Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1471: CHƯƠNG 1406: THIẾU ĐI MỘT HỒNG Y ĐẠI GIÁO CHỦ

Nghe xong câu này, vẻ mặt Lãnh Tước từ giận dữ chuyển sang kinh ngạc đến khó tin.

Trong nháy mắt, Lãnh Tước đã biết người mà Lam Biên Bức gọi là "cô giáo" là ai. Vừa nghĩ đến gương mặt lạnh lùng như băng sơn của người đó, Lãnh Tước bất giác cảm thấy không rét mà run.

Lãnh Tước cố nén cảm xúc, gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Phụt!"

Bất thình lình, Unas đang đứng một bên bỗng phun ra một ngụm máu đen. Vệt máu mang theo mùi hôi thối kỳ dị bắn tung tóe lên chiếc trường bào đỏ rực xa hoa mà quái đản của Hồng y Đại giáo chủ Lãnh Tước, khiến hắn đang định xem thường cũng phải sững người.

Miệng Unas đầy máu, cả khuôn mặt cũng trở nên khô héo. Một giây trước còn xinh đẹp như một đóa hoa anh túc, vậy mà giờ đây như già đi mấy chục tuổi. Thân thể căng tràn sức sống của ả không ngừng rỉ ra máu đen rồi nhanh chóng khô quắt lại.

Bản thân Unas cũng kinh hãi tột độ, ả nhìn trừng trừng vào Lam Biên Bức, hoàn toàn không biết mình đã bị hạ thứ độc dược đáng sợ này từ lúc nào.

Huống chi, ả không bao giờ ngờ tới một Áo Lam đã đi theo mình bấy lâu nay lại là một kẻ phản bội. Thậm chí, Unas còn tin tưởng Lam Biên Bức hơn cả Tử Quỷ, bởi vì Lam Biên Bức luôn răm rắp nghe lời hơn Tử Quỷ rất nhiều.

"Ngươi... ngươi đã làm gì ta... đã làm... cái gì?" Máu tươi tuôn ra như điên, thanh xuân của Unas bị tước đoạt một cách tàn nhẫn, dung mạo thay đổi chỉ trong chớp mắt.

"Đây là món quà cô giáo gửi tặng ngài. Lần sau nếu Lãnh Tước đại nhân còn ấu trĩ như vậy, cô giáo sẽ không ngại tự mình đến tặng quà đâu. Đến lúc đó, sẽ không chỉ đơn giản là giết người phụ nữ ngài yêu mến thôi đâu," Lam Biên Bức nói xong liền nhảy thẳng từ đầu Minh Quân Oa xuống.

Bóng người của Lam Biên Bức hóa thành một bóng ma giữa không trung, như một quỷ hồn không có thực thể, biến mất ngay lập tức trong tử khí của đại quân Minh giới.

Lãnh Tước và Chanh Quỷ đứng sững tại chỗ, đều muốn truy đuổi Lam Biên Bức, nhưng lại lo sợ thứ độc dược kinh khủng kia cũng đã ở trong cơ thể mình.

Hai người nhìn Unas, toàn thân ả đã khô quắt nghiêm trọng, con ngươi như muốn lồi ra khỏi hốc mắt. Unas khó nhọc giơ cánh tay lên, miệng đầy máu tươi, nói với Lãnh Tước bằng giọng mơ hồ: "Cứu... cứu em..."

Lãnh Tước nhìn Unas, vẻ mặt phức tạp vô cùng.

Có phẫn nộ, có xấu hổ, có bất mãn, có đau buồn, và sâu trong đó còn có cả nỗi sợ hãi.

"Tát Lãng!" Bỗng nhiên Lãnh Tước gầm lên một tiếng, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ.

Unas đã chết, ngã gục trên đỉnh đầu Minh Quân Oa, không còn khuôn mặt xinh đẹp và thân hình gợi cảm. Hoàn toàn là một dáng vẻ thê thảm, chết không toàn thây. Đây không thể nghi ngờ là một sự sỉ nhục và tổn thương cực lớn đối với Lãnh Tước.

"Thủ lĩnh đã từng nói với ngài, đừng nên chọc vào Tát Lãng," Chanh Quỷ đứng bên cạnh khẽ nói.

"Câm miệng!" Lãnh Tước đã gần như phát điên.

Món quà này của Tát Lãng chính là một đòn đánh thẳng vào điểm yếu của Lãnh Tước. Unas không chỉ là một mưu sĩ cực kỳ xuất sắc bên cạnh hắn, mà còn là người hắn vun đắp tình cảm. Nhìn người tình dấu yêu của mình rơi vào kết cục như vậy, Lãnh Tước làm sao còn giữ được cái gọi là bình tĩnh và tao nhã. Thậm chí, hắn sắp hóa thành một con quỷ dữ bị phẫn nộ, bi thương và tức giận nuốt chửng.

