Hỏa mạch, giá trị cao nhất chính là nguyên liệu đá thức tỉnh.
Những nguyên liệu đá thức tỉnh này dù được bán ra sao, tính toán thế nào thì cuối cùng cũng sẽ chảy về tay Hội Ma Pháp. Chỉ có Hội Ma Pháp mới có thể chế tạo ra những viên đá thức tỉnh mà các thiếu niên thiếu nữ có thể chất yếu có thể thực sự hấp thu được.
Có giá trị cao ngang với đá thức tỉnh là hỏa ma thạch.
Nền công nghệ ma pháp cần ma thạch, ma thạch là nguồn năng lượng mạnh mẽ để duy trì hoạt động của toàn bộ các thành thị nhân loại. Một hỏa mạch cấp B như thế này sẽ sản sinh ra ma thạch cấp B, có thể mang tới nguồn năng lượng khổng lồ. Trong nước có những mỏ ma thạch siêu cấp, đều do chính phủ và quân đội nắm giữ, Hội Ma Pháp không được can thiệp.
Đá thức tỉnh và ma thạch vĩnh viễn là hai mặt hàng lớn cung không đủ cầu, chúng cũng phản ánh giá trị của một địa mạch nguyên tố. Tiếp theo mới là các loại mảnh vỡ nguyên tố, nguyên tinh, tinh khoáng nguyên tố... những thứ này đều cần thời gian tích lũy.
Liên quan đến giá trị cụ thể của hỏa mạch, Mạc Phàm cũng đã nghe Mục Quang Thanh nói trên đường đi.
Mục Quang Thanh là một học giả chân chính, mỗi khi nói về những thứ này, đôi mắt ông lại ánh lên hào quang, không còn vẻ nặng nề như trước nữa. Những người khác có thể không thích nghe Mục Quang Thanh lải nhải, nhưng Mạc Phàm lại nghe một cách say sưa, trên đường đi Mục Quang Thanh nói không ngừng, còn Mạc Phàm thì gật đầu lia lịa.
"Nói đến đây thì linh chủng, hồn chủng, hỏa bí ngân, chẳng phải những thứ này đều đáng giá sao? Một linh chủng cũng mua được cả xe tải nguyên liệu đá thức tỉnh, huống hồ là hồn chủng, nguyên tinh còn hiếm hơn?" Mạc Phàm cũng là một người ham học hỏi. Mục Ninh Tuyết bảo mình nên đọc nhiều sách hơn, là một người đàn ông tốt thì phải nghe lời vợ, làm một người có học thức.
"Haha, cậu là người ngoài nghề, thực tế thì con cháu thế gia đều biết điều này. Những thứ cậu nói đều có giá trị, nhưng chúng chỉ là tài nguyên khai thác một lần, còn địa mạch loại này, nếu cậu lấy đi linh chủng, hồn chủng, nguyên tinh thì sẽ không còn nữa. Gộp chúng lại cậu cũng có khoảng 10 tỷ, nhưng nguyên liệu đá thức tỉnh và ma thạch có thể sản xuất hàng loạt, mỗi năm cung cấp được hàng nghìn tấn. Mặc dù mỗi năm chỉ bán được 2 hoặc 3 tỷ, nhưng nhiều năm gộp lại thì tổng giá trị đã vượt xa những thứ cậu kể. Còn 10 năm, 20 năm thì sao? Không thế lực nào lại không nhìn vào lợi ích lâu dài, huống hồ thị trường vẫn luôn biến động, những thứ liên quan tới ma pháp trong thời đại này đều rất đáng giá, có cái nào là vô dụng khi kết nối với đời sống sinh hoạt hằng ngày đâu? Thực ra là càng ngày càng có giá trị," Mục Quang Thanh nói.
Mạc Phàm nghe nói mỗi năm đá thức tỉnh và ma thạch đều được sản xuất, bỗng nhiên thông suốt.
