Có vẻ như việc Mục Ninh Tuyết mua lại mảnh đất này là một lựa chọn vô cùng sáng suốt. Dù bận rộn trăm công nghìn việc, nàng vẫn đang dõi theo sự thay da đổi thịt của Phàm Tuyết Sơn từng ngày.
Phàm Tuyết Sơn vẫn được xem là lãnh địa tư nhân. Dù phải chịu áp lực lớn đến đâu, Mục Ninh Tuyết cũng không hề thỏa hiệp. Cuối cùng, các thế lực, bao gồm cả chính phủ, đã chọn cách tiếp cận mềm mỏng hơn, tiến hành hợp tác với Phàm Tuyết Sơn.
Dù sao đi nữa, Phàm Tuyết Sơn cũng là tâm huyết của Mục Ninh Tuyết, từ một mảnh đất hoang vu ban đầu. Nơi này chưa từng nhận được bất kỳ sự giúp đỡ nào từ các thế lực khác hay chính phủ. Các thành viên Phàm Tuyết Sơn đã âm thầm khai khẩn, tạo dựng nên một cơ ngơi hoàn hảo từ vùng đất trống trải, nên dĩ nhiên họ không muốn nó bị thành phố căn cứ trực tiếp chiếm đoạt.
Phàm Tuyết Sơn có thể hợp tác thuận lợi với chính phủ, cũng sẽ gánh vác trách nhiệm bảo vệ đường bờ biển, nhưng cưỡng chế thu hồi là chuyện không thể nào.
...
Mục Trác Vân đang bàn bạc với người của Mục gia và Đông Phương thế gia. Mạc Phàm đến đây chỉ để thăm Mục Ninh Tuyết, hắn chẳng quan tâm đến những chuyện khác, mà có nghe cũng không hiểu gì.
Mạc Phàm vừa định đi tìm Mục Ninh Tuyết thì Mục Trác Vân đã tất tả chạy về. Lão già này thật sự chỉ lo đứa con gái bảo bối của mình bị tên tiểu tử Mạc Phàm này nhân lúc đêm hôm khuya khoắt làm chuyện gì đó không hay.
"Mục gia chúng ta vẫn luôn hợp tác với quân đội, nhưng gần đây Mục thị gây áp lực rất lớn, hơn nữa thành đê ven biển cũng là của họ. Ban đầu Mục gia bán hàng hóa cho quân đội với giá cực thấp, chúng ta cũng định ngừng hợp tác, nhưng lại không tìm được nguồn tiêu thụ lớn như bên quân đội... Vì thế, nếu lần này hợp tác khai khẩn thành công hỏa mạch ở núi Côn Lôn, chúng ta có thể từ từ chuyển nguồn lực vào đó, đồng thời coi đây là một thị trường tiêu thụ mới. Người đến chỗ chúng ta ngày càng đông, lại gần chiến trường Nam Hải, không lo hàng hóa Hỏa hệ không bán được. Bọn họ yêu cầu chúng ta giảm thuế, chúng ta sẽ nhận được 20% lợi nhuận, còn về khai thác, vận chuyển, gia công, phân phối thì hai bên Mục gia và Đông Phương thế gia sẽ đảm nhiệm." Mục Trác Vân tóm tắt những nội dung chủ yếu, nói luôn cho Mạc Phàm nghe.
"Anh cảm thấy thế nào?" Mục Ninh Tuyết hỏi.
"Hai người cứ quyết định đi, anh chỉ phụ trách mở hỏa mạch thôi. Bàn chuyện làm ăn thì hai người rành hơn." Mạc Phàm nói.
"Vậy cứ quyết định như thế đã, việc này phải bàn kỹ lại với Mục Lâm Sinh một chút." Mục Trác Vân nói.
"Tôi đi dạo xung quanh đây." Mạc Phàm biết Mục Ninh Tuyết còn nhiều việc phải xử lý, không thể lúc nào cũng quấn quýt bên mình, nên đành kiên nhẫn chờ đợi.
Mục Ninh Tuyết nhìn bóng lưng Mạc Phàm, nói: "Được rồi, lát nữa em sẽ gọi cho anh."
Mạc Phàm khoát tay một cái, rời khỏi sơn trang Phàm Tuyết.
Địa thế của sơn trang Phàm Tuyết trước đây chỉ là một ngọn núi trọc, hiện tại đã được phủ xanh bởi những cánh rừng nhỏ, cảnh sắc về đêm trông thật khác biệt.
