Lúc đầu, Mạc Phàm chẳng có chút hảo cảm nào với Học viện An-pơ, nhưng dù sao nơi này cũng toàn là nữ sinh. Nghĩ đến cảnh họ cũng có thể bị sát hại tàn nhẫn như những sinh vật nhỏ bé kia, hắn không thể ngồi yên được nữa.
“Mạc Phàm, còn nhớ vụ Lân Bì Mẫu Yêu ở nhà thi đấu của Học viện Minh Châu không? Từ đó về sau, chúng ta đã lập chí trở thành người bảo vệ cho tất cả các cô gái trên toàn thế giới. Giờ các nữ học viên của Học viện An-pơ xảy ra chuyện, đây chẳng phải là cơ hội tốt hay sao?” Triệu Mãn Duyên vỗ ngực, ra vẻ đầy hạo nhiên chính khí nói.
“Tớ nhớ cách đây không lâu cậu còn nói, cả đời này sẽ không bao giờ bước chân tới cái trường học quái quỷ này cơ mà?” Mục Bạch châm chọc.
“Sao cậu cứ phải chấp nhặt mấy chuyện đó làm gì?” Triệu Mãn Duyên đáp.
“Đến đêm, chúng ta đi dạo một vòng quanh đây xem sao. Dù sao buổi giao lưu học thuật cũng chỉ có Lý Tịch Mi, Thạch Tuấn Thịnh, giáo sư Lý và giáo sư Trịnh tham gia thôi,” Mạc Phàm đề nghị.
“Được... Mạc Phàm, cậu chắc chắn là cô Blanche không xảy ra chuyện gì chứ?” Mục Bạch cố ý hỏi một câu.
“Chắc là cậu phối thuốc sai thôi, dược liệu ở đây không hoàn toàn tương đồng. Cô ấy không sao cả,” Mạc Phàm nói.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
…
Hoàng hôn kéo dài rất lâu. Mây đen dần hiện hình, có những nơi mỏng manh để ánh trăng lọt qua, nhưng cũng có những chỗ lại đen kịt, dày đặc.
“Chị Heidi, chị lại đi minh tu sao?” Một thiếu nữ đang cầm một bông hoa màu lam, nhìn thấy mái tóc nâu xoăn dài của Heidi đang tiến về phía thác nước Phí Lôn, liền cất tiếng hỏi.
“Ừm, Amelia, đây là hoa oải hương mà em trồng trên tuyết sao? Chị thấy chúng ở khắp nơi.” Heidi nở một nụ cười hiếm thấy, đặc biệt ấm áp.
“Vâng, cũng được một thời gian rồi ạ. Khi nào hoàn tất, chị Heidi nhớ tới xem nhé,” thiếu nữ tên Amelia vui vẻ nói.
“Được.”
Heidi tới bên thác nước. Thác nước hùng vĩ tựa rồng bay rắn lượn, khí thế cuồn cuộn khiến người ta có cảm giác như sắp rơi vào vực sâu thăm thẳm, rợn người. Heidi đứng trên đỉnh thác, dòng nước mãnh liệt đổ xuống chỉ cách nàng chưa tới một mét. Nàng vẫn duy trì cơ thể lơ lửng, ánh mắt bao quát toàn cảnh thác nước có hình bán nguyệt bất quy tắc.
Duy trì hơi thở đều đặn. Càng vào lúc nguy hiểm, càng không được rối loạn hơi thở, nếu không ý niệm cũng sẽ theo đó mà tan rã.
Cứ như thế, một tiếng đồng hồ trôi qua. Heidi tựa như một pho tượng đứng sừng sững bên vách núi. Bỗng nhiên, con ngươi của nàng có sự thay đổi, tập trung vào khoảng không trước mặt.
Ánh sáng màu lam ngọc tựa như ánh trăng trong sáng nhất, chậm rãi bao phủ lấy thân thể Heidi. Ánh mắt nàng dần trở nên sắc bén. Những màn nước xung quanh thác bắt đầu biến hóa kinh người. Vốn dĩ chúng đang đổ thẳng xuống, nhưng dưới sự khống chế của ý niệm, dòng sông Phí Lôn lại tiếp tục chảy thẳng ra phía trước.
Phải biết rằng, phía trước đã là vách núi, nước sông vốn thuận thế đổ vào hồ sâu. Vậy mà giờ khắc này, dòng sông như được kéo dài ra giữa không trung vô tận, cứ thế chảy thẳng về phía trước.
Nước sông bay vọt khỏi vực sâu của thác, tạo thành một cây cầu nước giữa không trung, dần dần song song với dòng sông bên dưới. Cảnh tượng này trông thật ngoạn mục và kỳ vĩ.