Chẳng trách một hỏa mạch có thể nuôi sống ba gia tộc lớn, chuyện này quả thực là một mỏ vàng.
Chẳng trách những thế lực lớn đều nắm trong tay các mỏ quặng nguyên tố và vô cùng coi trọng chúng.
"Hiện tại cậu đã biết tầm quan trọng của hỏa mạch rồi đấy, nếu không phải Mục gia chúng tôi không mở được thì sao lại gọi cậu tới, haha," Mục Quang Thanh nói thản nhiên.
"Bản chất con người thôi, nếu tôi có thể một mình làm hết mọi quy trình thì tôi cũng chẳng chia cho ai đâu," Mạc Phàm gật đầu.
Trời ạ, hóa ra là một mỏ vàng thực sự, không được, nói thế nào cũng phải mở nó ra. Sau này mình có thể nằm trên đống tiền mà ngủ, chẳng cần lo lắng về mấy cái hệ kia nữa, nuôi thêm chúng nó cũng chẳng thành vấn đề.
Đương nhiên miếng bánh lớn, ăn một mình sẽ nuốt không trôi, đem đi chia sẻ mới là cách tốt nhất. Những thương nhân thực thụ đều hiểu rằng, tiền phải cùng nhau kiếm, lợi ích phải cùng nhau chia sẻ. Đơn thương độc mã, chỉ biết làm phép cộng, vĩnh viễn không thể làm nên chuyện lớn.
Hiện tại, Mục gia là bên phát hiện và chịu trách nhiệm sản xuất, Đông Phương thế gia chịu trách nhiệm vận chuyển và gia công, dù sao nguyên tố hỏa cũng là năng lực và thế mạnh của Đông Phương thế gia, có thể làm ra hàng hóa có giá trị lớn hơn. Phàm Tuyết Sơn thì phụ trách việc buôn bán, một thành phố căn cứ lớn như vậy, lại gần chiến trường Nam Hải, về cơ bản lô hàng mới ra lò đều sẽ bị mua sạch... Ba nhà hợp tác vui vẻ, vừa tạo phúc cho xã hội, lại kiếm được bộn tiền, tội gì không làm.
Phàm Tuyết Sơn rất nghèo, mấy ngày trước Mạc Phàm có nghe Mục Lâm Sinh báo cáo, tiền đều đã đem đi thuê đội tuần tra, đảm bảo an toàn cho tân thành.
Danh tiếng tốt lên, nhưng phương diện kiến thiết lại không theo kịp, không có tiền xây dựng cũng là một vấn đề lớn. Không có dòng tiền mới chảy vào, Phàm Tuyết Sơn thật giống một sơn trại, sẽ chẳng ai muốn ở lại một nơi tồi tàn như vậy.
Bởi vậy, chuyến đi này của Mạc Phàm có thành công hay không không chỉ liên quan tới hồn hỏa, mà còn liên quan tới vận mệnh của Phàm Tuyết Sơn. May là lần này kéo theo Triệu Mãn Duyên xuống nước cùng, còn có cả Linh Linh, nếu chỉ có mỗi bản thân Mạc Phàm thì cũng không có quá nhiều tự tin.
"Mà nói đến việc này, chúng ta cũng cần một pháp sư Băng hệ xuất sắc. Đông Phương thế gia của chúng tôi không có pháp sư Băng hệ nào cả, Mục gia cũng không tìm được con cháu thích hợp. Không biết pháp sư Băng hệ của Phàm Tuyết Sơn các cậu... tốt nhất là gọi Mục Ninh Tuyết đến đây đi, có Mục Ninh Tuyết thì sẽ nắm chắc phần hơn," Đông Phương Mạch nói.