Trong rừng có thể thấy thấp thoáng những con bướm đêm, cũng là bướm nhưng màu sắc lại lộng lẫy hơn nhiều loài khác. Mạc Phàm biết những con phi nga này chính là lính gác cho sơn trang Phàm Tuyết. Không chỉ trong sơn trang, mà bất cứ nơi nào có cây cối, đều có bóng dáng của chúng ẩn nấp. Phàm Tuyết Sơn đã ra quy định không được giết hại bướm đêm. Nơi này là đất tư nhân, một là không bước vào, hai là phải tuân thủ quy định, cho nên những người chuyển đến đây sống cũng dần chung sống hòa bình với chúng.
Từ sơn trang Phàm Tuyết đi xuống, có thể thấy một dòng sông bắt nguồn từ núi Nguyệt Dương, uốn lượn uyển chuyển chảy qua toàn bộ tân thành Phàm Tuyết. Gần sơn trang cũng có vài công trình đang thi công, không hiểu sao Mạc Phàm lại có cảm giác quen thuộc khi nhìn cách bố trí dòng chảy này.
Dòng sông chảy từ núi Nguyệt Dương, cuối cùng sẽ đổ ra biển. Mạc Phàm nhớ nơi nó đổ ra biển có hai ngọn núi rất hùng vĩ. Thung lũng giữa hai ngọn núi có thể dùng làm cảng, nước sâu, đất rộng, lại kết nối với tân thành Phàm Tuyết. Đường thủy, đường sắt, cao tốc, đường bộ đều có thể tập trung ở Đông Sơn. Đây là một địa thế cực kỳ hiếm thấy, vì phần lớn những nơi có núi rất khó để xây dựng cả đường sắt và đường thủy. Nhưng Đông Sơn lại có một khe lõm rộng rãi và bằng phẳng, lại gần biển, có thể dùng núi làm đê chắn sóng, đảm bảo an toàn cho toàn bộ tân thành.
Ban đầu, Mục Ninh Tuyết chọn mảnh đất này chính vì cân nhắc đến sự an toàn của mọi người. Tân thành trải dài từ Nam tới Bắc, phía Tây và Đông lại có núi che chắn. Vì thế, dù nơi này hoang vu không người khai phá, nàng vẫn quyết định chọn nó. Bây giờ, nơi đây đã trở thành một căn cứ quan trọng nhất của tuyến phòng thủ ven biển. Phàm Tuyết Sơn cũng đang xây dựng một thành đê kiên cố ở bờ Đông Hải, sắp biến thành một cứ điểm vững chắc trên biển. Chỉ có thể nói, ông trời đã thử thách Mục Ninh Tuyết quá nhiều lần, và giờ đây, sự kiên trì của nàng cuối cùng cũng được đền đáp.
Thịnh vượng, tràn đầy sức sống, đó chính là Phàm Tuyết Sơn hiện tại. Mạc Phàm đã có thể thấy được đường viền của tân thành, trải dài từ cực Tây ở núi Nguyệt Dương đến tận Đông Sơn. Sông nước quanh co, đường sá nối liền, mỗi ngày đều có những dòng máu mới đổ về: công nhân, người khởi nghiệp, thương nhân, pháp sư, thợ săn không ngừng tìm đến... Có thể ban đầu nơi này không có gì, nhưng thời gian trôi qua, nơi này sẽ có tất cả. Những người đến tân thành từ sớm cũng có thể trở thành những người sáng lập nên thành phố mới này.
Thành Bác đã biến thành một cứ điểm quân sự, nơi đó chỉ còn lại những người đã sống lâu năm, dần mất đi sức hấp dẫn vốn có của một thành phố. Mạc Phàm vẫn chưa trở về, trong lòng trước sau vẫn luôn trống rỗng, dường như không có nơi nào để nương tựa, không thành phố nào thực sự là nhà.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng của tân thành Phàm Tuyết, Mạc Phàm lại dâng lên một niềm mong đợi. Rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ đứng trên một tòa nhà cao tầng, quan sát đô thị phồn hoa như gấm, trên mặt nở nụ cười mãn nguyện khi ngắm nhìn thành phố thuộc về mình, một cảm giác như quê hương của chính mình.
Nhớ lại những lời Triệu Mãn Duyên nói, thấy được sự vất vả bôn ba của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm cũng không thể mãi làm một lãng tử, một kẻ ăn no cả nhà không lo. Dù đôi khi hắn có buông thả, cũng phải nghĩ về nơi này.
Đi về phía thành đê, Mạc Phàm thấy mọi người trên đó đang nhốn nháo, không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Liệp Tạng Giả!"
"Thuyền của chúng ta trên biển bị Liệp Tạng Giả bao vây, phải cứu viện ngay lập tức!"
Một đội tuần tra nhanh chóng chạy lên thành đê, nhìn về phía ánh sáng le lói xa xa trên biển. Ánh sáng ở rất xa nhưng không thấy bóng dáng con thuyền đâu.