Dòng nước vẫn không ngừng kéo dài, bay ra khoảng 500 mét rồi mới từ không trung đổ ập xuống, va vào mặt hồ bên dưới tạo ra một chấn động vang dội.
Heidi lại mỉm cười, hài lòng với lần luyện tập này. Trước đây, nàng rất khó tập trung tinh thần. Có thể kéo dài thác nước ra 500 mét cho thấy tinh thần lực của nàng đã có sự tiến bộ không nhỏ.
Mục tiêu của Heidi là đại cảnh giới. Thêm thiên phú “nhất tâm tam dụng”, một khi bước vào đại cảnh giới, ý niệm của nàng sẽ mạnh đến mức không gì là không thể làm được.
Ầm ầm ầm ầm!
Thác nước Phí Lôn trở lại trạng thái ban đầu. Heidi cúi đầu nhìn xuống, mơ hồ cảm thấy màu nước có chút vẩn đục.
Thác nước Phí Lôn vốn luôn trong vắt, sạch sẽ. Đầu nguồn của nó là những ngọn núi tuyết, băng tan hòa thành một dòng sông lớn cùng đại thác nước. Hầu như không có thứ gì làm nó vẩn đục, mà núi An-pơ cũng rất ít bùn đất.
Heidi cúi đầu, nhìn kỹ dòng nước đang chảy qua chân mình.
Bỗng nhiên, một con ngươi như muốn lồi ra khỏi hốc mắt xuất hiện, kèm theo một khuôn mặt trắng bệch. Trên gương mặt còn có hai vết thương đang rỉ máu tươi. Kinh hãi nhất là đôi mắt đó đang nhìn thẳng vào Heidi.
Rất nhanh, khuôn mặt đó theo dòng nước trôi qua tầm mắt nàng. Heidi vội nhìn xuống, thấy những vết thương trên cơ thể, những bọt nước lay động quần áo, và cả đôi chân nhỏ nhắn, trắng bệch.
Heidi ngây người, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Thời gian trôi qua rất ngắn ngủi. Không chờ Heidi kịp phản ứng, thi thể kia đã theo dòng nước trôi qua chân nàng, rồi rơi thẳng xuống vách núi thác nước.
Nước không phải bị vẩn đục, mà là bị nhuốm máu tươi. Có một thi thể đang trôi theo dòng thác Phí Lôn! Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột và kinh hoàng, đến nỗi Heidi quên cả dùng ý niệm để cản lại. Thi thể nhỏ nhắn ấy đã chìm sâu xuống đáy hồ.
“A!”
Một tiếng hét thất thanh của Heidi xé tan bầu không khí yên tĩnh.
…
…
Người đầu tiên chạy tới là Blanche. Cô nhanh chóng hô hoán các học viên tuần tra tới vớt thi thể lên.
Heidi ngồi trên băng ghế đá cạnh thác nước, cả người như hồn bay phách tán.
Dù tu vi của Heidi rất cao, nhưng nàng vẫn là người chưa từng trải sự đời, đây là lần đầu tiên nàng ở gần một người chết đến vậy. Đặc biệt là cảnh thi thể trôi qua chân mình, cùng với đôi mắt nhìn chằm chằm vào nàng, đã tạo ra một cú sốc tâm lý cực lớn. Đến giờ, cơ thể nàng vẫn không tự chủ được mà run lên.
Khi Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên chạy tới thì nghe thấy các thành viên đội tuần tra đang hô hoán, hiển nhiên là đang tìm kiếm thi thể cô gái đã chìm xuống đáy hồ.
“Tôi… lúc nãy tôi còn nói chuyện với em ấy. Em ấy còn hưng phấn nói với tôi rằng sẽ nhanh chóng hoàn thành tác phẩm của mình…” Heidi nói, giọng vẫn còn thất thần.
Sau khi tỉnh táo lại, Heidi nhận ra cô gái trôi sông kia chính là cô bé trồng hoa vừa mới chào hỏi mình, Amelia.
Amelia là thợ trang trí của Học viện Phí Lôn thuộc núi An-pơ. Tất cả những khóm hoa, những bức vẽ trên tường, đồ trang trí đèn đường, vòng hoa treo cửa đều do một tay Amelia làm. Amelia là một nữ pháp sư hệ Thực Vật, tu vi không cao lắm, nhưng lại rất nhiệt tình, cho nên toàn bộ học viện đều biết đến cô, gọi cô là “tiểu tiên linh của Phí Lôn”.
