng nói.
- Vạn Lý Trường Thành cổ thực sự mạnh mẽ, nhưng vấn đề là nó cũng không chống đỡ nổi sự bao phủ của kim tự tháp Khufu, đúng không? - Diệp Hồng nói.
Lúc này, Bân Úy dường như đã hiểu ra điều gì, giọng điệu có phần kích động:
- Đúng, Vạn Lý Trường Thành cổ quả thực không thể ngăn được kim tự tháp Khufu. Nhưng nếu liên kết tất cả các đoạn Trường Thành cổ trên khắp Bắc Nguyên, nối chúng thành một dãy núi che chắn tại những vị trí hiểm yếu, thì kim tự tháp Khufu sẽ không thể tiến vào đất Hoa Hạ dù chỉ nửa bước!
- Không sai, - người bí ẩn mặc áo choàng trắng nói, - đây là phòng tuyến cổ mạnh nhất mà tổ tiên chúng ta đã tạo ra. Việc cấp bách của chúng ta bây giờ là sơ tán toàn bộ người dân ở Bắc Nguyên, chỉ cần khởi động được phòng tuyến hùng vĩ này thì thương vong sẽ giảm xuống mức thấp nhất.
Câu nói này của người bí ẩn mặc áo choàng trắng làm cho ánh mắt mọi người lóe lên tia sáng hy vọng.
Phòng tuyến cổ xưa, tường thành hùng vĩ, nếu có thể khởi động được lớp phòng ngự này thì quả thực có thể ngăn chặn bước tiến của kim tự tháp Khufu.
- Đúng vậy, chiến đấu trực diện với chúng là điều không thể, toàn bộ quân khu Bắc Nguyên cũng chưa chắc đã chống lại được. Nhưng chúng ta chỉ cần ngăn chúng phá hoại, cho những người dân sơ tán khỏi Bắc Nguyên có thêm một chút thời gian, nhường cho chúng mảnh đất này là được rồi! - Diệp Hồng vỗ đùi một cái, như bừng tỉnh ngộ.
- Nhưng làm sao để khởi động phòng tuyến này? Người thừa kế như Bân Úy đâu còn lại bao nhiêu chứ? - Linh Linh hỏi.
- Yên tâm, tôi đã đến đây tức là đã có sự chuẩn bị, nhưng quá trình này cũng không đơn giản, cần sự phối hợp của tất cả mọi người đang ngồi ở đây, - người bí ẩn mặc áo choàng trắng nói.
Diệp Hồng vỗ ngực nói:
- Tiên tri, ngài cần giúp đỡ gì cứ nói, tôi đây dù có cược cả mạng sống cũng phải đảm bảo an nguy cho Bắc Nguyên.
Bân Úy cũng tỏ thái độ kiên quyết tương tự, là người thừa kế Vạn Lý Trường Thành cổ, việc nghĩa không từ nan.
Thực sự là trời không tuyệt đường người, nhìn đi lão Triệu, sự việc cũng đâu tệ như cậu nghĩ.
Triệu Mãn Duyên bĩu môi:
- Thế này mà đã hết gay go á? Trước tiên chưa nói có khởi động được phòng tuyến này hay không. Kể cả có thành công cũng không đảm bảo phòng ngự được 100%, chứ đừng nói đến việc bảo toàn mạng sống cho chúng ta. Những lời này cũng chỉ là lý thuyết, đến lúc thực hành không biết sẽ khó khăn đến mức nào, sẽ có bao nhiêu sự cố ngoài ý muốn phát sinh.
- Nói chung là chúng ta vẫn phải thử một lần, - Trương Tiểu Hầu nói.
- Chúng ta cần biết vị trí cụ thể mà kim tự tháp Khufu sẽ xuất hiện, vì thế Mạc Phàm phải tiếp tục ẩn nấp để thu thập tin tức. Những người còn lại theo tôi khởi động phòng tuyến cổ, chuẩn bị chống lại Minh quân, - người bí ẩn mặc áo choàng trắng nói.
Có hy vọng, đó là một tia sáng le lói từ trong vực sâu tăm tối khiến người ta có thêm động lực. Thà dùng hết sức bình sinh mà bò về phía có ánh sáng, dù cho đường đi có gập ghềnh, dơ bẩn hay dài đằng đẵng, còn hơn là dừng lại mục rữa trong bóng tối. Còn tốt hơn là chết, tốt hơn là chìm vào tuyệt vọng, nếu có thể nhìn thấy ánh mặt trời thì đó nhất định là một lần niết bàn tái sinh.
...
...
Đúng như lời người bí ẩn mặc áo choàng trắng đã nói, Mạc Phàm cùng những người khác chia thành hai đường.
Mạc Phàm đã thâm nhập vào tầng lớp cao của Hắc Giáo Đình, tin rằng khi Hắc Giáo Đình cử hành đại lễ, hắn sẽ biết được vị trí thật sự của kim tự tháp Khufu, cũng sẽ thấy được Hồng y giáo chủ Lãnh Tước đang thực hiện kế hoạch điên cuồng đến tột cùng của mình.
