Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1470: CHƯƠNG 1405: LAM BIÊN BỨC THẦN BÍ

Đeo mặt nạ, Hồng y Đại giáo chủ Lãnh Tước đang đứng trên lưng Minh quân oa, phóng tầm mắt về phía Trấn Bắc quan.

"Đại nhân yên tâm, chẳng mấy chốc Sphinx sẽ đánh sập bức tường thành kia thôi." Unas đứng bên cạnh, gương mặt nở nụ cười quyến rũ.

Lãnh Tước đứng đó, bên cạnh còn có Chanh Quỷ bảo vệ, vài tên đại áo lam thì cung kính đứng ở phía sau.

"Ta cần thêm nhiều căm hận hơn nữa, chỉ như vậy mới có được sức mạnh lớn hơn." Lãnh Tước cảm thấy trong lòng có chút bực bội.

Nếu không có bức tường thành hùng vĩ này, toàn bộ Bắc Nguyên đâu đâu cũng sẽ là oan hồn. Những oan hồn này sẽ hóa thành sức mạnh tín ngưỡng tà ác, truyền thẳng vào cơ thể của Lãnh Tước.

"Đúng là có xuất hiện chút bất ngờ, nhưng kết quả vẫn sẽ như chúng ta mong muốn." Unas nói.

Lãnh Tước xoay người, nhìn Unas chằm chằm.

Unas biết Lãnh Tước đang nổi nóng, vội cúi đầu xuống không dám nói thêm gì nữa.

"Sao ngươi còn dám ngẩng mặt lên? Ai cho phép ngươi nhìn thẳng vào ta?" Ánh mắt Lãnh Tước xuyên qua Unas, nhìn chằm chằm Mạc Phàm đang đứng phía sau.

Mạc Phàm cũng lập tức cúi đầu xuống, trong lòng dâng lên một luồng lệ khí.

Hắn hoàn toàn hiểu được mục đích của Lãnh Tước, tên này thờ phụng lực lượng tà ác. Khi oán hận trên thế gian đủ lớn và truyền vào cơ thể, hắn sẽ nhận được tà lực mạnh mẽ.

Sự kiện Biển Đỏ đã giúp Hồng y Đại giáo chủ Lãnh Tước thành danh. Việc giẫm đạp lên Kim Tự Tháp cũng làm cho cái gọi là "nhân cách thần thánh" của Lãnh Tước được nâng cao.

Thật khó tưởng tượng nổi tại sao lại có kẻ sinh ra lý niệm đáng sợ như vậy, giống như một thứ bệnh dịch gieo rắc sự đau khổ.

Lãnh Tước không thèm so đo với Mạc Phàm, thân thể theo Minh quân oa tiến về phía trước, đi tới phần đầu to mọng của nó.

Unas cũng chậm rãi đi theo.

...

"Có phải cậu rất tức giận không?" Lam Biên Bức ở bên cạnh Mạc Phàm, dùng âm thanh chỉ đủ hai người nghe thấy.

"Ý gì đây?" Mạc Phàm giả vờ không biết.

"Khế ước nằm trên người Unas." Lam Biên Bức nói.

Mạc Phàm không trả lời. Hắn đã tính toán sai lầm cái khế ước chết tiệt này. Nếu không, vào lúc Tử Quỷ chết, hắn đã ra tay giết chết mấy kẻ đầu sỏ như Lãnh Tước, Unas và Chanh Quỷ rồi.

Bọn chúng mà chết thì vẫn còn cơ hội cứu vãn tất cả.

"Thật ra tôi cũng không biết Tử Quỷ lại xảo quyệt như vậy. Hắn chỉ là kẻ môi giới, khế ước chân chính nằm trên người Unas." Lam Biên Bức nói tiếp.

"Cô muốn nói cái gì?" Mạc Phàm không biết Lam Biên Bức có ý đồ gì.

"Tôi nghĩ là tôi biết cậu là ai. Cậu không phải là Bắc Lộc." Lam Biên Bức nói.

Lông mày Mạc Phàm cau lại, ánh mắt tóe ra sát khí lạnh lẽo.

Với tu vi của Mạc Phàm bây giờ, việc thuấn sát Lam Biên Bức cũng không phải là vấn đề quá lớn. Hơn nữa, xung quanh đều là sinh vật Minh giới, Lãnh Tước và Unas sẽ không nghi ngờ cái chết của ả, mà sẽ cho rằng do một sinh vật Minh giới nào đó gây ra.

Mạc Phàm sẽ không do dự, cho dù mấy ngày qua quan hệ với Lam Biên Bức khá tốt. Ả ta trông có vẻ khác so với những tên Hắc Giáo Đình khác, nhưng một khi ả đã nhìn thấu thân phận, hắn sẽ tự tay kết liễu sinh mạng của ả.

"Đừng nóng vội muốn giết tôi như thế. Tôi mà chết rồi thì việc mở khế ước càng khó hơn đấy... Tuy tôi biết cậu có thể miễn cưỡng giải trừ, nhưng sẽ tổn hại lớn đến linh hồn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hà tất phải làm vậy?" Lam Biên Bức nói tiếp.

"Hiện tại tôi không biết cô có tố giác tôi hay không." Mạc Phàm bình tĩnh nói.

