.....
.....
Đường sá xa xôi, băng đèo vượt núi, mạch hỏa mới được phát hiện này nằm ở một nơi heo hút, cách xa thành thị.
Vùng phía Tây hoang vắng, dân cư thưa thớt, núi cao đất rộng, rừng sâu thung lũng. Muốn tìm được mạch hỏa quý hiếm ở nơi này quả thật không dễ dàng gì. May mắn là sau một thời gian dài thăm dò, hai đại thế gia cuối cùng cũng tìm ra một con đường vô cùng an toàn, đồng thời thành lập một trạm dịch chuyên phục vụ cho việc khai thác mạch hỏa bên trong Thái Dương Lĩnh của dãy Côn Lôn.
Trạm dịch này tên là Vọng Dương, trước kia vốn là một thôn làng nghèo khó, sau khi hai đại thế gia điều động nhân lực đến, nơi đây dần phát triển thành quy mô của một thị trấn nhỏ.
Mục gia và Đông Phương thế gia cũng có hợp tác với chính quyền địa phương. Chính phủ cũng hy vọng những vùng nông thôn hẻo lánh như thế này sẽ được phát triển, nhờ vậy mà đường sá, đường sắt và phạm vi khu vực an toàn cũng sẽ được mở rộng. Hơn nữa, do phía Đông liên tục bị hải yêu quấy nhiễu và tấn công, nội địa phía Tây ngày càng được coi trọng.
Thái Dương Lĩnh đã được Mục gia mua lại từ trước, chính quyền địa phương, Hiệp hội Ma pháp và quân đội đều không nhúng tay vào chia phần. Bọn họ tập trung vào việc xây dựng trạm dịch Vọng Dương, bởi vì chỉ khi nơi đây thiết lập được một trạm dịch và khu vực an toàn hoàn chỉnh, chính quyền địa phương mới có thể mở rộng thành phố Điền Ngọc của mình. Vì thế, quân đội và chính phủ đều đồng ý trợ giúp Mục gia cùng Đông Phương thế gia.
Trạm dịch vẫn còn khá hỗn loạn, nhiều nơi chất đầy gỗ, đá, bùn đất. Vì nơi này hẻo lánh, đường sắt cũng không đi qua được, xe tải chạy qua đều cuốn lên bụi mù bao phủ toàn bộ trạm dịch.
“Chúng tôi sẽ cân nhắc việc trải đường, nhưng ưu tiên hàng đầu vẫn là khai thông mạch hỏa,” Đông Phương Mạch, người cố tình đến đây, lên tiếng.
Trải đường rất tốn kém, chuyện như vậy cũng chỉ có gia tộc lớn mới gánh nổi, nhưng cũng mang lại lợi ích cho trấn Vọng Dương. Việc này sẽ giúp họ dễ dàng hơn trong việc tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nếu không cứ mãi đóng kín trong núi, mọi việc đều phải băng đèo vượt núi, vô cùng bất tiện.
“Kia là thứ gì đang được chở đi vậy?” Mạc Phàm thấy có những chiếc xe tải chở hàng từ đây ra ngoài, trên xe là những viên đá nhiều màu sắc có góc cạnh rõ ràng.
“Đó là đá tứ sắc phẩm chất thấp. Dãy Côn Lôn có rất nhiều đá phong sắc, đá thổ sắc, đá hỏa sắc, đá lôi sắc, những thứ này có thể nuôi sống không biết bao nhiêu thành thị. Trước đây, Mục gia cũng đã thiết lập một trạm thu mua nhỏ ở đây, chuyên thu mua các loại đá màu, mang đến Ma Đô bán lại, mỗi năm cũng kiếm lời được vài trăm triệu từ mối làm ăn nhỏ này. Có lần, Mục Quang Thanh đến đây khảo sát, thẩm định, tình cờ gặp được một lão thợ săn, lão ta nói có thấy mạch hỏa. Thế là họ thành lập một đội ngũ đi vào đó, kết quả đúng là mạch hỏa thật, lại còn là mạch hỏa tinh khiết cấp B. Sau chuyện này, Mục Quang Thanh trở thành trưởng lão trong tộc, được giao toàn quyền phụ trách nơi này,” Đông Phương Mạch hiểu rõ tình hình ở đây, cười ha hả nhìn người đàn ông hơn 30 tuổi.
Mục Quang Thanh là một người khá khiêm tốn, đã ở đây một thời gian dài nhưng không nói một lời nào. Mạc Phàm còn tưởng ông ta chỉ là một người không có địa vị cao trong Mục gia, không ngờ lại là tổng phụ trách ở đây, cũng chính là người đã phát hiện ra mạch hỏa.
“Tôi cũng chỉ gặp may thôi, không đáng nhắc tới,” Mục Quang Thanh nói.
“Không phải ăn may đâu. Nếu là những người khác đã quen sống ở thành thị, họ sẽ không bao giờ chạy đến nơi núi non hẻo lánh thế này, huống chi là đi khảo sát,” quả thật Đông Phương Mạch rất tán thưởng Mục Quang Thanh.