Amelia là một cô nhi, từng có một khoảng thời gian rất tồi tệ. Sau khi đến đây, cô bé như tràn ngập hy vọng vào vạn vật. Cô làm tất cả những gì mình yêu thích và am hiểu, mang đến cho toàn bộ Học viện Phí Lôn một cảnh sắc tươi đẹp nhất. Ai ai cũng đều yêu mến Amelia.
Rõ ràng sinh mệnh của Amelia còn dài như vậy, thiện lương, chăm chỉ. Cô bé sẽ được mọi người yêu quý, sẽ gặp được người đàn ông mình thích, sẽ thường xuyên dắt những đứa trẻ yêu hoa đến Học viện An-pơ.
Nhưng mà, tất cả đã không còn nữa.
…
Heidi và Blanche đều không dám nhìn thi thể của cô gái. Vì rơi từ trên cao xuống hồ sâu nên những khớp xương quan trọng đều đã bị vặn vẹo biến dạng.
Những thành viên đội tuần tra cũng vậy. Trước đây, khi đối mặt với những vụ việc đáng sợ thế này, họ đều sẽ thông báo cho Thánh Tài Viện để người của Thánh Tài Viện tới giải quyết.
Nhưng không hiểu tại sao lần này viện trưởng lại không thông báo, còn dặn không cho người trong trường lan truyền tin tức ra ngoài.
“Để tôi xem,” Mạc Phàm nhìn những cô gái này, bất đắc dĩ thở dài.
Các cô gái này tuy tu vi cao nhưng lại thiếu kinh nghiệm thực chiến bên ngoài.
Mạc Phàm vừa kéo tấm vải trắng xuống thì Cheryl bước tới, hơi phẫn nộ nói: “Cậu làm cái gì thế? Người đã khuất mà còn dám khinh nhờn!”
“Cô đi sang một bên cho tôi ngay!” Mạc Phàm cực kỳ thiếu kiên nhẫn, đứng dậy, tỏa ra khí thế mạnh mẽ, ép Cheryl đến không thở nổi.
“Cheryl, lui xuống!” Blanche ra lệnh.
“Cô, đồ vô liêm sỉ này…”
“Câm miệng! Rốt cuộc là ai cho phép trò vô giáo dục như vậy? Không thấy cậu ta đang kiểm tra thi thể sao? Lẽ nào trò cho rằng việc bắt được hung thủ không quan trọng chút nào? Trò tôn trọng người đã khuất bằng cách gây rối như thế này à?” Blanche nổi giận, quát.
Cheryl ngây người, không thể ngờ mình lại bị giáo viên của mình răn dạy, nước mắt chực trào ra.
Blanche là đạo sư của Cheryl, trước giờ vẫn luôn được Blanche cưng chiều, nên mới sinh ra tính kiêu ngạo. Mạc Phàm thấy Blanche mắng Cheryl thì mừng thầm trong lòng, không uổng công mình tự thân xuất mã giúp Blanche tóm kẻ ác.
“Chúng tôi đã kiểm tra khu vực gần trường, nhưng đáng tiếc là học viện quá lớn, người lại đông, rất khó để mắt tới từng người được.” Mạc Phàm thở dài.
Sau khi kiểm tra qua, Mạc Phàm không khỏi phẫn nộ. Trên người cô gái có rất nhiều vết cắt ở mặt, lưng, chân, bụng, vai… Hơn nữa, cô còn bị trói chặt hoặc bị cầm cố, không có cách nào giãy giụa, để mặc cho máu từ tĩnh mạch chậm rãi chảy ra, rồi bị quăng xuống hồ khi sắp chết.
Cô gái này hẳn là vẫn còn sống khi rơi từ thác nước xuống, khoảng vài phút sau mới chết hẳn.
“Cái kia, cô Blanche, giúp tôi kiểm tra một chỗ, tôi làm không thích hợp lắm,” Mạc Phàm nói với Blanche.
“Được.” Blanche đi tới, hiển nhiên cũng nhận ra cô gái này là Amelia, ánh mắt có chút né tránh.
Mạc Phàm tới gần Blanche, ghé vào tai cô nói nhỏ.
Blanche có hơi bất ngờ, nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích, để Mạc Phàm tới gần. Cảm nhận được hơi thở có phần gấp gáp của hắn, Blanche có chút không thoải mái.
“Hy vọng cô bỏ qua, tôi chỉ muốn làm một vài phân tích thôi,” Mạc Phàm nói.
“Tôi biết.” Blanche gật đầu, ngồi xổm xuống, bắt đầu kiểm tra phần mà Mạc Phàm đã chỉ.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