Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1515: CHƯƠNG 1450: HAI CON CHÓ TẠP CHỦNG

Quán bar nhỏ ở trạm dịch quả thật rất đông khách, đa số là những gã đàn ông đi làm xa nhà, đem số tiền công vất vả kiếm được trong ngày ném vào những cuộc vui đêm bên các cô gái xa lạ.

Mục Bạch tỏ ra không thoải mái khi ở nơi này, đã mấy lần muốn rời đi, nhưng cô gái ngồi cạnh lại có vẻ khá chủ động. Thấy Mục Bạch lạnh lùng, vẻ mặt cô có mấy phần ủ rũ: "Có phải anh khinh thường những cô gái như em không?".

"Không có, không có, chỉ là tôi ít khi đến những nơi thế này," Mục Bạch vội vàng giải thích.

"Vậy sao anh không uống? Em đã kính anh ba ly rồi đó. Anh nhìn họ xem, ai cũng vui vẻ cả mà," cô gái kẻ mi mỏng nói.

Cô gái này còn rất trẻ, nhiều nhất cũng chỉ mới 20 tuổi. Lối trang điểm có phần vụng về khiến gương mặt vốn xinh đẹp của cô trở nên kém sắc. Mục Bạch tu luyện nhiều năm cũng chưa có người yêu, lần này được một cô gái chủ động tiếp cận, hắn vẫn cảm thấy hơi khó chống đỡ.

Trong khi đó, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên lại trông như cá gặp nước. Bọn họ vừa uống rượu, vừa lắc xúc xắc, hét toáng cả lên, nào là bốn, nào là sáu, rồi lại hai. Mục Bạch chẳng hiểu họ phân thắng thua kiểu gì, chỉ biết rằng cứ thua là phải uống một ly, mà tần suất uống thì cực nhanh.

Ngày mai còn phải làm chính sự, hai tên kia cứ nốc ừng ực như thế không sợ làm lỡ đại sự hay sao? Có thêm hai cô gái ngồi xuống, ban đầu còn có chút e dè, nhưng chỉ sau mười phút đã cười nói đủ kiểu, kề vai bá cổ, biến cuộc vui từ hai người thành một bàn rượu bốn người đấu đá tưng bừng.

Mục Bạch không quen giao tiếp kiểu này, chỉ khách khí duy trì khoảng cách với cô gái tiếp rượu. Cũng may cô gái nhận ra Mục Bạch là một chàng trai có gia giáo, mang theo sự hào hoa phong nhã mà những gã đàn ông trên núi không hề có. Phong thái này khiến cô gái có phần tự ti, vì chưa từng gặp qua vị khách nào như vậy. Những khách hàng khác thường giống như dã thú, thỏa mãn xong thì vứt tiền rồi đi, thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng vào mặt họ.

"Này Mục Bạch, không lẽ cậu vẫn còn là trai tân đấy chứ?" Mạc Phàm bỗng nhiên quay sang hỏi.

Hai cô gái bật cười, mặt Mục Bạch đỏ bừng, lúng túng không biết nói gì.

Thực ra, Mục Bạch cũng không ngờ đã nhiều năm rồi mình không có bạn gái. Chủ yếu là vì đã trải qua những mất mát khiến hắn đánh mất đi nhiệt huyết và sự mong chờ. Hắn chỉ một lòng muốn tu luyện, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn thoát khỏi một thứ gì đó.

Trước đây, hắn từng xem thường Mạc Phàm không chỉ vì hắn thô tục, mà còn có phần bỉ ổi một cách kỳ lạ. Nhưng khi thấy Mạc Phàm vui vẻ hòa đồng với hai cô gái tiếp rượu, Mục Bạch lại có chút ao ước cái sự phóng khoáng và tự tại này của hắn.

"Hay chúng ta ra ngoài một chút đi, em đưa anh ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Trong núi không có gì khác, nhưng không khí thì trong lành vô cùng," cô gái kẻ mi mỏng đề nghị.

"Được, đi thôi." Mục Bạch cũng cảm thấy không khí ở đây có phần ngột ngạt, ra ngoài một chút cũng tốt, dù sao hắn cũng không quen ở những nơi như thế này.

Thành Bác tuy cũng có núi rừng, nhưng là những ngọn núi hiền hòa, khác hẳn với cao nguyên nơi đây, với những dãy núi đá lởm chởm, trập trùng nhô lên khỏi mặt đất.

Vừa đứng dậy rời khỏi quán bar, Mục Bạch đi theo cô gái kẻ mi mỏng lấy một cái áo khoác, bất chợt liếc mắt vào một phòng nhỏ và thấy một khuôn mặt quen thuộc. Ánh đèn quá mờ khiến Mục Bạch không nhận ra đó là ai, chỉ nghĩ chắc là một người nào đó không muốn bị người quen bắt gặp.

...

