....
....
Khu vực dành cho khách đã được biến thành một nơi tổ chức tiệc tùng khá thời thượng. Đồ uống được bày trên những quầy bar dài, đồ ăn theo kiểu tự chọn. Một bên là bãi cỏ và bể bơi, phù hợp với giới trẻ; bên còn lại thì cổ kính, quy củ, dành cho những người lớn tuổi.
"Mạc Phàm, tuy cậu là ông chủ sau màn, không trực tiếp quản lý Phàm Tuyết Sơn, nhưng cũng đừng hành xử như kiểu một thân một mình, chẳng vướng bận gì. Cậu nghĩ mà xem, bọn họ đang gặp khó khăn trong việc khai thác. Siêu Giai Pháp Sư không vào được, mà gần đó còn có yêu ma cấp Bá Chủ. Lỡ kinh động đến nó thì Siêu Giai Pháp Sư đi vào cũng chết cả đám. Cậu muốn vào đó để tìm Hồn Chủng nguyên thủy, nhưng thân phận của cậu bây giờ cũng khác rồi. Cậu giúp bọn họ mở được Hỏa Mạch này, đổi lại cậu phải lấy được phần của mình, chứ không phải chỉ có mỗi cái Hồn Chủng đó. Cứ thế mà làm không công cho chúng nó thì ngu quá còn gì?" Triệu Mãn Duyên nói với Mạc Phàm.
"Khà khà, phương diện này tớ không rành lắm, cũng may là có Triệu công tử cậu nhắc nhở." Mạc Phàm cũng hiểu ra rất nhanh.
Mạc Phàm vốn quen thói hào hiệp, cảm thấy bản thân muốn làm gì thì làm nấy. Hỏa Mạch là của Mục gia, cũng là tài nguyên của Mục gia.
Nghĩ kỹ lại thì đúng là mình đòi hỏi quá ít, dù sao thì một Hỏa Mạch cũng đủ để một thế gia thịnh vượng.
"Chủ yếu là cậu còn chưa ý thức được mình là chủ của Phàm Tuyết Sơn. Phàm Tuyết Sơn bây giờ đã không còn như trước, rất nhiều thế lực cũng muốn ném cành ô liu đấy. Chủ yếu là do con chó Mục Thị cứ nhìn chằm chằm, nên mọi người tạm thời chưa thể hiện rõ ý đồ mà thôi. Thế gia Đông Phương và thế gia Mục vốn không hòa hợp với Mục Thị, thời điểm này không muốn bị thế tộc dắt mũi, các thế gia khác đều sẽ tìm chỗ tốt để dựa vào. Tương lai, Phàm Tuyết Sơn sẽ trở thành nội thành của khu Bắc Sơn thuộc thành phố căn cứ Phi Điểu, nơi càng gần chiến trường Nam Hải thì càng tấc đất tấc vàng. Tớ dám lấy thằng em bên dưới ra đảm bảo, hai lão già đó sẽ để Mục Nô Kiều hoặc Đông Phương Liệt tới tìm cậu trong vòng ba ngày nữa. Bất kể họ có đến với tư cách khách mời hay không, họ cũng sẽ tới Phàm Tuyết Sơn... đến lúc đó cậu cứ đề cập chuyện chia lợi nhuận với họ, thiếu một chút cũng không được!" Triệu Mãn Duyên giơ ba ngón tay lên.
"Vãi chưởng, tận 30% á? Đây chẳng phải là sư tử ngoạm rồi sao?" Mạc Phàm kinh ngạc.
Hỏa Mạch là một mỏ vàng lớn, Mạc Phàm cũng biết thế gia Mục và thế gia Đông Phương sẽ không đời nào chịu nhường 30% cho mình.
"Thôi được rồi, nể mặt Mục Nô Kiều, đến lúc đó bảo Mục Ninh Tuyết lấy 20% là được. Thiếu một chút lợi nhuận nhưng lại được thêm nhiều phần nhân tình. Bọn họ sẽ đồng ý với mức 30% vì nó vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng, nhưng Phàm Tuyết Sơn vẫn còn non trẻ, cần nhiều sự giúp đỡ của họ, không cần phải ép người quá đáng trong chuyện làm ăn." Triệu Mãn Duyên nói.
.....
.....
Mạc Phàm đem những lời này nói lại với Mục Trác Vân. Mục Trác Vân vừa thấy Mạc Phàm gọi tới, giọng điệu đã không vui, rất khó để có thiện cảm với một thằng nhóc sắp cuỗm mất cô con gái bảo bối của mình, huống hồ trong quá khứ còn xảy ra bao nhiêu chuyện.
Nhưng sau khi nghe Mạc Phàm nói về chuyện làm ăn của thế gia Mục và thế gia Đông Phương, thái độ của Mục Trác Vân lập tức thay đổi, chỉ hận không thể bay ngay đến đó để cùng bàn bạc.
Thế gia Đông Phương và thế gia Mục cũng được coi là đại thế gia, gốc gác lâu đời. Mục Trác Vân từng muốn hợp tác với họ nhưng đều không được, ai ngờ thằng nhóc Mạc Phàm này chỉ đi hóng chuyện chút thôi mà lại kiếm được một dự án lớn như vậy.
Một khi thúc đẩy được sự hợp tác này, ba nhà sẽ cùng ngồi chung một con thuyền.
