Sau khi Heidi đến phòng Mạc Phàm, cô thấy Blanche đang mặc áo ngủ bên trong, khoác vội áo choàng bên ngoài. May mà Heidi là một cô gái còn khá ngây thơ, chưa trải sự đời nên không nhận ra Blanche và Mạc Phàm đang nói dối.
“Cô... cô Già Lam dặn em rằng sau khi đến Thánh Tài Viện thì ghé qua viếng mộ Yuna. Em không biết vị trí cụ thể, cô Blanche có biết không ạ?” Heidi hỏi.
“Biết chứ, chờ cô một lát, cô thay đồ đã. Trò cứ đến Đại Điện Chúng Thần chờ trước đi,” Blanche nói.
“Em ở đây chờ không được sao?” Heidi thắc mắc.
“À... Mạc Phàm cũng nói muốn đi viếng mộ, chúng ta sẽ gặp cậu ấy ở đó,” Blanche nghĩ ra một lý do vô cùng gượng ép.
“Ồ, ra là vậy. Không ngờ cậu ta cũng có lòng như thế, vậy cũng được.” Heidi gật đầu, đúng là một cô gái ngây thơ dễ tin người.
Blanche đóng cửa lại, lúc này mới sực nhớ ra mình vội vàng chạy đến đây nên không mang theo quần áo, lấy gì mà thay bây giờ.
Hết cách, Blanche đành phải khoác áo choàng, lén lút quay về phòng mình.
“Thế nào rồi, cô ấy tin không?” Mạc Phàm hỏi nhỏ.
“Tin rồi, nhưng cậu phải đi viếng mộ Yuna cùng tôi,” Blanche nói.
“Ồ, được thôi.” Mạc Phàm gật đầu, quyết định im lặng, không nhắc lại chuyện đêm qua, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Blanche nhìn dáng vẻ của Mạc Phàm, cắn môi, do dự hồi lâu, không biết nên mở lời về chuyện đêm qua thế nào. Bản thân cô cũng rất khó hiểu, tại sao tối qua mình lại hành động thất thố như vậy.
“Mạc Phàm, chuyện tối qua...” Blanche cảm thấy không thể cứ im lặng cho qua được.
“Không sao đâu, khi người ta bị bệnh thường hay nói sảng, tôi hiểu mà.” Mạc Phàm quyết tâm sống chết cũng không thừa nhận, đây là kế sách mà hắn đã vạch ra từ trước.
“Tôi... tôi không giỏi biểu đạt cho lắm. Dù sao đi nữa, hy vọng những hành động của tôi đêm qua không dọa cậu sợ.” Blanche hơi cúi đầu, cố gắng nói một cách thản nhiên, nhưng hai má đã ửng hồng.
“Không giỏi biểu đạt?” Mạc Phàm vừa nghi hoặc vừa khó hiểu. Sao lại nói là không giỏi biểu đạt nhỉ? Lẽ nào Blanche không nhận ra cơ thể mình khó chịu là do tác dụng của thuốc hay sao?
Blanche không nói gì thêm. Sau khi chờ Blanche thay đồ xong, Mạc Phàm cùng cô đến Đại Điện Chúng Thần.
Đại Điện Chúng Thần là biểu tượng của Thánh Tài Viện, vẻ ngoài và khí thế xa hoa không khác gì một cung điện hoàng gia. Trần nhà là một kiệt tác nghệ thuật đẳng cấp thế giới, với tổng cộng 333 bức bích họa miêu tả các vị thần trong những tín ngưỡng khác nhau, được bố trí trên vòm mái cao vút. Có thể nói, nó đại diện cho tất cả những gì nhân loại tôn thờ, đa dạng mà không hỗn loạn, mỗi bối cảnh đan xen vào nhau đều ngụ ý rằng những câu chuyện và di sản này sẽ không bao giờ bị lãng quên.
Có những học giả đã ngồi đây nghiên cứu gần mười năm mà không thấy chán. Chỉ tiếc là gần đây tuyết rơi dày đặc, những học giả sức khỏe yếu khó lòng đến được dãy Alps cao vời vợi này, chưa kể còn nhiều nguyên nhân khác nữa.
Mạc Phàm đối với mấy thứ này thì một chữ bẻ đôi cũng không biết, nên chẳng buồn ngẩng đầu lên ngắm nghía, chỉ thầm nghĩ nơi này đúng là chỗ tốt để chữa bệnh đau đốt sống cổ.
“Đi thôi,” Blanche nói.
Mạc Phàm đi bên cạnh hai cô gái. Đã nói dối một lần thì phải dùng lời nói dối khác để che đậy, hắn vốn chẳng có hứng thú đi viếng mộ Yuna, nhưng cũng đành phải diễn kịch cùng Blanche.
