Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1539: CHƯƠNG 1474: ĐẾN ĐỂ YÊU THƯƠNG CÁC EM

Thánh Tài Viện tọa lạc giữa dãy núi Alps và hồ Geneva. Nhiệt độ trung bình hàng năm ở đây chưa đến 10°C, vào thời điểm này, mặt hồ đã hoàn toàn đóng băng, bước đi trên đó tựa như đang dạo bước trên một tấm gương băng nơi thiên đường.

Mạc Phàm đến hồ Geneva, băng qua mặt hồ rồi mới bắt đầu leo lên dãy Alps. Giáo sư Trịnh đúng là một lão già dở hơi, cứ khăng khăng rằng muốn tiếp thu thêm kiến thức thì phải hạn chế đi tàu hỏa, có như vậy mới đích thân trải nghiệm được những khung cảnh đa dạng của dãy Alps, cảm nhận được sự biến ảo của thiên nhiên.

Men theo đường lên dãy Alps, cảnh sắc núi non và hồ nước xanh biếc hiện ra đầy sâu lắng. Ngoại trừ con đường mòn và những tảng đá màu nâu đất, sắc xanh lam của mặt hồ hòa cùng màu tuyết trắng tạo nên một vẻ đẹp thánh khiết đến nao lòng.

Vốn dĩ Mạc Phàm bị triệu tập đến đây chẳng khác nào một phạm nhân, Học viện Minh Châu cũng cực lực phản đối hình thức này. Thế nhưng, cả nhóm lại vừa đi vừa cười nói vui vẻ, trông bộ dạng thảnh thơi chẳng khác nào khách quý được Thánh Tài Viện mời đến.

Dường như Thánh Tài Viện và Học viện Alps có mối liên hệ mật thiết, tựa như Thần Miếu Parthenon và Học viện Parthenon vậy.

Thánh Tài Viện trực thuộc Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu Lục, là tòa án tối cao của giới pháp sư. Kẻ nào bị nơi này tuyên án thì không có quyền kháng cáo, và sẽ phải chịu sự trừng phạt chung từ tất cả các Hiệp Hội Ma Pháp quốc gia cũng như Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu Lục.

Mạc Phàm đã đắc tội với Thánh Tài Viện trong sự kiện ở Parthenon. Y Y Thoa, kẻ nắm giữ chức vị trong Thánh Tài Viện, suốt một năm qua cũng chẳng hề ngồi yên. Dù đã bị Thần Quan phán tội và phải thề sẽ không trả thù Mạc Phàm hay Tâm Hạ, mụ ta vẫn có thể lợi dụng cái gọi là "pháp luật ma pháp" để xử lý Mạc Phàm.

Việc bắt được Lãnh Tước đã mang lại cho Mạc Phàm một ân tình cực lớn, đáng lẽ hắn phải được đặc xá hoàn toàn. Ấy vậy mà mụ đàn bà đó vẫn triệu tập Mạc Phàm đến, rõ ràng là muốn gán thêm tội danh cho hắn.

Tội danh lần này rất lớn: sát hại Kim Diệu Kỵ Sĩ của Thần Miếu Parthenon. Danh sách nạn nhân được liệt kê đầy đủ, gia tộc của họ cũng dùng mọi cách để khởi kiện Mạc Phàm. Thánh Tài Viện vốn không thể thụ lý những vụ kiện cáo vô căn cứ, nhưng nếu Mạc Phàm vắng mặt, tội danh sẽ mặc nhiên được thành lập.

Kim Diệu Kỵ Sĩ đều là pháp sư Siêu Giai, có địa vị cực cao ở châu Âu, đủ sức chống đỡ cho cả một gia tộc. Thế gia cổ xưa ở Thụy Sĩ đứng sau vụ kiện này chính là Rhine thế gia. Bọn họ hy vọng Mạc Phàm sẽ bị áp giải đến Thánh Tài Viện như một tù nhân, nhưng hắn lại đến đây với dáng vẻ ung dung tự tại.

– Mạc Phàm, cậu chắc chắn người kiện cậu là Rhine thế gia à? – Mục Bạch nhìn lá thư triệu tập của Thánh Tài Viện, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

– Là bọn họ đấy, có vấn đề gì sao? – Mạc Phàm thắc mắc.

– Đúng là trùng hợp thật, cặp vợ chồng nhận nuôi chị tớ cũng thuộc thế gia này, – Mục Bạch nói.

– Hahaha, biết đâu bản cáo trạng tiếng Trung này lại do chính chị cậu soạn thì sao! – Triệu Mãn Duyên phá lên cười khoái trá.

– Thế thì ngại thật, – Mạc Phàm gãi đầu.

Mạc Phàm cũng muốn xem thử cái Rhine thế gia này ra làm sao. Ngay cả Thánh Tài Viện có mấy vị Thánh Pháp Sư bỏ mạng cũng không có ý định truy cứu hắn, vậy mà cái gia tộc này lại nhảy xổ ra chỉ trích. Có giỏi thì đi mà chỉ trích Thần Miếu Parthenon ấy, dù sao tên Kim Diệu Kỵ Sĩ kia cũng chết ở lãnh địa của họ.

– Cậu giết cả Kim Diệu Kỵ Sĩ thật à? – Mục Bạch kinh ngạc hỏi.

Kim Diệu Kỵ Sĩ là pháp sư Siêu Giai, một trong những trụ cột sức mạnh của Thần Miếu Parthenon, Mạc Phàm làm thế nào mà giết được?