Ra khỏi quán bar ở trạm dịch, nơi đây rõ ràng là chốn cô gái tiếp rượu lớn lên. Cô dẫn Mục Bạch đi theo một con đường mòn ít ai biết, hai bên vách đá còn phủ đầy rêu xanh. Hai người leo lên một đỉnh đồi có thể nhìn bao quát cả thung lũng rộng lớn. Nơi này không có bất kỳ nhà xưởng hay công trình xây dựng nào, chỉ có đất đai được cải tạo. Hít một hơi thật sâu, Mục Bạch cảm thấy lồng ngực khoan khoái, cổ họng cũng thông suốt hẳn, mát mẻ mà không lạnh buốt, cảm giác như lá phổi của mình vừa được thanh lọc.

"Khi còn bé, mỗi khi buồn bực em đều thích đến nơi này. Nhìn xuống thung lũng, ngắm bầu trời đầy sao, ngửi mùi hương của hoa dạ lý, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích, mọi phiền muộn đều sẽ tan biến," cô gái kẻ mi mỏng nói.

"Ừm, thật sự rất thoải mái." Gió đêm thổi bay mái tóc của Mục Bạch, để lộ ra toàn bộ khuôn mặt. Mục Bạch thường để tóc mái hơi dài, che đi lông mày và trán, như vậy sẽ cho hắn cảm giác an toàn hơn một chút.

Cô gái ngắm nhìn khuôn mặt Mục Bạch, có chút ngẩn ngơ, một lúc sau mới lên tiếng: "Anh thật đẹp."

"Đẹp? Đây không phải là từ dùng cho con gái sao?" Mục Bạch ngạc nhiên.

"Ừm... nhưng cũng có một vài chàng trai rất đẹp, giống như anh vậy, sạch sẽ, tuấn tú," cô gái nói.

Mục Bạch mỉm cười, lời khen này nghe cũng thật dễ chịu. Dường như đã lâu lắm rồi không có ai nói với hắn những lời như vậy, những năm qua ấn tượng của mọi người về hắn chỉ là ít nói và u ám.

"Có phải anh có chuyện gì không vui nên lông mày lúc nào cũng nhíu lại không?" Cô gái tiến lại gần, dùng ngón tay chạm nhẹ vào giữa hai hàng lông mày của Mục Bạch: "Anh xem, giữa hai hàng lông mày đã hằn thành một nếp nhăn rồi này."

Mục Bạch lùi lại một bước, không quen với hành động thân mật này, trong lòng dấy lên cảm giác cảnh giác cố hữu giữa người với người.

Thấy vẻ mặt thất vọng của cô gái, Mục Bạch áy náy nói: "Xin lỗi, chỉ là phản ứng tự nhiên thôi."

"Anh không tin tưởng người khác sao, hay là anh không thích những người như em chạm vào người mình?" cô gái hỏi.

"Đã từng xảy ra một số chuyện, khiến tôi có lúc không thể tin tưởng bất kỳ ai, kể cả những người thân cận nhất," Mục Bạch nói.

"Ồ, em có thể hỏi được không?"

"Đừng hỏi chuyện này," Mục Bạch lắc đầu.

"Anh còn người thân nào không? Em thấy trên tay anh có một chiếc vòng, là kiểu dáng cũ rồi. Lúc ở quán bar, em thấy anh rất cẩn thận, sợ làm bẩn nó," cô gái hỏi tiếp.

"Là vật mẹ tôi để lại, bà ấy mất cũng được hai năm rồi," Mục Bạch trả lời.

Mục Bạch trước nay chưa từng kể chuyện này với ai, cũng không hiểu tại sao mình lại nói ra. Có lẽ vì đang ở một nơi xa xôi hẻo lánh, xung quanh đều là người xa lạ, dù có thổ lộ tâm sự cũng không sợ bộc lộ ra phần đáng thương của mình.

Sau biến cố ở Cố Đô, Mục Hạ bị xử trảm, mẹ hắn cũng vì u uất mà qua đời. Trong thoáng chốc, trên thế giới này chỉ còn lại một mình Mục Bạch. Mỗi buổi tối nhắm mắt lại, hắn đều thấy một cái đầu đầy máu lăn xuống từ cầu thang, sau đó quay mặt về phía mình, trừng mắt dữ tợn hỏi: "Ta đối với ngươi như con ruột, tại sao ngươi lại phản bội ta?"

Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, mẹ hắn vẫn không tin những lời sỉ vả đó là sự thật. Hiện tại, hắn chỉ còn một mình, không có nơi nào để yên ổn sống qua ngày, tu luyện đã trở thành dưỡng khí để hắn hô hấp.

Mục Hạ là Đại chấp sự của Hắc Giáo Đình, điều đó Mục Bạch rất chắc chắn, nhưng hắn cũng chắc chắn một điều rằng Mục Hạ đối xử với mình không hề có chút ý đồ nào. Nếu không, người bị đẩy đến chỗ Mục Trác Vân không phải là Vũ Ngang, mà chính là hắn.

"Anh đã bao giờ thấy bầu trời đầy sao chưa?" cô gái hỏi.

