Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1573: CHƯƠNG 1508: HIỆU QUẢ THUỐC TỚI CHẬM

Ishisa đã rời khỏi đại điện, nhưng nụ cười như có như không của ả cứ lởn vởn trong đầu Mạc Phàm, khiến hắn nhận ra việc để Tâm Hạ ở lại Parthenon Thần Miếu là một quyết định sai lầm đến mức nào. Tâm Hạ làm sao đấu lại người đàn bà này? Chúng sinh tín ngưỡng Ishisa vì sức mạnh cứu rỗi của ả, quỳ rạp dưới những bậc thềm lạnh lẽo của cung điện, làm sao họ có thể ngờ rằng mình sẽ bị yêu nữ này ăn đến không còn mảnh xương, đến khi biến thành vong hồn vẫn chẳng hay biết gì.

Học viện An-pơ và Parthenon Thần Miếu vốn là kẻ địch không đội trời chung. Nắm bắt mối thù truyền kiếp này, Ishisa đã lợi dụng lòng chấp nhất với ma pháp của Vưu Lai, lợi dụng lòng đố kỵ khổng lồ của Edith để đánh sập học viện An-pơ, đồng thời còn xây dựng mối quan hệ liên minh vững chắc với các thế tộc hàng đầu châu Âu... để có được sự ủng hộ to lớn và mạnh mẽ hơn.

Trước đây chỉ nghe nói Ishisa là một kẻ thống trị máu lạnh, bây giờ đến cả bản thân cũng trở thành một quân cờ bị ả thao túng, nghĩ đến đây, hắn không rét mà run.

...

Mạc Phàm đi theo chỉ dẫn đến phòng của Blanche. Giờ phút này, hắn cũng không biết có nên nói sự thật mình vừa biết cho Blanche hay không.

Mạc Phàm không có bất kỳ bằng chứng nào, thậm chí vào năm Vưu Lai xảy ra chuyện, Ishisa vẫn còn đang nằm trong quan tài thủy tinh. Nhưng sau khi gặp Ishisa, Mạc Phàm có thể khẳng định tất cả đều do ả giật dây. Khi hắn nhắc đến cái tên Edith, biểu cảm của Ishisa đã cho thấy ả ta quá quen thuộc với cái tên này.

Rất có khả năng Edith chính là người của Ishisa, được cài cắm trong học viện An-pơ. Người ta đồn rằng Vưu Lai gia nhập Parthenon Thần Miếu, còn trắng trợn tuyên thệ khiến học viện An-pơ mất hết mặt mũi, rõ ràng là có kẻ cố ý dàn dựng.

Muốn biết chân tướng, chỉ có thể hỏi Edith, chứ Ishisa chắc chắn sẽ không hé răng nửa lời.

"Đây là căn nhà gỗ của tiểu thư Blanche. Nếu tiên sinh muốn về, xin hãy rung chiếc chuông này, xe trượt tuyết của chúng tôi sẽ đến đón ngài." Cô hầu gái lễ phép nói với Mạc Phàm.

"Được rồi." Mạc Phàm gật đầu.

Hắn gõ cửa, Blanche hỏi một tiếng, sau khi biết là Mạc Phàm thì lập tức mời vào nhà.

Bên ngoài trời lạnh buốt, tuyết rơi dày đặc, gió rít gào thét, nhưng trong phòng lại ấm áp lạ thường. Lò sưởi trong phòng rực sáng, dù không bật đèn cũng đủ soi tỏ cả gian phòng.

"Sao vậy, cậu không nghỉ ngơi à?" Blanche đóng cửa lại, ngăn không cho tiếng gió rít kẽo kẹt lọt vào.

"Tôi... tôi muốn đi gặp Edith." Mạc Phàm nói.

Những điều vừa rồi cũng chỉ là suy đoán, Mạc Phàm không biết có nên nói ra hay không. Nếu nói, chỉ e sẽ khiến Blanche càng thêm phẫn nộ và phiền muộn. Học viện An-pơ đã gây thù với thế tộc Casa, giờ lại đối đầu với Parthenon Thần Miếu, e rằng trong mười năm tới, học viện sẽ dần mai danh ẩn tích. Đó chính là kết cục khi đối đầu với một con quái vật khổng lồ.

"Edith đang bị giam giữ nghiêm ngặt. Nếu muốn gặp cô ta, e rằng phải làm một số thủ tục rườm rà. Dù sao phạm nhân đã bị giải đến Thánh Tài Viện thì chỉ có người đủ cấp bậc mới có tư cách thẩm vấn." Blanche nói một hơi, giọng có phần gấp gáp.

Mạc Phàm nhìn Blanche, phát hiện cô có gì đó không ổn.

"Có chuyện gì sao?" Blanche hỏi lại.