"Vậy cậu không tò mò vì sao tôi không tố giác cậu sao?" Lam Biên Bức ngẩng đầu, gương mặt điềm tĩnh không chút sợ hãi nhìn Mạc Phàm, ngược lại còn lộ ra vẻ đầy hứng thú.

"Cô là ai? Chắc chắn không phải là kẻ đi theo tên điên này làm việc ác." Mạc Phàm hỏi.

Quả nhiên Lam Biên Bức có vấn đề. Lúc đầu, Mạc Phàm chỉ nghĩ Tử Quỷ nghi ngờ thân phận Bắc Lộc của mình, nên phái một con cờ đến giám sát mọi lúc, đó là lý do Lam Biên Bức luôn ở cạnh hắn.

Bây giờ xem ra hắn đã nghĩ sai.

"Cậu không tò mò vì sao cậu diễn hoàn hảo không một kẽ hở, mà lại bị tôi nhìn thấu sao?" Lam Biên Bức nói.

"Cô nói thử xem?" Mạc Phàm hỏi.

Bị Lam Biên Bức nhìn thấu nhưng Mạc Phàm cũng không hoang mang.

Thực tế thì hắn biết Unas không thể chết được, người phụ nữ này che giấu rất kỹ. Ả ta còn không tham gia vào cuộc tấn công Trấn Bắc quan của Hắc Giáo Đình mà trốn bên cạnh Minh quân oa, Triệu Mãn Duyên và những người khác tuyệt đối không có khả năng giết được ả.

Đã như vậy, Mạc Phàm không thể chờ thêm được nữa.

Bên người Lãnh Tước chỉ có Chanh Quỷ cùng mấy tên đại áo lam, thực lực không mạnh như lúc làm lễ thịnh điển. Vì thế, Mạc Phàm định miễn cưỡng giải trừ khế ước, trực tiếp thức tỉnh sức mạnh ác ma trong người.

Thực lực của ác ma cũng sẽ yếu đi do linh hồn bị hao tổn lớn, nhưng muốn giết Lãnh Tước cùng mấy tên khác thì không thành vấn đề. Nói chung, nhất định phải làm như thế.

Mạc Phàm vốn đã định lật bài, nên cũng không thể nói là Lam Biên Bức đã nhìn thấu hắn.

Nhưng hắn tò mò vì sao Lam Biên Bức không tố giác mình.

Mạc Phàm tuyệt đối không tin rằng Lam Biên Bức có hảo cảm với mình chỉ vì khoảng thời gian ở chung, huống chi khuôn mặt hủy dung như quỷ này cũng là do chính hắn tự tạo ra.

"Tôi đã thấy cậu. Tuy rằng cả hai lần thịnh điển của cô giáo tôi đều không tham dự, nhưng vận may đưa đẩy khiến tôi thấy được cậu." Lam Biên Bức nói thẳng.

"Cô giáo?" Mạc Phàm càng thêm khó hiểu.

"Khế ước của tôi nằm trên người Tử Quỷ, vì thế cảm ơn cậu đã giết hắn giúp tôi... Không cần phủ nhận, tôi biết cậu đã sai người khác giết Tử Quỷ." Lam Biên Bức nói tiếp.

"Cứ cho là vậy đi." Mạc Phàm cũng không còn quan trọng điều đó nữa.

"Tôi được giải thoát sớm thì nhiệm vụ của tôi cũng có thể thực hiện sớm hơn. Cậu không phải muốn biết cô giáo của tôi là ai sao, vậy cứ đứng ở đây xem là được rồi." Lam Biên Bức nói một cách đầy bí ẩn.

Mạc Phàm đứng tại chỗ, nhìn Lam Biên Bức đi về phía đầu Minh quân oa.

Liệu Lam Biên Bức có đi tố giác mình hay không, Mạc Phàm cũng không biết được, dù sao cũng phải xem tình hình thế nào đã.

...

"Lãnh Tước." Lam Biên Bức đi tới bên cạnh Lãnh Tước và Unas, gọi thẳng tên của Hồng y Đại giáo chủ.

Lãnh Tước quay đầu lại, gương mặt mang theo vài phần dữ tợn và giận dữ, nói: "Thứ tiện nhân như ngươi mà cũng không biết dùng kính ngữ sao? Ngươi đang cười nhạo kế hoạch không có tiến triển của ta phải không? Có tin ta lột da ngươi ra không?"

"A..." Lam Biên Bức hít vào một hơi, vẻ mặt ngây thơ thuần khiết, nói: "Trong lòng tôi nghĩ gì, chẳng phải ngài biết rõ nhất sao?"

Lãnh Tước nghe câu này thì muốn nổi điên, một áo lam nho nhỏ lại dám khinh thường mình. Hắn không làm gì Lam Biên Bức ngay, mà trừng mắt nhìn Unas ở bên cạnh.

Sắc mặt Unas cũng cực kỳ khó coi, ả bước tới gần Lam Biên Bức, hiển nhiên là muốn ra tay giết người.

"Tôi thay cô giáo của tôi trả một phần lễ cho ngài, cảm ơn báo cáo của ngài về sự thông đồng giữa Thần miếu Parthenon và giáo hoàng lúc đó..." Lam Biên Bức không hề khiêm tốn tuyên bố.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!