Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1553: CHƯƠNG 1488: TRÒ ĐÙA DAI HAY OÁN HẬN BÁO THÙ?

U... u... u... u...

Ngọn gió màu xanh biếc đột nhiên cuộn lên, sắc lẻm như ngàn vạn thanh trường đao của đất trời, chém mạnh vào ngọn núi tuyết khổng lồ. Vài đỉnh núi tuyết cao chót vót bị những ngọn gió xanh biếc này chém đứt ngang, từng khối băng đá khổng lồ ầm ầm đổ sụp từ trên cao.

Từng vết nứt xuất hiện trên sườn dốc, tất cả đều do những ngọn gió màu lam kia tạo nên. Mạc Phàm đứng giữa phong vực màu xanh biếc, cảm nhận được cơn thịnh nộ của Blanche mà không khỏi trợn mắt há mồm.

Ngọn núi tuyết lớn đến vậy, từ đỉnh cao nhất cho đến vách núi, sườn dốc, bao gồm cả tuyết trắng đầy trời đều bị những ngọn gió xanh biếc đáng sợ cày nát, tất cả chỉ vì tâm tình của Blanche đang chấn động kịch liệt.

Mạc Phàm cũng sợ hãi. Rõ ràng không hề thi triển ma pháp, chỉ là tâm tình không kiểm soát được mà lĩnh vực và khí thế tỏa ra đã tạo thành sức phá hoại kinh khủng đến vậy, tu vi của Blanche rốt cuộc cao đến mức nào?

"Máu vẫn chưa đông hẳn, hung thủ chắc chắn vẫn còn ở gần đây." Mạc Phàm lên tiếng, cố gắng xoa dịu cơn giận của Blanche.

Nghe kể lại, Mạc Phàm đã hiểu những sinh linh bé nhỏ này có ý nghĩa thế nào với Học viện An-pơ. Ai ngờ vốn chỉ muốn đến đây chôn cất một con thỏ mà lại bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng thế này.

Giết hàng ngàn sinh linh bé nhỏ rồi vứt xác ở ngọn núi phía sau học viện. Đây rõ ràng là hành vi khiêu khích toàn bộ Học viện An-pơ, càng là một hành động trả thù điên cuồng.

Blanche hít một hơi thật sâu, cố gắng để tâm tình bình tĩnh trở lại.

Nhìn thấy vô số thi thể chết thảm phơi bày trước mắt, Blanche còn nghĩ đến việc trả thù Mạc Phàm và những người khác. Nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, bọn họ vẫn luôn hoạt động trong phạm vi học viện, ban ngày còn ngồi nghe giảng, không thể có thời gian để giết nhiều sinh linh nhỏ như vậy.

Nhưng rốt cuộc là ai đã làm? Đây rõ ràng là hành động khinh nhờn toàn bộ Học viện An-pơ, là một lời khiêu khích đẫm máu nhắm vào họ.

"Kẻ đó đi rồi." Blanche nói.

"Gần đây mọi người có đắc tội với kẻ điên nào không?" Mạc Phàm hỏi.

Rõ ràng đây là hành vi trả thù. Nếu chỉ muốn đe dọa, giết vài chục con rồi vứt ở cổng trường là đủ. Nhưng giết với số lượng lớn, còn chất thành đống tạo nên cảnh tượng ghê rợn thế này, tuyệt đối là thù sâu oán lớn.

"Chúng tôi giao lưu nhiều nhất là với các học viện khác, rất ít khi tiếp xúc với các thế lực bên ngoài. Thánh Tài Viện ngay dưới chân núi, dù chúng tôi có thanh cao tự phụ làm một số người bất mãn, bọn họ cũng không dám động thủ thật đâu." Blanche đi về phía con dốc tuyết dài 5 km.

"Để ta hỏa táng cho chúng, chắc cũng không tìm được manh mối gì ở đây đâu. Cứ hỏa táng trước đã, tránh để các học viên khác nhìn thấy rồi hoảng sợ... Ồ, ta phải chụp lại vài tấm hình trước đã." Mạc Phàm đi tới đống thi thể, nói.

"Được."

Sau khi Mạc Phàm lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh cận cảnh, hắn lại lên chỗ cao chụp toàn cảnh.

Hoàn thành xong, Mạc Phàm liền đốt lên Lưu Tinh Phi Hỏa.

