Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1554: CHƯƠNG 1489: TRUY TÌM HUNG THỦ

Mạc Phàm và Blanche rời khỏi Pháo đài Phí Lôn, Mạc Phàm thấy sắc mặt Blanche rất khó coi, nhưng đáng tiếc cô không phải viện trưởng nên không có quyền đóng cửa trường học.

"Ta đã gặp qua đủ loại kẻ ác, miễn cưỡng cũng được xem là nửa chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm. Đây chắc chắn không phải một trò đùa ác ý, không có trò đùa nào lại tàn nhẫn đến vậy. Dựa vào thương tích và mức độ tấn công những sinh linh bé nhỏ kia, có thể thấy nội tâm kẻ này chứa đầy oán khí và sát khí ngút trời. Tuyệt đối không loại trừ khả năng hắn sẽ ra tay với các học viên trong trường," Mạc Phàm nói.

"Cậu thật sự cho rằng như thế sao?" Blanche nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm.

"Ừm, một kẻ mang nội tâm chấp nhất sát niệm, không giống với việc chúng ta ăn thỏ nướng, mục đích của hắn rất rõ ràng. Hắn đang muốn nói cho các người biết, dù các người có kính ngưỡng chúng như thần linh thì ta đây vẫn có thể giết. Tên này đang tuyên chiến với các người, hơn nữa còn tự tin và ngông cuồng đến cực điểm, không ngại cho các người biết rõ ý đồ của mình," Mạc Phàm nói.

Càng tiếp xúc nhiều với những kẻ ác, Mạc Phàm càng đoán được tâm lý của chúng.

Trả thù.

Mạc Phàm có thể ngửi thấy mùi hôi thối điên cuồng của kẻ kia, hơn nữa, việc giết hại các sinh linh nhỏ bé chắc chắn chưa đủ để hắn thỏa mãn khao khát trả thù của mình. Một khi có nữ học viên của Học viện An-pơ rơi vào tay hắn, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Về lý mà nói, Mạc Phàm cảm thấy nên đóng cửa trường học. Toàn bộ Học viện An-pơ lớn như vậy, muốn bay từ cửa Bắc Sơn tới cửa Nam Sơn cũng cần một khoảng thời gian rất lâu... huống chi học phủ lại chia thành bốn sơn viện. Học viện Phí Lôn nằm ở trung tâm, địa thế nơi này khá bằng phẳng. Học viện Lan Tuyết bị ngăn cách bởi một ngọn núi lớn. Học viện Uý Thiên nằm ở nơi cao nhất phía Đông, được nối liền bởi những cây cầu bắc qua các ngọn núi phía sau. Còn Thánh Tài học viện thì ở phía Bắc, gần Học viện Phí Lôn nhất, cũng là nơi gần hiện trường các động vật nhỏ bị hành hạ đến chết nhất.

Hung thủ có tu vi rất cao, nếu không thì làm sao có thể bắt được nhiều động vật nhỏ như vậy trong thời gian ngắn, và hoàn thành "tác phẩm" lớn đến thế trước khi máu kịp thấm vào tuyết. Blanche dùng Phong Chi Dực bay qua ngọn núi tuyết lớn mà còn không thấy được bóng dáng của kẻ kia, điều này cho thấy hắn không phải hạng tầm thường.

Đóng cửa trường học là biện pháp tốt nhất, hơn nữa là tập trung tất cả học viên vào một học viện, không cho các cô gái phân tán, không tu luyện một mình, không tự ý hành động.

"Giống như cậu đã từng đối phó qua không ít người như vậy?" Blanche thấy Mạc Phàm phân tích như một người có kinh nghiệm lâu năm.

"Cứ coi là vậy đi. Số cặn bã mà ta tiễn xuống địa ngục cũng đủ xếp thành hai đội bóng rồi," Mạc Phàm cười nói.

"Tôi chỉ là một giáo viên chuyên xử phạt những học viên phạm lỗi, một số học viên của chúng tôi cũng có tâm tính khá ác liệt. Nhưng nếu so với loại thị uy, biến thái hành hạ đến chết như thế này thì vẫn được xem là tâm địa thiện lương, đơn giản, đơn thuần. Tôi e rằng khó mà tìm được kẻ đó trong thời gian ngắn, cậu giúp tôi được không?" Blanche hỏi.

"Được thôi, xem như cô chưa va chạm nhiều... vì áy náy chuyện con thỏ, tôi sẽ giúp cô tìm ra tên khốn đó," Mạc Phàm nói.

Nhìn lại cảnh tượng đẫm máu lúc đó, sắc mặt Blanche cực kỳ tái nhợt, phải cố gắng lắm mới không nôn mửa.

Rõ ràng là Blanche chưa bao giờ gặp qua cảnh tượng tàn nhẫn như vậy. Là một pháp sư một lòng tu hành, thanh tâm quả dục, bảo cô đi đối phó với một hung thủ tàn nhẫn, xảo quyệt thì không chắc bản thân cô sẽ không xảy ra chuyện.

