Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1572: CHƯƠNG 1507: ĐÂY MỚI LÀ CHÂN TƯỚNG SAO?

...

...

Cuối cùng, Trưởng lão Lăng vẫn phải rời đi, không thể đơn thương độc mã chống lại cả Học viện An-pơ được. Viện trưởng Perry đang cố gắng bảo vệ tôn nghiêm của học viện, là một người rất khó đối phó, chưa kể trong học viện còn có những cao thủ thực lực không hề kém cạnh ông ta. Nếu thật sự chọc giận họ, Trưởng lão Lăng khó mà bình an trở về thế tộc Casa.

Tiếp theo, Học viện An-pơ và thế tộc Casa sẽ va chạm với nhau như thế nào, đó không phải là chuyện Mạc Phàm quan tâm. Đây là lựa chọn mà mọi người đều cho là đúng đắn.

Mấy ngày tiếp theo, Mạc Phàm cảm nhận sâu sắc sự nhiệt tình của các cô gái Học viện An-pơ, được cả rừng hoa vây quanh quả là một cảm giác sảng khoái tột độ. Hắn hận không thể tìm một nơi ổn định ở đây, mỗi ngày tỉnh dậy trong tiếng cười duyên dáng, tùy ý đi đến một góc nào đó cũng thấy một cô gái thanh tao thoát tục đang ngồi tu luyện. Đêm đến lại có mấy chị gái đa sầu đa cảm, hương thơm ngào ngạt cùng mình giao lưu thân mật, gắn kết tình cảm.

Đáng tiếc, cái gì đến rồi cũng phải đi, nếu không đi thì Thánh Tài Viện sẽ thật sự đến tận đây bắt người mất.

"Làm phiền mọi người rồi." Già Lam lộ ra nét mặt ôn hòa.

"Chuyện nhỏ thôi, huống hồ mấy ngày qua cũng đã làm phiền mọi người, đây là việc chúng tôi nên làm." Giáo sư Lý cười ha hả đáp lại.

"Yên tâm, chúng tôi sẽ đưa cô bé này đến Thánh Tài Viện an toàn." Giáo sư Trịnh nói.

Thế tộc Casa đã biết ai là người hạ độc chú lên Hách Casa, bọn họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để chặn bắt Edith hòng trút giận.

Già Lam biết Mạc Phàm và mọi người cũng đang trên đường đến Thánh Tài Viện, nên hy vọng họ có thể dẫn Edith đi cùng. Chuyện này, dĩ nhiên giáo sư Lý đã đồng ý.

Edith sẽ mặc trang phục của học viên Học viện Minh Châu, người của thế tộc Casa sẽ không bao giờ ngờ tới nước đi này. Chờ đến khi họ phát hiện ra, thì người đã ở trong Thánh Tài Viện rồi, mà Thánh Tài Viện thì sẽ không để cho thế tộc Casa muốn làm gì thì làm.

"Chờ tuyết ngớt một chút rồi hãy đi." Già Lam nói.

"Mạc Phàm đâu, sao không thấy hắn vậy?"

"Ai biết, chắc là đang đi chào tạm biệt từng mỹ nữ một rồi." Triệu Mãn Duyên chua chát nói.

Trước đây, Triệu Mãn Duyên gần như bách chiến bách thắng trên tình trường, rất ít cô gái có thể thoát khỏi tay gã. Nhưng ở Học viện An-pơ, một nơi ngàn hoa khoe sắc thế này, gã lại chẳng hái được một bông nào. Các cô gái ở đây phòng bị quá nghiêm ngặt, mà giờ đây tất cả bọn họ đều xem Mạc Phàm là thần tượng.

Không lâu sau, Mạc Phàm, Heidi và Blanche cùng đi tới. Heidi và Blanche rõ ràng đã cải trang, mặc trên người bộ đồng phục của Học viện Minh Châu. Thực tế, số người của Học viện Minh Châu đến đây cũng không nhiều, mà thế tộc Casa thì nào có quan tâm đến Học viện Minh Châu, nên dĩ nhiên cũng chẳng để ý họ có bao nhiêu người.

"Hai người cũng đến Thánh Tài Viện à?" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc khi thấy Heidi và Blanche thay đổi trang phục.

Hôm nay, hai mỹ nữ Heidi và Blanche trong trang phục mới quả thật làm người ta sáng mắt. Họ như hai tuyệt phẩm mỹ nhân, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ và tao nhã, làn da trắng như tuyết, vóc dáng lại cao tương đương nhau. Hai người đứng cạnh nhau trông như một cặp chị em thiên sứ, nếu không che mặt mà đi trên phố chắc chắn sẽ gây ra tai nạn liên hoàn.

"Thế nào, đồ tớ chọn đấy." Mạc Phàm hài lòng với kiệt tác của mình.