Giết Lãnh Tước là chuyện mà Mạc Phàm phải làm. Khi còn ở Bác thành, Mạc Phàm đã thề rằng phải trở nên mạnh mẽ hơn, không thể để bi kịch tái diễn một lần nữa. Nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quy mô cũng quá lớn, Mạc Phàm thật sự không thể làm gì được.
Lần này, Mạc Phàm sẽ không lùi bước nữa.
Lũ súc sinh Hắc Giáo Đình, nhất định phải đưa từng tên một xuống địa ngục. Kể cả Hồng y giáo chủ Lãnh Tước cả gan dám làm loạn ngay trong nước cũng không phải ngoại lệ.
Mạc Phàm khác biệt so với những người khác, hắn đang bước lên con đường mà Tổng giáo quan Trảm Không đã từng chọn.
...
- Lão Triệu đâu? - Trước khi rời khỏi thôn Cốc Lê, Mạc Phàm hỏi Trương Tiểu Hầu và Linh Linh.
Triệu Mãn Duyên đã rời khỏi từ đường từ trước, dường như không muốn tham gia vào chuyện hy sinh vô nghĩa này. Càng không muốn thấy Mạc Phàm mạo hiểm, bởi những kế hoạch này thực sự chỉ là trên lý thuyết, có quá nhiều ẩn số, chỉ một sai sót nhỏ cũng khó mà giữ được mạng sống. Huống chi kế hoạch này của bọn họ còn chẳng có đường lui, coi như sống chết có số.
- Anh ấy ra ngoài hít thở không khí rồi. Anh Phàm, tiếp theo chúng em không thể ở bên cạnh anh được, nên anh nhất định phải cẩn thận, - Trương Tiểu Hầu nói.
Mạc Phàm tìm một vòng xung quanh mà vẫn không thấy Triệu Mãn Duyên đâu. Nói thật thì Mạc Phàm cũng cảm thấy có lỗi với Triệu Mãn Duyên. Hứa là đào được chứng cứ thì lập tức rút lui, kết quả lại rơi vào tình huống như bây giờ, đối mặt với kim tự tháp khổng lồ đó, nội tâm của người bình thường cũng sẽ sụp đổ.
Vốn muốn nói lời tạm biệt với Triệu Mãn Duyên, nhưng đoán chừng gã này chắc vẫn còn đang tức giận. Có khi gã đang mai phục ở đâu đó để đánh ngất mình rồi vác đi cũng nên... Ra ngoài cũng hơi lâu rồi, Mạc Phàm không thể chờ thêm được nữa, tốt hơn hết là rời đi trước.
...
...
Trở lại nơi đóng quân của Hắc Giáo Đình, trên một ngọn núi cách thôn Cốc Lê 50 km.
Ngọn núi trọc lóc chỉ mọc lơ thơ vài loài thực vật, tất cả đều trơ trọi, chỉ còn lại thân cây khô, cành cây khô, và những bộ rễ già bật cả ra khỏi mặt đất.
Rễ già mọc đan xen trên núi trọc, trải rộng hơn nửa ngọn núi. Khi Mạc Phàm trở lại nơi đóng quân, Lam Biên Bức cũng nhanh chóng xuất hiện.
- Cậu đã đi đâu? - Lam Biên Bức hỏi.
Lam Biên Bức mặc một bộ đồ màu xanh pha lê, trông có chút thoát tục diễm lệ. Nếu không phải cô ta xuất hiện ở nơi đóng quân của Hắc Giáo Đình, khó ai có thể ngờ cô ta lại là một phần tử tà ác. Trong thời gian này, Lam Biên Bức gần như là người bạn duy nhất ở bên cạnh Mạc Phàm. Có lẽ Lam Biên Bức cảm thấy Mạc Phàm khác biệt với những tín đồ áo lam cuồng tín khác, nên rất thích trò chuyện cùng hắn.
- Đi ăn khuya, tôi còn tiện tay gói một phần cho cô này, - Mạc Phàm nhếch miệng, đưa cái túi cho Lam Biên Bức.
Lam Biên Bức nghi hoặc mở túi ra, bên trong là nội tạng người, cô ta nhất thời sợ đến hoa dung thất sắc, vứt cái túi máu me xuống đất rồi bỏ chạy.
Mạc Phàm nhìn bóng lưng Lam Biên Bức chạy đi, không kiêng dè mà cười lớn.
Cảnh tượng này cũng lọt vào mắt các giáo sĩ khác, bọn họ đều kính sợ mà tránh xa tên cuồng ma biến thái Mạc Phàm này.
Lúc Mạc Phàm đang cười to thì Tử Quỷ mặc đồ xanh đen bước tới. Nhìn thấy Lam Biên Bức bị dọa sợ chạy đi, hắn cũng không khỏi nở nụ cười:
- Ngươi lúc nào cũng mang đến cho cô ấy những "bất ngờ" nhỉ.