“Mạch thúc đừng khen cháu nữa, cháu chỉ làm việc kỹ lưỡng thôi, nếu người khác đến đây thì hơn phân nửa cũng sẽ phát hiện ra. Vấn đề trước mắt của chúng ta là làm sao để khai thông mạch hỏa. Ở phía Tây này cũng có nhiều bảo khố như mạch hỏa Thái Dương Lĩnh, nhưng khai thác quá khó khăn, các gia tộc lớn, quân đội, chính phủ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Lần này không có Hỏa thế gia nhà thúc thì bên cháu cũng không biết làm thế nào, không chừng còn bị các đại thế tộc khác cướp đi. Nếu rơi vào tay quân đội thì chúng ta không có gì để oán hận, xem như cống hiến cho quốc gia. Chỉ sợ rơi vào tay các đại thế tộc khác, họ sẽ chèn ép và chiếm đoạt của chúng ta,” Mục Quang Thanh nói.
“Nào nào, lần này Đông Phương thế gia đúng là mang danh Hỏa thế gia, nhưng người gánh vác trọng trách lần này không phải chúng ta. Chúng ta chỉ phụ trách khai thác, chế tạo và luyện khí thôi,” Đông Phương Mạch nhìn Mạc Phàm.
“Mạch bá bá, con thấy người quá coi trọng hắn rồi. Ở những lĩnh vực khác, Đông Phương thế gia có thể không bằng họ, nhưng về phương diện Hỏa hệ thì không thua bất kỳ ai. Việc của chúng ta, cớ gì lại để người ngoài nhúng tay vào?” Đông Phương Minh tỏ ra cực kỳ bất mãn.
Đông Phương Minh cũng xem như quen biết Mạc Phàm từ lâu. Kể từ sau chuyện ở Thẩm Phán Hội, hắn cũng không còn việc gì làm, đành miễn cưỡng đảm nhận một vài việc trong gia tộc.
Tính tình Đông Phương Liệt ngay thẳng, mặc dù có một thời gian nhìn không vừa mắt Mạc Phàm, nhưng sau cuộc thi Quốc Phủ Chi Tranh, Đông Phương Liệt đã vô cùng khâm phục và sẵn lòng kết bạn với Mạc Phàm. Còn Đông Phương Minh thì hẹp hòi, chuyện ở Hàng Châu lúc trước vẫn còn canh cánh trong lòng.
“Thứ tép riu như mày thì xía vào làm gì, câm miệng lại đi. Không thấy người lớn đang bàn chuyện à?” Mạc Phàm không chút khách khí nói.
Đông Phương Minh nghe xong tức giận muốn nổ tung.
Mạc Phàm là cái thá gì chứ, đã từng có lúc mình có thể đánh gục tên này. Nếu không phải vào đội quốc phủ nhận được nhiều tài nguyên thì làm sao có chuyện mình lại kém hắn một bậc được.
“Tiểu Minh, đừng hành động cảm tính, quan hệ trước đây thế nào cũng đừng để trong lòng,” Đông Phương Mạch là cha ruột của Đông Phương Minh, giáo huấn con trai cũng không chút nể nang, nhưng lại đặc biệt khách khí với Mạc Phàm, đổi giọng nói: “Tiểu Minh cũng bằng tuổi cậu, sau này mong cậu chỉ bảo nó nhiều hơn.”
““Tiểu Minh”???? Ha ha ha ha! Được, được, cháu nhất định sẽ “chăm sóc” cho Tiểu Minh thật chu đáo!” Mạc Phàm nghe thấy tên cúng cơm của Đông Phương Minh, cười đến không ngậm được mồm, những người khác cũng bật cười theo.
Đông Phương Minh, cái tên nghe hẳn là rất bất phàm, nhưng bị Đông Phương Mạch gọi như vậy nghe chẳng khác gì tên của học sinh tiểu học.
Khuôn mặt Đông Phương Minh khó coi đến cực điểm, hoàn toàn không còn mặt mũi nào để nói nữa.
.....
Lái xe vào trạm dịch Vọng Dương, xem như đã tới chân núi của Thái Dương Lĩnh. Thái Dương Lĩnh được tạo thành từ hơn 100 ngọn núi lớn nhỏ đồ sộ, cao hơn hẳn tất cả những dãy núi xung quanh. Các ngọn núi cao hơn nhiều, vào mùa hè, ánh mặt trời chiếu xuống, nhiệt lượng truyền qua các ngọn núi, làm cho trung tâm Thái Dương Lĩnh có nhiệt độ cực cao, người bình thường rất khó tới gần.