Không có Kiếp Viêm Lĩnh Vực, khả năng khống chế Hỏa hệ của hắn trở về mức bình thường. Hắn hoàn thành tinh đồ Hỏa hệ cao giai, triệu hồi một trận Địa Ngục Hỏa từ trên trời giáng xuống.

Lưu Tinh Phi Hỏa có hiệu ứng đặc biệt khi bay lượn hoặc lao xuống. Khi Mạc Phàm thi triển ma pháp Hỏa hệ trong lúc bay hoặc lao xuống, ma pháp sẽ không ngừng ma sát với không khí, làm tăng phạm vi của kỹ năng.

Nói cách khác, trước đây phạm vi Thiên Diễm Lễ Tang của Mạc Phàm chỉ khoảng 200 mét, nhưng khi có Lưu Tinh Phi Hỏa, phạm vi đã tăng lên 300 mét.

Nếu có đủ thời gian, Mạc Phàm có thể đưa Thiên Diễm Lễ Tang lên cao hơn nữa, khi lao xuống có khả năng đạt tới phạm vi hơn 500 mét, biến thành một cái ao dung nham lửa cực lớn, khiến kẻ địch không có khả năng trốn thoát.

Giờ phút này, Mạc Phàm thi triển Thiên Diễm Lễ Tang, đưa hỏa vân lên cao, bao trùm một khu vực rộng lớn.

Lưu Tinh Phi Hỏa hạ xuống, mang theo nhiệt độ cao làm tuyết trên dốc tan chảy, hóa thành dòng nước chảy từ trên dốc xuống nơi thấp hơn.

Dưới sườn dốc tuyết là một khe suối. Mạc Phàm phóng Thiên Diễm Lễ Tang khiến nước tuyết không ngừng chảy vào khe, biến nó thành một dòng sông nhỏ, chảy về phía hồ Genève.

Đốt không bao lâu, sườn dốc tuyết đã lộ ra lớp đá cứng chắc. Lúc này Mạc Phàm mới ý thức được tuyết ở đây dày đến mức nào, cảm giác như mặt đất đã hạ thấp xuống tận 5, 6 mét.

"Ngày hôm qua các cậu có phát hiện ra điều gì không?" Blanche hỏi.

Đêm qua, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đã đến đây lén lút thưởng thức món ăn dân dã, đến nửa đêm thì bị đội nữ pháp sư tuần tra phát hiện. Nếu muốn mang nhiều sinh linh nhỏ đến đây như vậy cũng phải mất một khoảng thời gian, điều này cho thấy hung thủ đã hành động từ đêm qua.

"Không phát hiện gì cả... Mà tôi nhớ khi Phi Xuyên Ngai Lang bắt con thỏ kia, chân sau của nó có vết thương đã đông lại." Mạc Phàm nói.

"Thỏ nhung trên núi tuyết không thể tự mình làm đông vết thương ở chân được, chắc hẳn nó đã trốn thoát khỏi cuộc tàn sát của hung thủ. Kẻ đó là một pháp sư Băng hệ." Blanche nói.

"Vẫn nên trở về báo cho những người khác biết." Mạc Phàm nói.

...

Mạc Phàm cùng Blanche trở lại trường học, bọn họ đến Phí Lôn Bảo trên một ngọn núi nhỏ.

Dưới lưng chừng núi là dòng sông Phí Lôn, xuôi xuống khoảng 3 km nữa là thác nước Phí Lôn. Phí Lôn Bảo là nơi các nhân viên trong trường dùng để hội nghị. Vì Học viện An-pơ luôn có trật tự nên giờ phút này Phí Lôn Bảo rất nhàn nhã, Perry viện trưởng cùng Già Lam đang ngồi ở hoa viên trong pháo đài trên không, vừa thưởng thức trà chiều vừa ngắm nhìn thác nước Phí Lôn.

"Sao lại có chuyện như vậy?" Perry viện trưởng lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, ánh mắt chăm chú nhìn những tấm ảnh Mạc Phàm chụp.

"Xử lý thì tốt rồi, xử lý thì tốt rồi." Perry viện trưởng cau mày suy tư, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết là ai làm.

"Viện trưởng, kẻ này có ác ý rất lớn với học viện của chúng ta. Tôi cảm thấy trước tiên nên đóng cửa trường học, phòng tránh các học viên không biết tình hình đi lẻ, rơi vào tay của tên hung đồ kia." Blanche nói nghiêm túc.