Có những lúc tu vi cao cũng vô dụng. Nếu kẻ kia tiếp tục giết hại các sinh linh bé nhỏ, hoặc ra tay với những nữ học viên thực lực yếu kém, mà không ai biết hắn là ai, khi nào sẽ ra tay, thì ngay cả Cấm Chú pháp sư cũng phải bó tay.

...

Trời tối rất nhanh, nơi này trời tối có vẻ sớm hơn. Mạc Phàm và Blanche cùng đến phòng ăn.

Blanche ăn không nổi, chỉ gắp vài miếng rau, có phần hồn vía lên mây. Cô không thể nào tưởng tượng ra ai lại có thể tàn nhẫn đến vậy, sát hại những sinh linh bé nhỏ được mọi người kính ngưỡng như thần.

Mạc Phàm thì đói meo. Não, chân tay, nội tạng hắn cũng đã thấy qua nhiều rồi, cảnh tượng lúc nãy không làm giảm đi cảm giác thèm ăn của hắn.

"Cô Blanche, có phải cô cảm thấy trong người không khỏe không?" Mạc Phàm giả vờ tùy ý hỏi một câu.

Mạc Phàm vẫn còn nhớ hai bát súp bị bỏ thuốc, sợ rằng thuốc không phát tác ngay mà đến bây giờ mới có tác dụng.

"Vẫn ổn, chỉ là không thể nào chấp nhận được chuyện kia thôi," Blanche trả lời, rồi thấy ánh mắt Mạc Phàm có gì đó khác lạ, cô mơ hồ hỏi: "Tôi có gì không đúng sao?"

"À, không có gì, cô về nghỉ ngơi trước đi. Tôi nghĩ tên kia sẽ không hành động vào ban ngày đâu," Mạc Phàm vội vàng nói.

"Được rồi, cảm ơn cậu."

"Không có gì."

...

...

Trở lại phòng mình, Mạc Phàm tìm Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên.

Quả nhiên Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đã bị đưa trở về. Hai người họ đeo vòng tay ma pháp, dù đi đâu Già Lam cũng sẽ biết. Mà hai tên này cũng có chút đầu óc, không nói là chạy trốn, mà bảo là muốn vào thành phố tìm món ngon, vì ở đây ăn uống thực sự nhạt miệng vô vị quá rồi.

"Blanche không có chuyện gì sao?" Mục Bạch kinh ngạc nhìn Mạc Phàm.

"Ừm, không có phản ứng gì," Mạc Phàm nói.

"Oa, Mạc Phàm, cậu đúng là vô liêm sỉ, biết cô ấy sẽ bị thuốc làm cho động lòng mà vẫn còn bám theo như cái đuôi... Chậc chậc, nếu Blanche không lạnh lùng như băng thì đúng là một đại mỹ nhân. Quan trọng nhất là tuổi còn trẻ mà tu vi đã đột phá tới tận trời. Mạc Phàm, nếu cậu cua được cô ấy thì cả đời này không cần phải lo nghĩ nữa," Triệu Mãn Duyên nói.

"Cút! Ta lo bị lộ nên mới phải xây dựng hình tượng tốt trước mặt Blanche chứ. Không phải thế thì lúc cô ấy cảm thấy cơ thể khó chịu, chúng ta sẽ bị nghi ngờ ngay lập tức. Chúng ta đang đeo vòng tay ma pháp, muốn chạy cũng không thoát," Mạc Phàm nói.

"Hóa ra là để lấy lòng tin của cô ấy à. Thế chuyện kia sao rồi?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Trường học xảy ra chuyện rồi," Mạc Phàm kể lại chuyện xảy ra lúc chiều.

Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đều kinh ngạc.

Một lúc sau, Mục Bạch nói: "Không thể nào, đêm đó chúng ta ở chỗ đó không thấy thứ gì, làm sao mà tới sáng lại đầy thi thể được?"

"Chuyện xảy ra ngay lúc chúng ta bị bắt. Sáng sớm mọi người đều lên lớp, không ai đi tuần tra, cũng không ai phát hiện," Mạc Phàm nói.

"Vậy tu vi của kẻ này rất cao. Chúng ta phải tốn chút sức mới bắt được một con thỏ nhung, huống hồ những động vật nhỏ này lại sống rải rác. Hàng ngàn con thì cũng phải phân bố khắp mấy chục, thậm chí cả trăm cây số trên dãy An-pơ này," Triệu Mãn Duyên nói.

"Ta cảm thấy kẻ kia sẽ ra tay với các nữ học viên," Mạc Phàm nói.

Có những loại tội ác có thể suy luận được. Kẻ gây án làm vậy chứng tỏ hắn hoàn toàn không xem trọng sinh mạng, ngay cả con người cũng sẽ bị hắn hành hạ đến chết.

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!