Gào gừ...
Tiếng gầm dài vang vọng khắp núi tuyết dưới bầu trời đầy sao, một con Phi Xuyên Ngai Lang màu trắng tuyết đang lướt như bay qua các rặng núi với tốc độ kinh người. Mỗi cú nhảy vọt của nó đều mang dáng dấp của một vị vua tuyết đang thống trị màn đêm, cất tiếng gầm tuyên thệ chủ quyền.
Mạc Phàm nhảy xuống từ lưng Phi Xuyên Ngai Lang, thuận tay rút ra một con dao sắc, nhanh chóng làm sạch lông con thỏ tuyết, tay kia đã nhóm lên một đốm lửa.
Ngọn lửa làm tuyết xung quanh tan chảy, nhưng Mạc Phàm chẳng mấy bận tâm, lấy gia vị rắc đều lên. Chẳng bao lâu sau, con thỏ béo núc ních đã tỏa ra mùi thơm nức mũi. Mỡ từ lớp thịt béo ngậy tươm ra, nhỏ xèo xèo xuống ngọn lửa, khiến Mạc Phàm nuốt nước bọt ừng ực.
"Lão Lang, đi bắt thêm mấy con nữa đi," Mạc Phàm nói với Phi Xuyên Ngai Lang.
Phi Xuyên Ngai Lang có vẻ rất thích nơi này. Lấy độ cao 3000 mét làm ranh giới, toàn bộ vùng núi đều được băng tuyết bao phủ. Giữa những rặng núi tuyết, mặt tuyết và gió tuyết của dãy An-pơ hùng vĩ, Phi Xuyên Ngai Lang đã hóa thành một con husky vui vẻ, chạy như bay khắp nơi.
"Mục Bạch, nể cậu thật đấy, đến gia vị cũng tự mang theo," Triệu Mãn Duyên lấy ra một chai Sprite lớn mua trước khi lên núi, sau đó lấy cốc mang từ học phủ, rót cho mỗi người một cốc.
"Thường xuyên đi đây đi đó, mấy thứ này luôn phải mang theo người, vốn tưởng lần này không cần dùng đến," Mục Bạch giải thích.
Mấy năm gần đây Mục Bạch toàn lang bạt bên ngoài, không thể lúc nào cũng ăn thịt khô lót dạ được. Thỉnh thoảng, để đảm bảo an toàn và thoải mái hơn, cậu cũng sẽ tự tay chế biến vài món dân dã. Rắc thêm chút gia vị, tuyệt đối là mỹ vị nhân gian.
"Tớ thấy cái Học viện An-pơ này đúng là trường học lợi hại nhất quả đất rồi, không sóng điện thoại, không wifi, không siêu thị, không nước ngọt. Trời ạ, toàn uống nước tuyết, ăn súp rau, ăn mấy món đó tớ muốn chết đi được," Triệu Mãn Duyên chửi bới.
"Cũng không hiểu sao mấy cô gái ở đây lại có cảm giác như đang sống ở thiên đường, thánh địa, vẻ mặt kiêu ngạo mãn nguyện. Tớ thấy ở đây chả khác quái gì ngồi tù," Mạc Phàm cũng oán giận.
"Ở nơi này một tháng chắc người ta ngu đi mất. Đúng rồi, hai con mụ thánh nữ kia bày trò, thật sự tưởng chúng ta dễ bắt nạt lắm à."
"Tớ cũng ngứa mắt hai mụ đó lắm rồi. Mà này Mạc Phàm, sau khi chạy vào hang động, cậu đã làm gì mà để Heidi đuổi đánh thế?" Mục Bạch bẻ một cái chân thỏ, bắt đầu gặm từng miếng.
"Cô ấy không mặc quần áo, bị tớ nhìn thấy hết sạch. Mà phải công nhận, vóc người cô ấy đẹp thật, lúc đầu tớ còn tưởng là một pho tượng điêu khắc từ ngọc thạch," Mạc Phàm nói.
"Vãi thế! Sao chuyện ngon lành thế này toàn rơi vào đầu cậu thế nhỉ? Biết trong đó có gái khỏa thân thì tớ cũng xông vào rồi, cái thác nước đó thì thấm tháp gì với tớ," Triệu Mãn Duyên tỏ vẻ ảo não, hối hận vì lúc đó đã không đi vào.
Heidi xinh đẹp, sống mũi cao, đôi mắt xanh như ngọc bích, đôi môi căng mọng, lại thêm mái tóc nâu nhạt dài xoăn, nói là tiên nữ giáng trần cũng không quá lời. Triệu Mãn Duyên nghe Mạc Phàm kể chuyện thấy Heidi khỏa thân mà nước miếng không khỏi chảy ròng ròng.
"Nói chuyện hai con mụ kia trước đi," Mục Bạch lên tiếng.
"Đúng đúng đúng, Cheryl và Edith là hai con mụ thâm hiểm, nhất định phải dạy cho chúng một bài học, bắt chúng nó quỳ xuống xin tha. Hai người họ cho chúng ta ăn cái gì chứ, khác gì thức ăn cho heo không? Vậy mà thằng cháu Thạch Tuấn Thịnh còn cười hì hì khen ngon. Tớ cũng không hiểu nổi, cái tên Thạch Tuấn Thịnh đó là chó à? Người ta đối xử với chúng ta như vậy mà nó còn cười nịnh nọt làm lành, chắc kiếp trước thằng đó là Hán gian bán nước," Triệu Mãn Duyên gật đầu lia lịa.