"Muộn nhất là ngày mai Tuyết Tuyết sẽ về, đợi nó về rồi ta sẽ nói với nó." Mục Trác Vân cao hứng, báo cho Mạc Phàm biết khi nào Mục Ninh Tuyết trở về.
Vừa vặn Mạc Phàm cũng muốn tới Phàm Tuyết Sơn, cứ canh đúng lúc Mục Ninh Tuyết về là được.
....
Ngày hôm sau Mạc Phàm mới định tới Phàm Tuyết Sơn, ai ngờ còn chưa kịp đi thì Mục Nô Kiều đã tới mời. Mạc Phàm giơ ngón tay cái lên với Triệu Mãn Duyên: "Lão Triệu, cậu không đi làm gian thương thì đúng là phí của giời."
"Gian thương cái gì, đây gọi là mưa dầm thấm lâu. Nếu cậu cũng xuất thân trong gia cảnh như tớ thì cậu cũng sẽ hiểu những thứ này thôi. Bọn họ đợi đến ngày thứ hai mới liên lạc với cậu, chứng tỏ hai nhà đã gặp phải khó khăn lớn hơn so với tưởng tượng. Mạc Phàm, cậu có chắc chắn khi đi xuống cái lò hỏa táng đó không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Tiên sư nhà cậu, đó là Hỏa Mạch!" Mạc Phàm chửi lại.
"Đối với nhiều người mà nói thì cũng chẳng khác gì lò hỏa táng cả." Triệu Mãn Duyên nói.
"Nói thật thì sau khi xem qua tài liệu tớ cũng sợ vãi linh hồn, nhưng tớ không muốn bỏ qua cơ hội này. Nếu bỏ lỡ thì cả đời này tớ cũng không kiếm được Hồn Chủng Hỏa hệ nào thích hợp hơn đâu." Mạc Phàm nói.
Hồn Chủng Hỏa hệ vô cùng quan trọng, Mạc Phàm không có Hồn Chủng nguyên bản thì phần cứng không thể theo kịp hệ thống mạnh mẽ của Tiểu Viêm Cơ.
Ba Hồn Chủng Hỏa hệ sẽ làm cho thực lực của Mạc Phàm tăng vọt, nghĩ tới nghĩ lui không còn cách nào thích hợp hơn là đi tìm trong Hỏa Mạch.
"Cậu nhớ phải cẩn thận một chút." Triệu Mãn Duyên nói.
"Ý gì đây?"
"Còn ý gì nữa, chính là tớ không đi." Triệu Mãn Duyên nói.
"Uổng công tớ coi cậu là anh em, tớ nhảy vào hố lửa mà cậu lại không đi cùng à? Có tin là tớ nói với Quan Khê Khê chuyện 11 giờ đêm qua có một cô gái lái chiếc Lamborghini của cậu ở dưới lầu không?" Mạc Phàm nói.
Khóe miệng Triệu Mãn Duyên giật giật, vội vàng giải thích: "Cậu nói linh tinh gì vậy, hôm đó chúng ta đến trấn Bảo Sơn, xong đi uống rượu với đám dân đua xe, uống rượu rồi thì không thể lái xe, nên tớ mới nhờ cô ấy lái xe về giúp mình thôi."
"Tớ cũng biết thế, nhưng chuyện này cậu cứ đi mà giải thích với Quan Khê Khê. Tớ không tin là cậu không gọi cô ấy đi uống rượu, tớ cũng không tin là cậu chỉ mở một cái bao cao su rồi nằm ngủ một mình đâu. Cậu là người thế nào, tớ còn lạ gì nữa!" Mạc Phàm nói.
"Mạc Phàm, cái bộ dạng vô sỉ của cậu đúng là y như chó!" Triệu Mãn Duyên mắng.
.....
Cuối cùng, Triệu Mãn Duyên vẫn bị khí phách của Mạc Phàm cảm hóa, quyết định gia nhập vào hành trình đến núi Côn Lôn lần này.
Mạc Phàm báo cho Linh Linh biết nơi mình sắp đến, và đúng như dự đoán, cô bé lập tức thu xếp hành lý, bám theo như một viên kẹo dẻo. Chuyện vừa nguy hiểm lại vừa kích thích thế này, sao có thể không gọi Linh Linh được chứ.
Có Linh Linh đi theo, Mạc Phàm cũng yên tâm hơn một chút. Hắn không tin tưởng hoàn toàn vào những người đưa ra kế hoạch, nếu xảy ra sơ suất gì thì cái mạng nhỏ của mình cũng sẽ đi tong.
Đến Phàm Tuyết Sơn, Mạc Phàm mới nhận ra nơi này đã không còn là Phàm Tuyết Sơn mà hắn từng biết.
Trước kia, Phàm Tuyết Sơn chỉ là một ngọn núi hoang, đất trống, dù có làm chút chuyện xấu hổ cũng chẳng ai quấy rầy. Còn bây giờ, khắp Phàm Tuyết Sơn đâu đâu cũng là đường sá, nhà cửa đang xây dở, giàn giáo thép, máy móc, Pháp Sư kiến trúc, Pháp Sư phủ xanh đô thị. Đâu đâu cũng thấy bóng dáng quân nhân, thương nhân qua lại, và cả những Pháp Sư đến tìm kiếm cơ duyên.
Nơi này không còn vẻ âm u chết chóc, mà giống như một trái tim đang được truyền máu tươi từ khắp nơi đổ về, rộn ràng đập lên những nhịp đập của sự thịnh vượng.