- Nhàm chán thật, ở trong giáo hội lâu như vậy mà chẳng có ai có cùng sở thích với ta, - Mạc Phàm cũng không thèm nhặt phần nội tạng dính bẩn lên.
Dù sao đi nữa thì Mạc Phàm cũng không thể nhặt thứ này lên ăn. Phần lớn các thành viên bên trong Hắc Giáo Đình đều bị dục vọng điều khiển, làm nhiều việc ác, nhưng kẻ biến thái thật sự cũng không chiếm tỉ lệ lớn. Mạc Phàm đang nhập vai một tên thần kinh, một kẻ biến thái chính hiệu. Có như thế thì khi hắn làm những hành động kỳ lạ cũng không ai nghi ngờ.
Cũng may là Bắc Lộc gia nhập Hắc Giáo Đình chưa lâu nhưng đã có được kha khá tín nhiệm. Dù cho Mạc Phàm có lộ ra sơ sót thì cũng không bị hoài nghi.
Dẫn Độ Sứ không có ở đây, không có ai chứng minh thân phận của Mạc Phàm là thật hay giả. Khuôn mặt bị hủy dung, cộng thêm việc Dẫn Độ Sứ đã phái Bắc Lộc đến chỗ Trình Anh và Người Chăn Cừu, mọi thứ không thể hợp lý hơn được nữa.
- Kiều Tước cũng có sở thích giống ngươi đấy, thứ lỗi cho ta vì không có khẩu vị tốt như các ngươi được, - Tử Quỷ nói.
- Kiều Tước sao, có cơ hội phải làm quen một chút mới được. Mà ngươi tìm ta có việc gì? - Mạc Phàm hỏi.
- Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ ở bên này, Unas lệnh cho chúng ta đến nơi cử hành đại lễ tập hợp. Nghĩ đến việc thủ hạ của ngươi đều đã chết hết rồi, nên một mình ngươi không thể đến nơi cử hành đại lễ được, - Tử Quỷ nói.
- Hừ, tuy ta thất bại nhưng cũng xem như đã bán mạng cho giáo hội, - Mạc Phàm nở nụ cười lạnh.
- Chuyện này ta cũng đã nói qua với Unas, huống hồ lần trước ngươi đã giúp chúng ta thoát khỏi Hội Thẩm Phán, làm cho chúng ta triệu hoán Minh Quân Oa thành công sớm hơn những tên khác, mới được đến dự đại lễ, cùng Lãnh Tước cử hành đại lễ, - Tử Quỷ nói.
- Vậy nên các ngươi định vứt ta ở ngoài, hay là muốn ta gia nhập cùng các ngươi? - Mạc Phàm nói.
- Ngươi có thể gia nhập cùng chúng ta, nhưng nhất định phải làm thủ hạ của ta, giống như Lam Biên Bức vậy, - Tử Quỷ nói.
- Làm thủ hạ của ngươi? Đùa sao, chúng ta đều là chấp sự áo lam, tại sao ta phải thấp hơn ngươi một bậc? - Mạc Phàm bất mãn.
- Vậy thì ta cũng không còn cách nào đưa ngươi vào đại lễ, - Tử Quỷ nói.
- Ngươi đang uy hiếp ta? Đây là cách ngươi đối xử với người đã cứu ngươi một mạng đấy à? - Mạc Phàm càng tức giận hơn.
- Quy củ này do Lãnh Tước đặt ra, dù sao cũng để đảm bảo không có người nào trong số chúng ta có ý đồ riêng. Muốn tham gia đại lễ thì phải đảm bảo trung thành tuyệt đối với Lãnh Tước đại nhân, - Tử Quỷ nói.
- Ta có thể thề cống hiến cho Lãnh Tước, nhưng ngươi... xin lỗi, ta không muốn đi theo một kẻ không có tiền đồ, - Mạc Phàm nói.
Tử Quỷ không tức giận, nhìn Mạc Phàm rồi quay người bỏ đi, nói tiếp:
- Nếu ngươi đổi ý thì đến tìm ta.
- Sau này không hẹn gặp lại, - Mạc Phàm nói.
...
Nói xong, Mạc Phàm thu dọn đồ đạc, ra vẻ định rời đi.
Thực tế, Mạc Phàm không muốn rời đi, nhưng hắn không thể đồng ý với Tử Quỷ quá nhanh được. Tử Quỷ vốn là kẻ đa nghi, lại là người có thể tiếp xúc với Unas và Lãnh Tước. Để đảm bảo không xảy ra vấn đề gì khi gặp hai người này, tên chấp sự giả mạo này rất có thể sẽ bắt mọi người ký vào một loại khế ước nguyền rủa nào đó.
- Cậu phải đi rồi sao? - Lam Biên Bức thấy Mạc Phàm xếp hành lý, nhíu mày hỏi.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà