Thẳng thắn mà nói, Mạc Phàm cảm thấy mình bị bà cô Già Lam lừa cho một vố.
Bảo là đến bữa tối thì cậu sẽ thay đổi cách nhìn về học viện này, câu nói này không sai, bởi vì ấn tượng của Mạc Phàm về học viện An-pơ lại càng tệ hơn.
Nào là rau củ, nào là bánh mì, nào là súp rau... Mẹ kiếp, lão tử muốn ăn thịt! Mạc Phàm sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Mình đang bị thương, phải cần thịt để bổ máu mới đúng, ai ngờ học viện An-pơ lại là một ổ toàn những người theo chủ nghĩa ăn chay. Ngoài mấy nữ sinh viên trắng nõn nà, yểu điệu thục nữ ra, thì bữa ăn ở đây không hề có chút thịt mỡ nào.
Núi An-pơ có biết bao nhiêu sơn hào hải vị, thế mà trên cửa căn tin lại treo một tấm biển ghi: "Tất cả sinh mệnh trên núi An-pơ đều là những tiểu tinh linh đáng yêu và xinh đẹp. Gặp được chúng là may mắn, làm hại chúng sẽ gặp vận rủi."
"Tôi cũng nể các người thật đấy, không ăn thịt thì lấy đâu ra sức mà dũng mãnh chứ?" Mạc Phàm nói với Già Lam.
Già Lam đúng là một con cáo già điển hình, mặc cho người ta châm chọc thế nào, bà vẫn giữ giọng điệu bình thản nhẹ nhàng. Lời nói ra khiến người ta cảm thấy như đánh vào bịch bông, chẳng hề có chút khói lửa.
"Chúng tôi chỉ tập trung vào tu luyện mà thôi. Thật ra, một người nóng nảy như cậu rất thích hợp tu luyện ở đây, tin rằng chỉ qua vài tháng, khí chất trên người cậu sẽ thay đổi. Vì sao mỗi nữ học viên của học viện An-pơ chúng tôi lại mang đến cho người khác cảm giác tinh khiết, thánh thiện như đóa sen tuyết trên Thiên Sơn? Đó là bởi vì học viện chúng tôi luôn kiên trì ăn chay, kính ngưỡng thiên nhiên, thân mật mà không khinh nhờn." Già Lam nói rất nghiêm trang, nụ cười để lộ những nếp nhăn chân thật, không hề che giấu điều gì.
"Cô Già Lam nói rất có lý. Học viện Minh Châu của chúng tôi nằm giữa nội thành phồn hoa, cách mấy khu KTV, quán thịt nướng, quán bar chỉ như một cái sân sau. Những thứ đó sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện của học sinh, người có tâm tính không vững rất dễ sa đà vào đó. Điểm này chúng tôi nên học hỏi các vị, mở một khu trường mới ở núi Bắc Vũ, đưa những mầm non xanh tươi đến đó tĩnh dưỡng cho tốt, mài giũa tâm tính rồi mới cho chúng bước chân vào xã hội." Giáo sư Trịnh gật đầu, tỏ vẻ rất tán thành thể chế của học viện An-pơ.
"Ối dào, giáo sư Trịnh, ông thì tán thành chứ tôi thấy có mấy thú vui ong bướm xung quanh cũng chẳng phải chuyện gì xấu. Tôi đây từng được mệnh danh là hoàng tử hộp đêm, ăn chơi trác táng, nhưng sau đó chẳng phải vẫn tu luyện chăm chỉ, nỗ lực thi đấu giải quốc phủ đó sao? Còn ở Thụy Sĩ, bọn họ cứ nửa kín nửa hở, ép buộc học viên tu khổ hạnh thế này, sớm muộn gì cũng có ngày nổi loạn thôi." Triệu Mãn Duyên tỏ vẻ không đồng tình.
"Mỗi người có một cách riêng, nhưng toàn ăn chay thì có hơi..." Giáo sư Lý cũng là người mê thịt, nghiện rượu, đây cũng là lý do ông không thích đến cái nơi cấm tiệt thịt thà này.
Cảm giác này thật khó chịu.
"Ăn chay thì thôi đi, đằng này còn chẳng có tí dầu mỡ nào. Cô Già Lam, lần này đến đây đã học hỏi được nhiều rồi, sáng mai phiền các vị cử hai nữ sinh có đầu óc bình thường một chút dẫn chúng tôi xuống núi." Mạc Phàm thực sự không chịu nổi nữa.
Thiên đường cho đàn ông cái nỗi gì, xàm xí!
Hầu hết con gái ở đây đều trắng nõn, khí chất ngời ngời, nhưng mắt thì để trên đỉnh đầu, lúc nào cũng cảm thấy đàn ông trên thế giới này đều dơ bẩn, xấu xa. Chẳng biết là vị lãnh đạo não tàn nào đã truyền bá cái tư tưởng này cho các cô gái nữa. Thời đại nào rồi, ngay cả tu viện cũng có wifi, vậy mà ở đây đến tín hiệu di động còn chẳng phủ sóng nổi, cứ như quay về thời kỳ trung cổ ở Châu Âu vậy.
"Haizz, Mạc Phàm, đừng có oán niệm lớn như vậy. Dù sao chúng ta cũng phải hoàn thành đợt giao lưu một tháng ở đây, làm sao mà ngày mai đi được." Giáo sư Trịnh nói.
"Một tháng???" Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đồng thanh hét lên.
Không phải chỉ đến đây dạo một vòng, làm màu tí rồi về thôi sao? Sao lại thành một tháng rồi, đùa nhau à? Phải ở cái nơi không được ăn thịt này một tháng, còn đau đớn hơn cấm dục một tháng nữa.
"Mạc Phàm, học viện An-pơ cũng có một vị Phán Quyết Sư, lần này cô ấy cũng muốn giao lưu ma pháp với chúng ta. Sao lại nói đi là đi được? Nếu cậu biểu hiện tốt, khiến vị Phán Quyết Sư đó nhìn cậu bằng con mắt khác, chẳng phải sẽ có thêm một phần sức mạnh khi đến Thánh Tài Viện hay sao?" Lời nói của giáo sư Trịnh đầy ẩn ý.
"Tôi cây ngay không sợ chết đứng." Mạc Phàm nói.
"Vậy được, để mai tôi đi nói một tiếng, rồi chúng ta về nước. Chuyện xảy ra sau này không liên quan gì đến chúng tôi cả." Giáo sư Trịnh nói.
"..." Mạc Phàm im lặng một lúc rồi nói: "Giáo sư Trịnh, tôi cứ tưởng ông giống giáo sư Lý, là loại người cần thể diện chứ."
"Thằng nhóc con nói cái gì đấy?" Giáo sư Lý bất mãn gầm lên, chỉ vào giáo sư Trịnh nói: "Sao cậu có thể đánh đồng tôi với loại người như hắn?"
"Lão Lý, ông nói cái gì đấy? Tôi đây không phải là đang cố hoàn thành chỉ tiêu giao lưu sao?" Giáo sư Trịnh mắng lại.
"Được rồi, được rồi, hai vị tiền bối cũng đừng cãi nhau nữa. Đã là giao lưu một tháng thì làm sao nói đi là đi ngay được. Bạn học Mạc Phàm, cậu cũng đừng cố chấp nữa. Tôi biết chuyện của cậu ở Thánh Tài Viện, chúng tôi cũng đồng ý sẽ ra sức giúp đỡ, chúng tôi không tin cậu lại giết hại một Kim Diệu Kỵ Sĩ vô tội đâu." Già Lam nói.
"Trò cũng tin cậu ta không làm chuyện đó, vì với thực lực của cậu ta, không thể nào giết được một Kim Diệu Kỵ Sĩ của Thần Miếu Parthenon." Lúc này, Heidi cũng lên tiếng, toàn thân toát ra một luồng khí chất khác thường, không thể nói là thoát tục, nhưng cũng không hề tầm thường.
"Sao mấy người gọt vỏ khoai tây trơn láng thế nhỉ, tay nghề của đầu bếp đúng là điêu luyện thật." Mạc Phàm cầm củ khoai tây luộc không có gia vị lên, nói đầy ẩn ý.
Lúc đầu Heidi còn chưa hiểu Mạc Phàm nói gì, nhưng sau khi ngẫm lại, cô nhận ra Mạc Phàm đang ám chỉ việc đã thấy hết cơ thể mình ở nơi bí mật. Gương mặt cô đỏ bừng vì tức giận, chiếc dĩa bạc trên bàn ăn bắt đầu rung lên nhè nhẹ, phát ra tiếng lanh canh.
"Heidi, khống chế cảm xúc của mình lại. Tiếng thác nước ồn ào còn không ảnh hưởng được tâm trí của trò, đừng để vài câu nói làm mất đi sự tỉnh táo. Trong một tháng giao lưu ma pháp này, ta yêu cầu trò phải đi cùng cả đoàn, và không được thi triển ma pháp có tính công kích khi chưa được phép." Già Lam nhíu mày, nói với Heidi một cách rất nghiêm túc.