Tương truyền 300 năm về trước có một ngôi sao băng rơi trúng Thái Dương Lĩnh, hình thành một hỏa quật to lớn ẩn sâu trong lòng núi. Mạch hỏa không phải hình thành trong một hai năm, mà cần những yếu tố ngẫu nhiên của tự nhiên kết hợp với nhau, khiến cho các mạch tài nguyên ở nơi đây trở nên quý giá và hiếm có. Học thức của Mục Quang Thanh cũng rất uyên bác, ông đã dựa vào một số truyền thuyết, kết hợp với ghi chép trong lịch sử để tìm ra mạch hỏa trong địa hình cực kỳ phức tạp của Thái Dương Lĩnh, đồng thời còn xác định được niên đại hình thành của nó.
Mạch hỏa 300 năm, có lẽ cấp bậc trước đây không cao, mãi cho đến hiện tại, khi ánh nắng mặt trời chiếu rọi đặc biệt gay gắt mới tạo nên địa mạch Hỏa hệ này.
Mạch hỏa có thể tạo ra những thứ vượt xa cả linh chủng, hồn chủng. Những viên đá ở nơi sâu nhất của mạch hỏa, trải qua rèn giũa có thể trở thành đá dẫn dắt, có thể làm nguồn năng lượng khuếch tán, có thể tạo nên một nhóm pháp sư Hỏa hệ.
Mặt nước biển dâng cao, ma pháp sư vô cùng quý giá và khan hiếm, nhưng không thể nói có là có ngay được. Muốn cho nhiều người thức tỉnh hơn thì vùng đất nguyên tố quả thực rất quan trọng.
Sau này Mạc Phàm mới biết, sở dĩ các trường học ma pháp đặt ra giới hạn tiêu chuẩn, chỉ những người có thành tích ưu tú mới được vào trường cấp ba ma pháp, là vì số lượng đá thức tỉnh có hạn.
Mà cách chế tạo đá thức tỉnh chỉ có Hiệp hội Ma pháp biết. Nói cách khác, mỗi pháp sư được sinh ra đều phải được Hiệp hội Ma pháp đồng ý, và chính Hiệp hội Ma pháp sẽ phân phối đá thức tỉnh cho các thế lực.
Nguyên liệu của đá thức tỉnh sẽ được Hiệp hội Ma pháp thu thập từ bên ngoài, giá cả đều do Hiệp hội Ma pháp quy định.
Những địa mạch nguyên tố như thế này, bất luận là nguyên tố gì, đều ẩn chứa thuộc tính thuần túy của tự nhiên. Sau khi được tẩy luyện bằng nguyên lực thức tỉnh và được Hiệp hội Ma pháp chế tác thành hình, chúng có thể dùng để thức tỉnh tinh trần ma pháp bên trong cơ thể con người.
Nguyên tố cũng đến từ tự nhiên, và chính Hiệp hội Ma pháp đã đưa đá thức tỉnh thu được từ các địa mạch nguyên tố cho các trường học, khiến cho các pháp sư lần đầu thức tỉnh đều là ma pháp nguyên tố.
Cũng bởi vì địa mạch Lôi và Hỏa vô cùng khan hiếm, cho nên rất ít pháp sư thức tỉnh được Lôi hệ và Hỏa hệ.
Những kiến thức này đều được Mạc Phàm biết trong khoảng thời gian ở Thần miếu Parthenon. Sở dĩ địa vị của Thần miếu Parthenon cực cao là do họ không bị Hiệp hội Ma pháp chi phối. Chúc Phúc hệ cơ bản của họ được tự lập thành một môn phái riêng, vượt qua khả năng chữa trị của Hiệp hội Ma pháp, khiến cho nhiều lúc Hiệp hội Ma pháp còn phải cúi đầu trước họ.
Tuy rằng không muốn tin nhưng Mạc Phàm cũng phải chấp nhận một sự thật: nếu có đủ tiền tài, muốn thức tỉnh hệ gì cũng được. Còn các pháp sư thức tỉnh hệ gì trong trường học thì phải xem vào vận khí và thể chất.
Ai may mắn thì được thức tỉnh bằng đá lấy từ mạch hỏa, như thế sẽ tăng xác suất thức tỉnh được Hỏa hệ.
Nhưng khi đến tay các trường học, đa số đều là đá thức tỉnh kém chất lượng, năng lượng nguyên tố trong đá không ổn định, có lẫn thổ, lẫn phong, qua rèn luyện lại lẫn cả thủy và quang. Sau đó, đứa trẻ thức tỉnh cũng sẽ có thể chất hỗn tạp, cuối cùng thức tỉnh được hệ gì cũng khó mà nói trước được.
Đương nhiên, thức tỉnh được hệ gì đều phụ thuộc vào xác suất. Đá thức tỉnh tốt kết hợp với đá dẫn dắt sẽ làm tăng xác suất ra một hệ chỉ định nào đó. Cũng không phải đá thức tỉnh Thổ hệ không thể cho ra Lôi hệ, chỉ là xác suất chỉ là một phần vạn, thậm chí một phần trăm ngàn mà thôi.
Cũng may là dù thức tỉnh được hệ gì, ma pháp sư chỉ cần chăm chỉ tu luyện. Các hệ không phân chia mạnh yếu, nếu có mạnh yếu thì đó là do bản thân ma pháp sư.