"Không có gì, chỉ là tôi không hiểu tại sao Edith lại hạ độc chú lên người Hách Casa. Giả như Edith đúng là phần tử cực đoan của học viện An-pơ, thì cô ta phải biết rõ hậu quả khi đối phó với Hách Casa chứ." Mạc Phàm bóng gió nhắc nhở Blanche.

"Haiz, mấy ngày nay cậu vất vả rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. Bên ngoài lạnh lắm, để tôi đi pha chút trà xanh, cậu uống một chén sẽ ấm người ngay. Chuyện tiếp theo cậu nên lo là cho bản thân mình đi, Rhine thế gia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu đâu." Blanche vừa nói vừa đi đến bên lò sưởi pha trà.

Mạc Phàm nhìn vào bức tường gỗ, thấy bóng của Blanche in trên đó. Ánh lửa chập chờn hắt lên, đôi chân thon dài cùng đường cong quyến rũ ẩn hiện đầy mê hoặc.

Trong phòng rất ấm, có lẽ cô không quen mặc chiếc quần jean thời thượng bó sát nên khi về phòng riêng, Blanche đã thay bằng một chiếc quần lụa mỏng, thực chất cũng chẳng khác gì đồ ngủ là bao. Chỉ là cô không ngờ có khách đến thăm, nghe thấy giọng Mạc Phàm lại tưởng có chuyện quan trọng nên quên cả thay đồ.

Mạc Phàm ngắm nhìn bóng dáng thướt tha, ánh mắt lướt từ đôi chân dài miên man rồi dần dần đi lên.

Sau khi thưởng thức một lượt, Mạc Phàm mới tập trung vào khuôn mặt của Blanche. Ngoài việc cảm thán trước một tuyệt thế mỹ nhân, hắn càng thấm thía câu thành ngữ của nước mình: nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!

Mạc Phàm vốn tưởng tu vi của mình đã rất cao, ngoài những pháp sư lớn tuổi ra thì chẳng mấy ai là đối thủ của hắn. Blanche cũng không lớn hơn hắn bao nhiêu, nhưng nếu giao đấu, chắc chắn hắn sẽ bị đánh cho tơi tả.

Blanche là Siêu Giai pháp sư, không có gì ngạc nhiên khi cả bốn hệ của cô đều đạt đến Siêu Giai. Địa vị của cô ở học viện An-pơ chỉ đứng sau viện trưởng Già Lam, đủ thấy cô là một cường giả Siêu Giai thực thụ.

Heidi cũng rất mạnh, nếu không có ba loại Hồn Hỏa và tích lũy đủ sức mạnh, hắn muốn thắng cô cũng không phải chuyện dễ. Blanche còn kinh khủng hơn nhiều. Mạc Phàm không biết đến khi bằng tuổi Blanche, mình có thể đột phá Siêu Giai hay không, chứ đừng nói đến việc có bốn hệ Siêu Giai như cô.

Nếu nói ai là quái vật, thì Blanche mới thực sự là quái vật. Mạc Phàm không hiểu tại sao một cường giả như vậy lại tỏ ra thờ ơ với sự đời.

"Xin lỗi, mấy ngày nay toàn lo chuyện học phủ, không được nghỉ ngơi tốt. Lại đúng vào mùa đông, tôi cảm thấy như bị bệnh vậy." Blanche thấy Mạc Phàm cứ nhìn mình chằm chằm, bèn giải thích.

Mạc Phàm lập tức hoàn hồn: "Cô bị bệnh à?"

"Ừm, chỉ là sốt nhẹ thôi. Sau bữa tối tôi đã uống chút trà thanh lan rồi. Ngủ một giấc là sẽ khỏe lại thôi." Blanche đi tới, hơi cúi người đặt tách trà lên chiếc đĩa lót trên bàn cạnh Mạc Phàm.

Hành động này khiến một mùi hương thoang thoảng bay vào mũi Mạc Phàm. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn có thể thấy gò má Blanche ửng hồng.

"Ồ ồ, vậy tôi không làm phiền cô nữa, cô nghỉ ngơi sớm đi." Mạc Phàm cũng thấy lạ, một người phụ nữ mạnh mẽ như vậy mà cũng có lúc đổ bệnh, quả nhiên thể chất của pháp sư đúng là kém cỏi.

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn Blanche, thấy khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt màu ngân nguyệt mang theo vài phần mê ly, không còn trong suốt như mặt hồ tĩnh lặng thường ngày. Hơn nữa, lúc cô nói chuyện gần hắn, hơi thở cũng có chút không đều.

"Cô vừa nói cô uống cái gì vậy?" Mạc Phàm chợt nhớ ra điều gì đó.

"Trà thanh lan, giờ uống cũng được mà." Blanche cầm tách trà lên, nhấp vài ngụm.

Mấy ngụm trà này lại khiến cơ thể Blanche thêm rạo rực. Dòng trà nóng chảy xuống cổ họng, vào đến dạ dày thì hóa thành những luồng nhiệt khí lan tỏa, khiến cơ thể cô càng lúc càng nóng, đầu óc càng thêm choáng váng. Nhìn chàng trai trước mặt, trái tim cô bất giác đập loạn nhịp.