"Bọn họ ở quá xa rồi! Chết tiệt, lại canh đúng lúc thuyền chúng ta trở về để đánh lén trả thù, lũ Liệp Tạng Giả này nham hiểm thật!" Đội trưởng đội tuần tra nói.
Mạc Phàm nghe thấy tiếng huyên náo, lập tức nhảy lên thành đê nhưng lại bị cản lại vì không phải người có phận sự.
"Ồ, thầy giáo, sao thầy lại ở đây?" Một giọng nói trong trẻo của một cô gái vang lên.
Mạc Phàm quay đầu lại, phát hiện ra là Tào Cầm Cầm. Người gọi hắn như vậy cũng chỉ có Tào Cầm Cầm và Bạch Hồng Phi.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Mạc Phàm hỏi.
"Là Liệp Tạng Giả, một loại hải yêu vô cùng ác độc và nham hiểm. Chúng là thám báo của hải yêu, cũng là những sát thủ đê tiện. Gần đây em và mọi người phát hiện có Liệp Tạng Giả đang nhòm ngó tân thành, chị Thược Vũ đã treo giải thưởng, dẫn theo mấy đội thợ săn đi xử lý. Chị ấy vừa mới phát tín hiệu quay về, ai ngờ vừa muốn vào khu vực an toàn thì bị Liệp Tạng Giả vây đánh. E rằng những con Liệp Tạng Giả chạy thoát đã gọi thêm viện binh, biết người của chúng ta trở về nên lập tức chặn đường." Tào Cầm Cầm giải thích.
"Số lượng rất nhiều sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Dựa theo tín hiệu thì số lượng phải hơn một ngàn con. Chúng ta cũng không biết có thể tập hợp đủ nhân lực hay không." Tào Cầm Cầm hiểu rõ tân thành Phàm Tuyết hơn Mạc Phàm, bây giờ cô cũng coi nơi đây là nhà của mình.
Mình không biết bay, cũng không biết bơi, tình hình có vẻ gay go đây. Mạc Phàm có chút phiền não.
Thủy chiến, đây đúng là vấn đề đau đầu của Mạc Phàm. Khoảng cách hiện tại chừng 5 km, làm sao mà hắn nhảy tới đó được.
"Thầy, để em đưa thầy đi, em là pháp sư Thủy hệ mà." Tào Cầm Cầm nói.
"Được."
Pháp sư Thủy hệ cao giai cũng không nhiều. Tào Cầm Cầm dẫn Mạc Phàm nhảy xuống biển. Đội tuần tra cũng mang theo một nhóm người, trừng mắt nhìn Tào Cầm Cầm: "Hồ đồ! Chẳng lẽ không biết Liệp Tạng Giả nguy hiểm thế nào sao mà dám tự mình đi cứu viện?"
Tào Cầm Cầm lè lưỡi, không nói nhiều.
Cô không hổ danh là tài năng của học phủ Minh Châu, điều khiển dòng nước cực nhanh, cuộn lên một cột sóng cao, giống như một con cá lớn đang lướt đi, vội vã đưa mọi người lao vào lòng đại dương đen tối.
"Người phía sau mau lên, không thể để họ xảy ra chuyện gì được!" Đội trưởng đội tuần tra Đường Bằng ra lệnh.
"Đội trưởng Đường, tốc độ của các cậu nhanh thật đấy, thoáng cái đã gọi được sáu đội ngũ rồi." Tào Cầm Cầm quay đầu lại, phát hiện thêm năm đội nữa đang đạp nước đuổi theo sau.
Đường Bằng là bạn của Tào Cầm Cầm, ban đầu có ý định theo đuổi cô. Sau khi đến nơi hoang vu này, anh đảm nhiệm chức vụ đại đội trưởng tuần tra của Phàm Tuyết Sơn. Nhưng sau đó Phàm Tuyết Sơn phát triển long trời lở đất, địa vị của đại đội trưởng tuần tra cũng ngày một tăng cao.
Thực lực của Đường Bằng cũng rất mạnh, đã từng là quân nhân, năng lực quản lý xuất chúng. Mục Lâm Sinh đã giao cho anh toàn bộ việc đảm bảo an ninh trên mặt biển của Phàm Tuyết Sơn.
"Chúng tôi luôn duy trì cảnh giác, bất kể lúc nào." Đường Bằng nhìn đội ngũ cứu viện được huấn luyện bài bản, trên mặt lộ ra mấy phần kiêu ngạo. Trước đây đội tuần tra của Phàm Tuyết Sơn khá lỏng lẻo, giống như không có việc gì làm, nhưng bây giờ đã có tác phong của quân đội, hành động cực kỳ nhanh chóng.
"Thầy à, xem ra thầy không cần ra tay nữa rồi." Tào Cầm Cầm cười nói với Mạc Phàm.
"Cứ đi xem sao, ở không cũng chán." Mạc Phàm nói.