"Đã từng thấy rồi," Mục Bạch đáp.

"Ý em là một bầu trời sao chi chít như những chùm nho đen trĩu nặng trên giàn, bao bọc lấy chúng ta ấy. Em từng đến vài thành phố, không nơi nào có bầu trời sao như vậy, đẹp vô cùng, giống như cả người mình đang nằm giữa dải ngân hà vậy," cô gái ngẩng đầu nói.

Mục Bạch cũng ngẩng đầu lên, nhưng đáng tiếc là bầu trời đêm nay có mây, hắn không thể thấy được khung cảnh mà cô gái miêu tả.

"Em nghe hai người bạn của anh nói ngày mai anh sẽ đến một nơi rất nguy hiểm, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng," cô gái nói.

"Ừ, rất nguy hiểm," Mục Bạch gật đầu.

"Vậy thì hãy trở về an toàn nhé. Khoảng ngày kia sẽ có gió từ Tây Côn Lôn thổi tới, khi đó trời sẽ không còn mây, tất cả bụi bặm cũng sẽ bị thổi bay đi. Mấy ngày sau đó, bầu trời sẽ trong nhất, nhất định anh sẽ thấy được cảnh tượng mà em nói," khuôn mặt cô gái lộ ra vẻ chờ mong.

"Cô rất quen thuộc với nơi này nhỉ," Mục Bạch nói.

"Đúng vậy, em lớn lên ở đây mà," cô gái đáp.

"Tại sao cô lại làm nghề này, có phải bị ai đó ép buộc không? Xin lỗi, tôi không có ý gì khác," Mục Bạch hỏi.

"Không có đâu, chỉ là muốn được ăn ngon một chút, sống sung túc một chút, mặc đẹp một chút. Hơn nữa, thay vì đề phòng những gã kia đến gây rối, chi bằng cứ để họ trả tiền," cô gái nói.

Mục Bạch không biết phải trả lời thế nào. Theo quan niệm của hắn, cô gái này hẳn là bị ép buộc, cuộc sống khổ cực. Nhưng câu trả lời của cô lại không phức tạp như hắn nghĩ, thẳng thắn đến mức khiến người ta không thể phản bác.

"Tôi phải về đây, ngày mai còn phải lên núi sớm," Mục Bạch nói.

"Vâng, để em đưa anh về. Mấy người họ không biết còn uống đến mấy giờ nữa. Thật ra chúng em rất thích những vị khách như các anh, chỉ đơn thuần uống rượu tán gẫu, kể vài chuyện phiếm, chém gió, giải tỏa sầu muộn, không quan trọng có làm chuyện kia hay không, chỉ cần vui là được. Đã lâu lắm rồi em không thấy chị Lê và chị Tang cười vô tư như vậy," cô gái nói.

"Ừ, tôi cũng thấy cô rất giỏi trò chuyện," Mục Bạch gật đầu.

"Đây là kỹ năng cơ bản của nghề mà anh, nhưng cũng phải tùy xem khách là người thế nào nữa."

...

Lúc trở về, Mục Bạch thấy Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đang ngủ la liệt trên hành lang, mùi rượu bốc lên nồng nặc. Nếu không biết nội tình, có đánh chết Mục Bạch cũng không tin đây là hai tuyển thủ quốc phủ, đúng là làm mất mặt quốc gia.

"Ôi, Mục Bạch công tử về rồi à, Tiểu Chu của chúng tôi thế nào?" cô gái được gọi là chị Tang thấy Mục Bạch về, liền trêu chọc, vẻ mặt cũng không có gì là lạ.

Chị Lê ở bên cạnh liếc nhìn Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đang ngủ như hai con lợn chết, cười nói: "Trước khi uống thì mạnh miệng lắm, bảo có thể uống hết cả thùng mà mặt không đổi sắc, kết quả chưa được nửa thùng đã thành ra thế này. Cậu về rồi thì phiền cậu đưa hai người họ về phòng nhé, chúng tôi cũng gần kiệt sức rồi."

"À vâng, Tiểu Chu rất tốt. Tôi đến đây, các cô về nghỉ đi," Mục Bạch trả lời.

"Tiểu Chu không giỏi nói chuyện, mong cậu bỏ qua cho... nói chung là lần sau lại ghé nữa nhé," chị Tang có vẻ rất quan tâm đến Tiểu Chu.

"Được được, các cô về nghỉ ngơi đi." Thật sự Mục Bạch không muốn nhiều người nhìn thấy cảnh này. Hắn một tay xách Triệu Mãn Duyên, một tay xách Mạc Phàm, ném thẳng hai người vào phòng.

"Mục Bạch công tử, hai người bạn của cậu vẫn chưa thanh toán tiền," chị Lê nói.

Sắc mặt Mục Bạch sa sầm lại ngay tức khắc.

Con mẹ nó, bọn họ kéo mình tới kỹ viện thì thôi đi, đến tiền còn không trả nữa, đúng là hai con chó tạp chủng mà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!