"Đúng gu của tớ thật." Triệu Mãn Duyên nói.

Heidi và Blanche đã quen mặc trang phục của Học viện An-pơ, khi mặc đồ thường ngày của con gái thì cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, nhưng xét đến tình hình hiện tại, họ cũng đành cắn răng chịu đựng.

Heidi thì không sao, cô vốn không phải người sống quá ẩn dật trên núi An-pơ, thỉnh thoảng cũng sẽ xuống thành phố chơi. Nhưng Blanche thì rõ ràng là người không bao giờ bước chân ra khỏi cửa, chiếc quần jean bó sát làm nổi bật đường cong vòng ba, khiến cô cảm thấy như không có gì che chắn, dù có co giãn nhưng vẫn rất không quen.

"Lên đường thôi."

"Xuất phát!"

Giáo sư Trịnh là một Triệu Hoán Hệ pháp sư. Từ đây đến Thánh Tài Viện khá xa, đi bộ thì rất mệt. Vì vậy, ông đã triệu hồi ra một con Mãng Sơn Thú hiếm thấy. Mọi người ngồi trên lưng nó, vừa ngắm cảnh đẹp xung quanh, vừa để tuyết bay lất phất trên vai, lại được cùng mỹ nhân trêu đùa vài câu, còn gì vui vẻ hơn nữa chứ.

Đường núi gập ghềnh, nhưng con Mãng Sơn Thú này của giáo sư Trịnh lại đặc biệt vững chắc, xem ra quanh năm suốt tháng đã bị ông dùng như một chiếc SUV. Trên đường đi, vài con tiểu yêu mon men tới gần cũng bị khí tức của con triệu hoán thú này dọa cho hồn bay phách tán.

...

Đi được khoảng nửa ngày, cuối cùng họ cũng đã tới sơn môn của Thánh Tài Viện, không biết nó nằm ở vị trí nào của dãy An-pơ. Nơi này rất cao, khắp nơi đều được bao phủ bởi tuyết trắng. Một màu trắng bao la chỉ được phân chia thành từng lớp khác nhau bởi những sườn núi, nhờ ánh sáng và bóng tối không đồng đều mới miễn cưỡng nhìn ra được đường viền của ngọn núi tuyết khổng lồ này.

"Đi theo cầu thang tuyết lên trên là tới Thánh Tài Viện." Blanche chỉ tay lên phía trên.

"Được, chúng ta mau đi thôi."

Leo lên những bậc thang tuyết, khi lên đến đỉnh, họ bất ngờ phát hiện một lòng chảo được tạo thành bởi mười mấy đỉnh núi. Lòng chảo này giống như chiếc bát của đất trời, được những ngọn núi cao nâng đỡ, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, thu nạp linh khí của dãy An-pơ.

Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, trong tầm nhìn mơ hồ có thể thấy mười mấy công trình kiến trúc châu Âu cổ kính được sắp xếp ngay ngắn trong lòng chảo, đèn đuốc thần thánh, toát lên vẻ tĩnh mịch và trang nghiêm.

Đi xuôi theo con đường được xây dựng sẵn, mọi người bước vào lòng chảo hình bát. Không lâu sau, một vài pháp sư mặc chế phục của Thánh Tài Viện xuất hiện. Họ vênh váo lơ lửng trên không trung, không có ý định đáp xuống đất để nói chuyện với nhóm người Mạc Phàm.

Sau khi hỏi rõ thân phận của từng người, họ vẫn không đáp xuống mà cứ thế dẫn đường trên không, đưa mọi người vào bên trong Thánh Tài Viện.

...

Bước vào Đại Điện Chúng Thần của Thánh Tài Viện, sau đó có những cô gái trông như hầu gái dẫn mọi người đến những căn nhà gỗ khác nhau để thay đồ, tránh bị tuyết lạnh làm cảm, uy lực của tuyết trên đỉnh An-pơ không phải chuyện đùa.

Blanche và Heidi giao Edith cho thánh tài pháp sư, rồi đích thân đi theo. Nhìn thấy Edith bị giam vào đại lao của Thánh Tài Viện, hai người mới yên tâm trở về.

Khi đi ngang qua Đại Điện Chúng Thần, họ thấy có một cô gái đang ngồi một mình ở nơi vắng vẻ, bên cạnh là một tách trà nóng tỏa hương thơm ngát, phía sau còn có một kỵ sĩ đứng bất động như tượng.

Người phụ nữ này che mặt, ánh mắt tùy ý lướt qua Heidi và Blanche, cũng không mở miệng nói chuyện.