Mạc Phàm không phải kẻ ngốc. Bị sốt hay do dục vọng trỗi dậy, hắn vẫn phân biệt được. Trước đó Blanche uống phải thuốc kích dục hàng dởm, tác dụng không phát huy ngay lập tức, nhưng dược tính quan trọng nhất vẫn còn đó. Giờ đây, khi được trà thanh lan bù đắp cho phần thiếu hụt, công hiệu thực sự của thuốc mới bắt đầu phát tác.

Trời ạ, thuốc này phát tác chậm thế!

"Tôi... tôi thật ra đến đây để hỏi chút chuyện liên quan tới Edith." Mạc Phàm vội vàng đổi chủ đề.

"Đừng nói đến Edith nữa, mọi chuyện đã qua rồi." Blanche nói.

"Cô không khỏe, tôi về trước đây." Mạc Phàm cảm thấy tình hình không ổn, lập tức tìm đường chuồn.

Bây giờ thuốc mới phát tác một chút, Blanche có lẽ vẫn chưa nhận ra vấn đề. Nhưng chẳng mấy chốc cô sẽ biết, đến lúc đó thì khó mà nói là hắn chiếm được món hời lớn hay bị cô coi là một tên dâm tặc rồi một chiêu giết chết. Tốt nhất là nên chạy trước.

"Thật sự không sao đâu, tôi cũng muốn nói chuyện với cậu một chút." Blanche không cho Mạc Phàm đi, ngữ khí rõ ràng là muốn giữ hắn ở lại.

Mạc Phàm thầm nghĩ hỏng bét rồi. Chuyện mong chờ nhất lại biến thành chuyện ngu ngốc nhất, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Chuyện này mà xảy ra thì chết chắc!

"Ngày mai, ngày mai đi, đợi cô khỏe hơn một chút." Mạc Phàm vội vàng nói.

"Cậu rất ghét tôi sao?" Blanche thấy Mạc Phàm lo lắng muốn rời đi, đôi mắt màu ngân nguyệt thoáng chút ai oán. Rõ ràng, bình thường cô sẽ không bao giờ có tâm trạng như thế này.

Chơi lớn rồi, lần này chơi lớn thật rồi!

"Không phải, không phải, tôi chỉ thấy muộn rồi mà còn làm phiền cô nghỉ ngơi thì không tốt lắm." Mạc Phàm lúng túng nói với Blanche đang chắn trước mặt. Hắn cũng không thể đẩy cô ra mà chạy được. Miệng thì nói không, nhưng trong lòng lại gào thét điên cuồng "chạy mau", thế mà phần thân dưới lại rất thành thật, đôi chân không chịu cất bước.

Cấu tạo cơ thể của đàn ông thật là một thứ chết tiệt. Kể từ lúc dậy thì, trong đầu lúc nào cũng có một loại ý chí sinh tồn gào thét hàng đêm: Đè hết gái đẹp trên thế giới này xuống!

Điều này khiến đàn ông khó lòng từ chối, gian nan chẳng khác nào bảo phải đi ngược lại bản năng sinh lý như ăn uống hay hô hấp. Cần phải có một ý chí phi thường mới làm được, nên biết rằng việc dậy sớm thôi cũng đã là chuyện khó khăn với rất nhiều người rồi.

Phải hiểu rằng, nếu không khống chế được bản thân thì khác gì cầm thú? Nhưng có lẽ trên thế giới này, việc không khống chế được bản thân mới là thuận theo tự nhiên, là không đi ngược lại với ý muốn của thần linh.

Vì thế, Mạc Phàm sắp nổ tung đến nơi rồi.

Hắn thà đi giết mấy chục tên Hồng Y Giáo Chủ còn hơn là chịu sự tra tấn thế này.

"Cậu làm sao thế, trông cậu cũng không được thoải mái cho lắm?" Blanche thấy bộ dạng của Mạc Phàm, ngây ngô hỏi một câu.

Toàn thân Mạc Phàm như có kiến bò. Hắn phải tiến lên một bước, nhưng mình là chính nhân quân tử, tại sao có thể... tại sao có thể dễ dàng như thế... Hình như lúc nãy hắn nên khóa trái cửa lại, nhưng Blanche sợ gió lùa vào nên đã đóng cửa rồi.

Ơ, tại sao mình lại nghĩ đến chuyện này?

*

*Ghi chú: "Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên" là một thành ngữ của Trung Quốc, có nghĩa là bên ngoài người tài còn có người tài hơn, bên ngoài trời còn có trời khác. Ý nói muốn cầu tiến bộ thì phải luôn khiêm tốn.*

*Thông tin về Blanche: Cô là một Siêu Giai pháp sư, bốn hệ bao gồm Băng hệ, Phong hệ, Thực Vật hệ và Quang hệ.*

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!