Lãnh Tước gào lên như một kẻ điên, những Áo Lam khác cũng không dám lại gần nửa bước, có trời mới biết Lãnh Tước sẽ làm ra chuyện gì vào lúc này.

...

Mạc Phàm cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Hắn cũng không thể lường trước được hành động này của Lam Biên Bức. Dù sao thì từ thái độ của Tử Quỷ và những người khác, họ hoàn toàn coi Lam Biên Bức là kẻ trung thành tuyệt đối, hết lòng cống hiến cho Lãnh Tước. Thậm chí, Lam Biên Bức còn lập được công lớn trong sự kiện Biển Đỏ. Nếu không phải những năm gần đây Lam Biên Bức không làm gì để nâng cao địa vị, thì ả đã được xếp vào hàng những người ở bên cạnh Lãnh Tước lâu nhất.

Một người như vậy lại là quân cờ của Tát Lãng.

Cho dù ngay từ đầu Lam Biên Bức đã trung thành với Tát Lãng, hay là bỏ Lãnh Tước để chọn Tát Lãng, thì câu trả lời nào cũng khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.

"Cô giáo rất coi trọng cậu. Rồi sẽ có một ngày thế giới này đối xử bất công với cậu, khi cậu đến đường cùng, không ngại tìm cô giáo chứ?" Một giọng nói quỷ mị vang lên bên tai Mạc Phàm, hắn biết đó là Lam Biên Bức.

Thực lực của Lam Biên Bức mạnh hơn nhiều so với những gì ả thể hiện ra, không biết là do khế ước của Tử Quỷ hay là vì để che giấu một cách hoàn hảo.

Khoảng thời gian sớm tối ở bên nhau, điều khiến Mạc Phàm cảm thấy buồn cười nhất là ngay cả bản thân hắn từ đầu đến cuối cũng không nhận ra Lam Biên Bức là học trò của Tát Lãng.

"Chúng ta có mối thù không đội trời chung, tôi biết cô không làm điều gì ác. Nếu bây giờ cô chọn rời khỏi Hắc Giáo Đình, rời khỏi Tát Lãng, thì tôi sẽ cho cô một con đường sống," Mạc Phàm nói.

"Ha ha ha!" Lam Biên Bức bật ra một tràng cười dài, âm thanh giòn tan dễ nghe, không mất đi vẻ quyến rũ: "Thật ra thì, nếu cậu không đặt vật chất hắc ám vào người Tử Quỷ, tôi cũng không nhận ra thân phận của cậu đâu. Tôi giết Unas cũng coi như giúp cậu một lần. Nếu sau này chúng ta đối đầu, giả như tôi không thắng nổi cậu, liệu cậu có thể giơ cao đánh khẽ, chừa cho tôi một con đường sống không?"

"Cô đoán xem?" Mạc Phàm hỏi ngược lại.

"Vậy thì hẳn là đuổi cùng giết tận rồi," Lam Biên Bức vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Mạc Phàm, khoảng cách này đủ để Mạc Phàm không thể phát hiện ra vị trí thực sự của ả.

Xem ra Lam Biên Bức cũng biết chút ít gì đó, không dám ở quá gần Mạc Phàm.

Xác thực là không nên ở quá gần Mạc Phàm vào lúc này, ngay cả Tát Lãng cũng phải kiêng kỵ khi Mạc Phàm nổi cơn thịnh nộ.

"Bớt làm việc ác đi, đến ngày cô chết trên tay tôi, tôi cũng sẽ buồn lắm đấy," Mạc Phàm trả lời.

"Nếu cậu nói như thế, vậy thì tôi thành công hay thất bại khi so với Phương Thiểu Lệ đây?"

Nhắc tới Phương Thiểu Lệ, lòng Mạc Phàm lạnh đi.

Mạc Phàm quá quen thuộc với loại độc mà Lam Biên Bức dùng để hạ độc Unas, chính là độc tố mà Phương Thiểu Lệ đã gieo rắc bừa bãi ở trại chăn nuôi, thậm chí độc tính còn mạnh hơn mấy phần.

Tát Lãng luôn giỏi về việc sử dụng độc dược, như cơn mưa lớn xuất hiện trước khi xảy ra tai nạn ở Bác Thành, hay hạo kiếp Cố Đô cũng vậy, trong nước mưa đều có thuốc độc đáng sợ do Tát Lãng điều chế. Nhớ lần ở Thần miếu Parthenon, Tát Lãng cũng dùng độc để khiến những người kia khiếp sợ, mà học trò của Tát Lãng cũng kế thừa được năng lực này.

Mạc Phàm đã gặp hai học trò của Tát Lãng, mỗi người đều để lại ấn tượng khó quên, cũng không biết Tát Lãng có bao nhiêu học trò đắc lực như vậy.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để quan tâm đến vấn đề này.

Sau khi gông xiềng được gỡ bỏ, huyết thống ác ma không ngừng sôi sục, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng lên.

Bắt đầu từ hôm nay, thế giới này sẽ thiếu đi một Hồng y Đại giáo chủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!