Chắc chắn Cheryl và Edith biết Heidi thường xuyên tu luyện trong hang động, nhưng hai người họ lại không hề nhắc tới, hại Mạc Phàm bị thương, vết thương đến giờ vẫn còn hơi nhói đau.
Mạc Phàm vốn là người có thù tất báo, dù đối phương là phụ nữ cũng không nương tay.
Đấu trí với bọn họ ư?
Hừ hừ, kẻ đấu trí với bọn họ trước đây là Hồng Y Giáo Chủ Lãnh Tước, giờ đang bị giam ở Thánh Tài Viện, đếm ngược từng ngày chờ chết. Hai con nhóc vắt mũi chưa sạch mà cũng dám kiếm chuyện với bọn họ sao.
"Mục Bạch, thấy cậu mang nhiều đồ thế, có thuốc mê không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
Mục Bạch trừng mắt, giận dữ nói: "Cậu coi tôi là phường hái hoa tặc à, sao tôi lại mang thứ đó được."
"Lúc nãy tớ có ghé qua phòng thuốc của họ, tớ không biết phối thuốc, mấy cậu có ai biết không?" Mạc Phàm hỏi.
"Tớ biết... nhưng làm vậy có quá đáng quá không..." Mục Bạch thấp giọng nói.
"Quá đáng cái gì? Ngay từ lúc chúng ta đến trường, hai mụ đó đã coi chúng ta như chó nhà quê, còn cười nhạo nữa. Cái ánh mắt đó cứ như thể bọn họ là những người thánh thiện cao quý nhất trên đời, còn người khác chỉ là rác rưởi... Cậu nuốt được cục tức này chứ tớ thì chịu," Triệu Mãn Duyên tức giận.
Đúng là Triệu Mãn Duyên yêu thích những cô gái đẹp, đẫy đà, nhưng không có nghĩa là cậu ta thích loại thánh nữ chanh chua, xem thường người khác.
Bọn họ còn phải ở đây tận một tháng, không cho hai người đó một bài học, chắc còn bị chọc cho tức chết.
"Thuốc mê thì bỏ đi, lần sau tìm cơ hội khác dạy dỗ hai mụ này," Mạc Phàm lắc đầu, cảm thấy làm vậy hơi mất nhân tính.
"Tớ cũng đâu có nói là sẽ làm gì sau khi đánh thuốc mê họ, chỉ định đặt ít máu giả lên giường để dọa họ một phen thôi," Triệu Mãn Duyên nói.
"Thôi bỏ đi, đừng chấp nhặt với hai nữ sinh làm gì," Mục Bạch nói.
Triệu Mãn Duyên không biết phối thuốc, mà chạy mấy chục cây số quanh đây cũng chẳng có tiệm tạp hóa nào, chứ đừng nói là hiệu thuốc. Cậu đành từ bỏ ý định đó, tập trung gặm món thịt thỏ thơm ngon.
Vút! Vút! Vút!
Bỗng nhiên, những tiếng rít chói tai như tiếng sáo vang vọng khắp núi tuyết. Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đang đắc ý gặm thịt thỏ để rửa trôi cái vị dở tệ của bữa tối, thì cả ba chợt phát hiện hơn chục đôi cánh màu trắng sữa đang bay lượn trên bầu trời đêm, vây quanh ngọn núi này.
Rất nhanh sau đó, những nữ pháp sư tuần tra mặc đồ trắng đã bay đến trước mặt ba người. Một nữ pháp sư tuần tra dẫn đầu, ánh mắt sắc lẹm, tiến tới, liếc qua con thỏ béo đang được quay trên lửa, đôi mày lập tức nhíu chặt.
"Chúng tôi nhận được báo cáo có người đến núi tuyết này để sát hại những sinh linh bé nhỏ. Tôi nghĩ khi các cậu được phép vào đây, đã có người nói rõ rằng không được sát hại bất kỳ sinh linh nào trên núi tuyết An-pơ. Ba người hãy đi theo chúng tôi một chuyến, chúng tôi sẽ xin chỉ thị của giáo viên để xử lý," giọng nữ pháp sư tuần tra lạnh như băng.
"Vãi luôn ạ! Chúng tôi đang ăn bữa tối dân dã, chuyện này mà các người cũng quản à? Bị bệnh hả? Chẳng lẽ toàn bộ dãy An-pơ này là của các người chắc, huống hồ chúng tôi có ăn trong phạm vi trường học của các người đâu," Triệu Mãn Duyên nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt đội nữ pháp sư tuần tra mà nói.
"Cậu thu tay lại, nếu không tôi sẽ coi đó là hành vi chống đối. Đến lúc đó đừng trách chúng tôi không khách khí," nữ pháp sư tuần tra lạnh lùng nói.
"Không khách khí thì cứ ngon nhào vô! Hôm nay mà các người đụng được vào một cọng tóc của ông đây, Triệu Mãn Duyên này gọi các người bằng bà!" Triệu Mãn Duyên thực sự đã chịu đựng đủ rồi, trực tiếp bùng nổ chửi bới.
"Lão Triệu, đừng nóng vội," Mạc Phàm vội vàng khuyên ngăn Triệu Mãn Duyên, rồi cười hòa giải với nữ pháp sư tuần tra: "Chúng tôi tự mình trở về là được, đừng kích động như vậy."
"Các người chịu phối hợp thì chúng tôi đương nhiên sẽ không làm khó dễ," nữ pháp sư tuần tra nói.