Phản ứng của Blanche lại nằm ngoài dự liệu của Mạc Phàm. Cô bình tĩnh hơn hắn tưởng, cũng... phải nói sao nhỉ, ngốc nghếch hơn hắn nghĩ một chút.
Mộ của Yuna nằm dưới một vách núi băng tuyết ở phía đông Thánh Tài Viện. Muốn rời khỏi đỉnh núi thì đây là nơi phải đi qua. Ngọn núi tuyết cao vời này tràn ngập linh khí chưa được khai phá, tin rằng nếu pháp sư bình thường đến đây tu luyện, hiệu quả cũng tương đương với việc được một tụ hồn ma khí sơ cấp hỗ trợ.
Những dấu chân vừa in xuống đã nhanh chóng bị tuyết mới phủ lấp. Dù đã là buổi sáng nhưng nơi đây vẫn khó thấy được ánh mặt trời. Trời đất trước sau đều một màu xám xịt, chỉ có màu trắng mênh mông ngự trị. Thường thì phải đến giữa trưa mới có chút ánh nắng le lói chiếu xuống.
Không lâu sau, Mạc Phàm đã thấy vách băng. Bọn họ đang đứng dưới chân vách núi tuyết, từng cột nhũ băng từ trên vách rủ xuống gần mặt đất, nhọn hoắt như mũi giáo, trong suốt lấp lánh.
Giữa những cột nhũ băng rủ xuống là một bia mộ hình vuông. Bia mộ đã bị tuyết phủ quá nửa, băng giá cũng che khuất cả tên người đã khuất. Blanche cẩn thận quét sạch tuyết trên bia mộ, sau đó đặt một bó oải hương tuyết xuống trước mộ.
Hai cô gái chắp tay trước ngực, đầu hơi cúi, khẽ nói những lời tưởng niệm người đã khuất. Giọng nói của họ nghe như tiếng hát, tiếng thì thầm uyển chuyển êm tai, mang một nỗi bi thương man mác.
Mạc Phàm đứng sau lưng họ, không có việc gì làm nên nhìn quanh bốn phía. Rất nhanh, một mảng đất trơ trọi đã thu hút sự chú ý của hắn.
“Tuyết ở đây rơi dày thế này, chắc cũng phải dày đến 5 mét nhỉ?” Mạc Phàm đợi hai người họ xong xuôi mới lên tiếng hỏi.
“Chắc tầm đó,” Blanche đáp.
“Vậy chuyện gì đã xảy ra với mảng đất trơ trọi kia vậy? Trông như mới bị ai đó đào bới cách đây không lâu,” Mạc Phàm chỉ tay về phía đó.
Heidi và Blanche đều nhìn theo, nhưng không mấy để tâm. Mạc Phàm lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Nơi này cao như vậy, hơn nữa mới chớm xuân, không thể thấy được mặt đất trước khi mùa hè đến. Lớp băng tuyết dày từ 5 đến 10 mét vô cùng kiên cố, không có thứ gì đào lên được. Hơn nữa, nơi này hẳn đã thuộc phạm vi bên ngoài Thánh Tài Viện, yêu ma không thể đến đây tìm đường chết được.
Mảng đất đó trông có vẻ xơ xác, có lẽ đã trải qua một hai tuần bị băng tuyết bao phủ nên không ai chú ý tới. Nhưng lớp tuyết phủ lên nó không quá dày, Mạc Phàm ước tính dựa theo thời tiết thì khoảng thời gian từ lúc nó bị đào lên đến nay chưa tới hai tháng.
“Cậu muốn nói gì?” Heidi hỏi, cảm thấy suy nghĩ của Mạc Phàm thật kỳ lạ. Người bình thường sẽ không thấy mảng đất đó có vấn đề gì.
“Đất đã bị đào lên, ngay bên cạnh mộ phần. Tôi nghĩ chúng ta nên xác nhận xem thi thể của Yuna có còn ở dưới mộ không,” Mạc Phàm nói.
Tiếp xúc nhiều với vong linh nên Mạc Phàm rất nhạy cảm với loại đất bùn này.
Đương nhiên không phải do vong linh gây ra, mà là mộ phần này đã bị ai đó động chạm đến.
“Cậu chắc chứ?” Blanche kinh ngạc nhìn Mạc Phàm.
“Thánh Tài Viện có Pháp sư hệ Vong Linh nào không? Dù không chắc lắm, nhưng cứ để một Pháp sư hệ Vong Linh đến kiểm tra một vòng là sẽ rõ tình hình bên dưới như thế nào,” Mạc Phàm nói.