"À, chúng tôi cũng đã liên hệ, chắc là cũng sắp..." Mạc Phàm vừa định nói tiếp, bỗng liếc thấy một gã đại thiếu gia tóc tai bóng lộn đang đứng ở một góc sạch sẽ nhất, hình tượng hoàn toàn không phù hợp với cái thôn này, dáng vẻ coi trời bằng vung. Mạc Phàm liền hô to: "Lục trà nam, bên này, bọn tớ ở đây này!"
Thanh niên khí độ bất phàm nghe thấy tiếng Mạc Phàm, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
Người này đi tới, thấy Mạc Phàm vẫn gọi mình là lục trà nam như trước, không nhịn được nữa mà quát lên: "Nói thêm một câu nữa thì tớ lập tức rời khỏi đây, mấy người tự chơi một mình đi!"
"Ồ ồ, Mục Bạch lão đệ, hà tất phải thế, từ xa tới đây chắc cũng mệt chết rồi, có cần tớ gọi mấy em gái thuần khiết ở núi Côn Lôn tới bóp vai, đấm chân cho không, rồi chơi dịch vụ tàu nhanh?" Mạc Phàm nói.
"Không cần!" Trán Mục Bạch nổi đầy vạch đen.
"À, hóa ra là gọi rồi à, thật đấy à nha, thận quan trọng lắm," Mạc Phàm nói.
"Cút!"
Sau khi tốt nghiệp trường cấp ba ma pháp Thiên Lan, Mục Bạch rất ít khi chửi bậy, nhưng cứ nhìn thấy Mạc Phàm là lại không nhịn được. Con hàng này chẳng thay đổi chút tính đê tiện nào, cũng không hiểu tại sao đám người ở Cố Đô lại hận không thể gả con gái của họ cho hắn.
"Trở lại vấn đề chính, trở lại vấn đề chính, lúc tớ đi qua đây mới thấy cậu. Lần hành động này rất nguy hiểm, dễ mất mạng lắm đấy," Mạc Phàm nói.
"Tớ biết, không cần cậu nói," Mục Bạch đáp.
Mục Bạch đã biết chuyện Mục Ninh Tuyết chấn chỉnh gia tộc, Mục Trác Vân cùng những hộ gia đình cũ ở Bác thành đều đã tới Phàm Tuyết Sơn. Cố Đô không phải nơi họ thuộc về, nói tóm lại là có cảm giác ăn nhờ ở đậu. Tân thành chủ Phàm Tuyết Sơn chủ động mời các cư dân cũ của Bác thành đến, còn cung cấp nhiều ưu đãi, những người Bác thành không cầm lòng được, lũ lượt kéo tới.
Mục Bạch vẫn còn mấy phần xấu hổ trong lòng, vẫn luôn không quay về gia tộc. Sau lần nói chuyện với Mục Trác Vân qua điện thoại, lại nghe tới đại sự hỏa mạch lần này, Mục Bạch cảm thấy muốn về gia tộc thì bản thân cũng phải làm gì đó, nếu không rất khó yên lòng, cho nên đã từ ngàn dặm xa xôi chạy tới, lấp vào vị trí pháp sư Băng hệ xuất sắc còn đang thiếu.
Lâu rồi Mạc Phàm cũng chưa gặp Mục Bạch, chỉ nghe Trương Tiểu Hầu nói thực lực bây giờ của Mục Bạch cũng rất mạnh, danh tiếng ở Cố Đô không hề nhỏ.
Mục Bạch cũng đã cùng Mạc Phàm trải qua bao nhiêu chuyện, hiện tại đã được trui rèn như một thanh bảo kiếm. Bây giờ Mục Bạch muốn tới Phàm Tuyết Sơn, Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Mục Trác Vân đều rất hoan nghênh. Phiêu bạt một mình là chuyện khổ cực, nhưng không biết Mục Bạch đã bước ra khỏi bóng ma mà Mục Hạ mang lại hay chưa.