"Đóng cửa trường học? Không đến mức đó, không đến mức đó. Cũng có thể là một loại hiện tượng tự nhiên mà chúng ta không hiểu được, chắc là sẽ không đến mức vào tận nơi hành hung gây sự đâu." Perry viện trưởng nói.

"Nhưng mà..."

Blanche vừa định nói thì Perry viện trưởng đã ngăn lại, bà ngắt lời: "Tuần sau, tiểu công tước của thế tộc Casa cùng thành viên của gia tộc Rhine sẽ tới đây. Nếu chúng ta đóng cửa trường sẽ bỏ lỡ mất cơ hội hiệp đàm tốt lần này. Cô cũng biết địa vị của thế tộc Casa ở Châu Âu rồi đấy, họ cũng là người đóng góp tài chính cho chúng ta nhiều nhất. Theo tôi được biết, thế tộc Casa đang nghiêng về ủng hộ cho Học viện Âu Minh. Chúng ta cần có tài trợ hàng năm để có thể nuôi dạy những đứa trẻ kia thật tốt, giáo dục chúng nên người. Nếu chúng ta từ chối họ ngoài cửa, để lại ấn tượng xấu thì kế hoạch cứu trợ hàng năm lại bị trì hoãn, phải đợi nhiều năm nữa. Mực nước biển dâng cao, chiến tranh không ngừng nổ ra, có quá nhiều trẻ em cơ nhỡ khắp nơi."

Những lời của Perry viện trưởng làm cho Blanche không thể phản bác.

Học viện An-pơ của họ tự cung tự cấp, mỗi pháp sư đều rất xuất sắc, không cần phải gia nhập những đại thế gia hay thế lực lớn, nhưng đó không phải tôn chỉ của trường học. Các cô gái hy vọng làm được nhiều chuyện hơn cho xã hội, cho thế giới này biết sức mạnh của phái nữ, cũng là để các cô gái tự hoàn thiện bản thân mình hơn.

Ban đầu, Học viện An-pơ là một cô nhi viện dành cho các bé gái. Cho đến tận bây giờ, họ vẫn nhận nuôi các bé gái, giúp những đứa trẻ đó được khỏe mạnh trưởng thành. Nếu tư chất tốt, họ sẽ đưa những bé này đến Học viện An-pơ để truyền thụ tri thức và ma pháp.

Nhưng cứu trợ thì cần tài chính. Con gái cần được bảo vệ, nếu không sẽ không được xã hội dung chứa, bị ức hiếp, đánh đập, phải làm khổ sai, trở thành nô lệ không có tiếng nói.

"Perry viện trưởng, tôi cảm thấy dù muốn chăm sóc tốt cho thế tộc Casa, chúng ta cũng phải bảo vệ tốt an nguy của các học viên. Tôi có linh cảm kẻ làm ra chuyện này có tu vi rất cao, đang ẩn nấp gần học viện của chúng ta. Hắn đã tàn nhẫn với những tiểu thần linh mà chúng ta tín ngưỡng, thì cũng sẽ không mềm lòng với các học viên của chúng ta đâu." Blanche nói một cách trịnh trọng.

"Vì thế, tôi mong cô Blanche, người làm ở Giáo Phạt, có thể nhanh chóng giải quyết việc này, tốt nhất là trước khi người của thế tộc Casa tới thì phải bắt được cái tên đùa dai đó. Cô Blanche, an nguy của học viện giao cho cô. Cô cũng biết đây là lúc các đạo sư và học viên của chúng ta đi giao lưu bên ngoài. Người có thể đảm đương cũng chỉ có những đạo sư như cô, Miya và Già Lam. Hy vọng các cô có thể giải quyết trò đùa dai này nhanh chóng." Perry viện trưởng nói.

Blanche còn muốn nói gì đó nhưng Perry viện trưởng đã ngăn lại.

Blanche biết Perry viện trưởng sẽ không đóng cửa trường học. Kế hoạch để thế tộc Casa cứu trợ là do chính bà đề xuất, làm sao có thể dừng lại được. Nếu thành công, địa vị của Học viện An-pơ cũng sẽ khác đi.

"Bạn học Mạc Phàm, cô Blanche, xin hãy giữ kín chuyện này. Tôi sẽ phái người tăng cường tuần tra, hy vọng hai người có thể nghĩ cho những đứa trẻ đáng thương kia." Perry viện trưởng căn dặn một câu.

Blanche gật đầu một cách cứng ngắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!