– Lúc đó Thần Miếu Parthenon bị Đại Hiền Giả Mai Nhược Lạp và Thần Quan Durank khống chế, chúng định sát hại tất cả các ứng cử viên Thần Nữ, bao gồm cả Tâm Hạ. Đồ Đằng Huyền Xà đã giúp tớ giết mấy tên Kim Diệu Kỵ Sĩ, toàn bộ đều là vây cánh của Mai Nhược Lạp và Durank, – Mạc Phàm giải thích.

Lúc đó, Mạc Phàm đúng là đã đại khai sát giới, số người chết dưới tay hắn nhiều không đếm xuể. Nhưng cuộc chiến này vốn do Durank, Y Y Thoa và Mai Nhược Lạp khơi mào. Sau này, trong phiên tòa thẩm phán, cũng đã xác định những kẻ cản đường đó đều cấu kết với đám Lam Tinh Kỵ Sĩ dưới trướng Mai Nhược Lạp.

Còn việc có giết nhầm người vô tội hay không, Mạc Phàm cũng không chắc. Dù sao thì số người chết vì chặn đường hắn cũng không ít.

Nhưng Mạc Phàm không hề hối hận. Một lũ người ham mê quyền lực, đẩy một cô gái lương thiện xuống vực sâu mà vẫn ra vẻ đạo mạo, chết vạn lần cũng không hết tội.

– Nói cách khác, nếu cậu chứng minh được tên Kim Diệu Kỵ Sĩ Fell bị hãm hại kia đã cấu kết với Mai Nhược Lạp và Durank thì cậu vô tội. Còn nếu không chứng minh được, thì cậu sẽ bị kết tội liên quan đến vụ hãm hại Thánh Nữ à? – Triệu Mãn Duyên hỏi.

– Gần giống vậy, – Mạc Phàm đáp.

– Thế thì cậu thiệt to rồi. Không tìm được bằng chứng thì chẳng lẽ phải đi tù thật à? – Triệu Mãn Duyên lo lắng.

– Chưa chắc, bọn họ còn phải chứng minh được tên ác ma đó là tớ đã, – Mạc Phàm nói tỉnh bơ.

Mạc Phàm ở Thần Miếu Parthenon lâu như vậy, thừa biết Kim Diệu Kỵ Sĩ Fell là người của Mai Nhược Lạp, và Y Y Thoa chỉ đang lợi dụng Rhine thế gia để gây phiền phức cho hắn mà thôi. Fell và Mai Nhược Lạp cấu kết cực kỳ bí mật, tìm được bằng chứng là chuyện khó như lên trời.

Nhưng ngược lại, dù có bị đánh chết, Mạc Phàm cũng sẽ không thừa nhận mình là ác ma. Có Dị Tài Viện giám định thì sao chứ, giờ đây bọn họ còn đang hứng thú với Lãnh Tước hơn. Kể cả họ có chứng minh được hắn chính là ác ma đã đại khai sát giới ở Parthenon, thì sao nào? Vị Hồng Y Đại Giáo Chủ kia sẽ được Đại Nghị Trưởng Thiệu Trịnh giao cho các thế lực khác xử lý.

Vì vậy, lần này Mạc Phàm chẳng có gì phải sợ. Chắc chắn sẽ có người trong Thánh Tài Viện phản đối, nhưng so với công lao bắt được Lãnh Tước, chuyện của Mạc Phàm hoàn toàn có thể bỏ qua.

Bọn họ bất lực toàn tập trước Hắc Giáo Đình, nhưng Mạc Phàm thì khác. Sau này, Thánh Tài Viện hay Dị Tài Viện muốn đối phó với Hắc Giáo Đình, có khi còn phải khép nép đến nhờ vả hắn. Nếu lần này làm Mạc Phàm không vui, hắn cứ việc phủi mông bỏ đi. Cho dù Rhine thế gia có kiện đến chết, cùng lắm thì hắn không hoạt động ở nước ngoài nữa. Nếu bọn họ dám mò đến Trung Quốc, để xem Thánh Tài Viện và Hiệp Hội Ma Pháp có dám gây phiền phức cho hắn không. Thử xem nhân dân cả nước có đá bay cả hai cái tổ chức đó ra ngoài không!

Một lũ rác rưởi không làm gì được Hắc Giáo Đình, lại chạy đến chỗ anh hùng chống Hắc Giáo Đình để ra oai hay sao?

– Nói trắng ra là cậu đến đây cho có lệ thôi à? – Mục Bạch có chút kinh ngạc.

– Gần như vậy, – Mạc Phàm đáp.

– Pro thật! Không phải ai cũng dám coi Thánh Tài Viện như không khí đâu, – Triệu Mãn Duyên tấm tắc khen.

– Vẫn còn mấy ngày nữa mới đến phiên tòa, trước tiên chúng ta đi dạo một vòng quanh học viện đi, nghe nói ở đó có nhiều gái đẹp lắm, – Mạc Phàm đề nghị.

– Đây mới là nhiệm vụ chính của chúng ta! Đến học viện giao lưu học hỏi... Các nữ sinh Thụy Sĩ vừa thánh khiết lại vừa quyến rũ, Triệu Mãn Duyên ta đến để yêu thương các em đây! – Hai mắt Triệu Mãn Duyên sáng rực lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!