"Thật sự, chó mèo gì cũng gọi vào đội ngũ. Đừng quên là lần hợp tác này sẽ được thực hiện khi mấy người mở được hỏa mạch, đừng có mà quay đầu lại đã thấy chết hết rồi, giống như chuyến dã ngoại của học sinh cấp ba vậy," Đông Phương Minh bĩu môi, tỏ vẻ có ý kiến với Mục Bạch.
"Tiểu Minh, nếu mày không yên tâm thì xuống cùng bọn tao, đừng ở đó mà nói mõm. Nếu xuống mà nhát gan thì cứ làm một đứa trẻ thừa kế ngoan ngoãn, ngậm núm vú cao su vào," Mạc Phàm chửi.
"Tại sao tao lại muốn tìm đường chết? Bọn mày mới xứng đáng làm chuyện như này, còn tao á, ngồi mát ăn bát vàng là được rồi," Đông Phương Minh đắc ý nói.
Hai đại thế gia sẽ không để những người thừa kế của mình đi mạo hiểm. Mặc dù Mạc Phàm là lão đại của Phàm Tuyết Sơn, nhưng nhiều chuyện vẫn phải đích thân làm, ai bảo Phàm Tuyết Sơn vẫn còn non nớt.
"Lão Mạch, nếu tôi đánh con trai ông một trận, ông sẽ không nhảy ra bênh nó chứ?" Mạc Phàm quay đầu nhìn Đông Phương Mạch, hỏi.
"Không sao, không sao, đừng đánh mạnh quá là được, tên nhóc này cần nếm chút trái đắng mới nên người. Không phải vừa nãy tôi đã nói rồi sao, cần cậu giáo huấn nó một chút... Lòng dạ đứa trẻ này quá kiêu ngạo, lần trước bị cậu sửa một lần, cả người tiến bộ lên không ít," Đông Phương Mạch cười.
Đông Phương Minh nghe được những lời này, cả người muốn choáng váng, đây có phải cha ruột của mình không?
Mọi người lập tức cười theo. Đông Phương Minh biết mình mất mặt, ngay cả cha cũng không giúp mình, tức giận rời đi, không quên chửi rủa cái trạm dịch này.
"Nơi rách nát này còn chẳng bằng nông thôn ở Hàng Châu."
...
"Người tới đủ rồi, sáng mai chúng ta lên đường, việc này không nên chậm trễ," Đông Phương Mạch đặc biệt sốt ruột, dự định dẫn đội đi.
Đông Phương Mạch ngoài việc tới đây quan sát thì còn một nhiệm vụ quan trọng hơn, đó là theo dõi bá chủ ở Thái Dương lĩnh. Tình thế cấp bách, Đông Phương Mạch phải dẫn dụ con bá chủ kia rời đi.
"Được, chúng ta nghỉ ngơi một đêm..." Mạc Phàm gật đầu.
Mọi người tách ra. Sau khi ăn bữa tối xong, Triệu Mãn Duyên nhíu mày, nói nhỏ với Mạc Phàm: "Nơi này có quán bar nhỏ loại kia không, có muốn đi tìm thiếu nữ thôn xóm nhiệt tình, giản dị để tâm sự chuyện nhân sinh không?"
"Ý kiến hay, buổi tối ở đây cũng chẳng có phương tiện giải trí gì, huống hồ nơi này cũng chả có ai nhận ra chúng ta," Mạc Phàm nói.
"Hai người đi đâu đấy?" Mặt của Mục Bạch nghiêm nghị.
"Đi tìm mấy em gà con trong trang trại thuần khiết, tán gẫu thôi, không có đen tối như cậu nghĩ đâu," Mạc Phàm kéo Mục Bạch đi theo, thuận miệng nói với Linh Linh: "Linh Linh, mau vào phòng làm bài tập đi, bọn anh đi uống rượu đây."
Linh Linh liếc ba người bằng ánh mắt khinh bỉ, lạnh lùng bỏ đi, để lại sau lưng ba gã đàn ông thối tha.