Già Lam có một quy tắc, trong lúc dùng bữa không được có khí tức ma pháp, phải tuyệt đối tôn trọng đồ ăn, vì đó là thứ thiên nhiên ban tặng, không được phép khinh nhờn.
Heidi cũng bị Mạc Phàm chọc cho suýt nữa mất lý trí, ý niệm không ngừng tuôn ra.
"Vâng, thưa cô Già Lam." Heidi biết mình đã phạm vào điều cấm kỵ của cô Già Lam, lập tức cúi đầu.
"Tốt, cái này cũng coi như một loại tu hành đối với trò. Thực lực của trò đã đủ mạnh, chỉ cần không có pháp sư Siêu Giai xuất hiện thì không ai có thể đường đường chính chính đấu lại trò. Nhưng trò sẽ còn gặp phải những lời nói ác độc hơn trò đùa của Mạc Phàm cả trăm lần, những thủ đoạn còn thấp hèn hơn. Nếu trò không đủ tỉnh táo, thứ nguyên của trò sẽ rất dễ bị công phá." Già Lam giáo huấn.
Đối xử với người khác, Già Lam luôn ôn hòa, nhân từ, có phần dễ dãi, nhưng đối với Heidi, bà lại thể hiện sự nghiêm khắc của một đạo sư.
"Trò đã ghi nhớ, thưa cô." Heidi gật đầu, cơn tức giận dần tan biến, cô cũng không nói thêm gì, tiếp tục tao nhã dùng bữa.
Mạc Phàm cười khẩy, Heidi kiên quyết không nhìn cái bản mặt đáng ghét của hắn, để tránh bản thân lại mất kiểm soát.
"Cô Già Lam, cô cũng có yêu cầu hơi khắt khe với học viên của mình. Dù sao học viên cũng là bộ mặt của trường học. Về mặt này thì hai bạn học Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm đã bôi một vết đen lên mặt học viện Minh Châu chúng tôi rồi, xấu hổ, thật xấu hổ." Giáo sư Trịnh nói.
Lý Tịch Mi và Mục Bạch nghe xong đều không nhịn được cười, lời này của giáo sư Trịnh nói quá chuẩn.
"Tôi lại thấy học viện Minh Châu rất hào hiệp, chính sự hào hiệp đó đã cho các học viên một bầu không khí tu hành ung dung tự tại, để họ thỏa sức bộc lộ tài năng. Huống hồ, có vài học viên như ngựa hoang cũng làm cho trường học thêm phần sức sống." Già Lam cũng rất khách sáo.
"Hai người tâng bốc nhau thấy thú vị lắm sao?" Mạc Phàm chen vào.
"Đâu có, đâu có, đều là sự thật cả." Già Lam nói.
"Đúng vậy." Giáo sư Trịnh cũng gật đầu.
"... Giáo sư Trịnh, tôi phát hiện ra ông ở bên ngoài thì tỏ vẻ nghiêm túc, thận trọng, nhưng trong xương cốt cũng giống hệt giáo sư Lý. Khó trách hai người lại là cặp đôi nổi danh nhất học viện Minh Châu."
"Mạc Phàm, đừng tưởng tôi không dám đánh cậu!" Giáo sư Lý trừng mắt nhìn Mạc Phàm.
"Coi như tôi chưa nói gì, ăn cơm, ăn cơm." Mạc Phàm gắp một bông súp lơ cho vào miệng.
Quả nhiên, bông súp lơ này chỉ được luộc lên chứ không hề bỏ muối, ăn vào chẳng khác gì nhai cỏ. Điều này khiến Mạc Phàm có chút sụp đổ, đặc biệt là khi nghĩ đến việc phải ở đây một tháng... Tại sao mình lại nghe lời ma xui quỷ khiến của Triệu Mãn Duyên đến cái nơi này để "yêu thương các nữ sinh đại học" cơ chứ?
...
Buổi tối, các nữ học viên đi ngủ rất sớm. Toàn bộ học viện mang đậm nét cổ kính Châu Âu, dù đèn đuốc sáng trưng nhưng trên hành lang, trong giảng đường, hay trên con đường đầy lá rụng cũng không thấy bóng dáng một nữ sinh phong tình gợi cảm nào.
Học viện An-pơ không chỉ tuyển sinh người Thụy Sĩ, thực tế học sinh Thụy Sĩ cũng không nhiều, mà tuyển sinh trên toàn thế giới. Không cần chung huyết thống, chỉ cần vào học viện An-pơ thì đã là một khối đại đoàn kết, coi học viện là nhà, núi An-pơ là tín ngưỡng thần linh.