Blanche và Heidi cũng không phải người cởi mở, hai người liền theo sự chỉ dẫn của hầu gái về chỗ của mình. Nhưng không biết vì sao, người phụ nữ này lại cho họ một cảm giác rất khác thường, khiến người ta không nhịn được mà phải nhìn thêm vài lần, nhưng mỗi lần nhìn lại cảm thấy như đang mạo phạm, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần sợ hãi.

Blanche và Heidi đi chưa được bao lâu thì Mạc Phàm đã mặc đồ khô ráo bước vào, định hỏi họ về tình hình giao người. Vừa bước vào Đại Điện Chúng Thần, một ánh mắt đã chiếu tới. Mạc Phàm sững người, mang theo vài phần kinh ngạc nhìn người phụ nữ che mặt toát ra khí thế anh hùng hừng hực này.

"Nữ bạch vô thường?" Mạc Phàm nhìn cô gái, lên tiếng.

"Thật không may." Người phụ nữ khí khái anh hùng dường như không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Mạc Phàm, chỉ đáp lại một câu nhạt nhẽo.

Mạc Phàm không muốn nói chuyện với người phụ nữ khiến hắn cảm thấy ghê tởm này, liền xoay người định rời đi. Người phụ nữ nhẹ nhàng nở nụ cười, nói: "Cậu sợ tôi sao?"

"Ta đây sao lại phải sợ một cái xác di động chứ?" Mạc Phàm tỏ vẻ bất mãn, ngồi xuống đối diện người phụ nữ.

"Tính mạng của tôi tinh khiết như tuyết, không tin thì cậu cứ tới đây, vừa ngửi vừa lắng nghe, xem trên người tôi có tỏa ra mùi thối rữa của xác chết di động không." Người phụ nữ nói.

"Có thể cơ thể cô không thối, nhưng linh hồn thì chắc chắn đã thối rữa rồi. Cái này mắt thường không nhìn thấy được, nhưng tôi có một đôi hỏa nhãn kim tinh, có thể nhận ra yêu nghiệt ngay lập tức." Mạc Phàm nói không chút khách khí.

Đang nói chuyện thì có một vị trưởng lão lớn tuổi từ nơi khác bước vào Đại Điện Chúng Thần. Trong số những người đi theo có cả vị gia thần áo đỏ lúc trước phụ trách bảo vệ Hách Casa, lúc này đang đi sau lưng vị trưởng lão như một tùy tùng.

Vị trưởng lão nhìn thấy người phụ nữ đoan trang thì bước nhanh tới, hành lễ rồi nói: "Đa tạ nữ điện hạ ra tay cứu giúp, nếu không tính mạng của đứa cháu tôi thật đáng lo."

"Chuyện nhỏ thôi, sau này kính xin tiểu công tước nên nghiêm khắc hơn trong đời sống riêng tư của mình, đừng dễ dàng để cho một số yêu nữ thấp hèn có cơ hội tiếp cận." Ishisa nói.

"Đó là điều đương nhiên. Tôi nghe nói hôm nay nữ điện hạ tới đây là vì đòi lại công bằng cho một Kim Diệu Kỵ Sĩ của Rhine thế gia. Thường ngày tôi cũng rất ghét những kẻ hoành hành bá đạo, coi thường pháp luật. Nếu có cần gì, xin nữ điện hạ cứ nói, thế tộc Casa chúng tôi nguyện vì nữ điện hạ mà phân ưu." Vị trưởng lão cung kính nói.

Nói xong, ông ta dẫn đoàn hộ tống của mình rời khỏi Đại Điện Chúng Thần. Đại điện lại chỉ còn lại Mạc Phàm, Ishisa, và tên bảo tiêu đứng sau lưng cô ta.

Mạc Phàm nhìn trưởng lão của thế tộc Casa rời đi, rơi vào trầm tư. Một lúc sau, hắn khóa chặt ánh mắt vào Ishisa.

"Vì sao lại nhìn tôi như thế?" Ishisa cười, một nụ cười nửa chính nửa tà.

"Edith là người của cô." Mạc Phàm nói thẳng với Ishisa.

Ishisa không trả lời, nhưng ánh mắt xảo quyệt của cô ta đã cho Mạc Phàm câu trả lời.

"Vậy ra cô đến đây không phải để lên án tôi, mà là để tìm cớ cứu Hách Casa?" Mạc Phàm chất vấn.

"Thực lòng thì tôi rất muốn cậu phải chịu sự trừng phạt mà cậu đáng phải nhận." Ishisa vẫn duy trì nụ cười ban nãy.

Nụ cười này làm cho Mạc Phàm hiểu rõ tất cả.

Đây mới là chân tướng sao?

Điều đáng sợ hơn là, ngoài hắn ra, không một ai biết được sự thật này.

Học viện An-pơ, thế tộc Casa, bao gồm cả chính hắn, tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay của Ishisa.

*SUV: xe thể thao đa dụng.*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!