Blanche quen biết một pháp sư hệ Vong Linh ở Thánh Tài Viện, sau khi gọi người này tới, lão pháp sư phụ trách hồ sơ đi dạo quanh bia mộ của Vưu Lai vài vòng rồi mở miệng nói:
– Rất nhiều lần tôi cũng nghe thấy âm thanh của cô ấy, bình tĩnh, thành kính, không giống phần lớn các vong hồn khác. Cô ấy không có oán niệm nặng nề, càng không có chấp niệm không cam lòng khi còn sống.
Những lời này của lão pháp sư Vong Linh làm cho Heidi và Blanche sững sờ, chẳng lẽ hồn phách của Vưu Lai lâu như vậy mà vẫn chưa tiêu tan, vẫn luôn ở lại bên bia mộ nho nhỏ này sao?
– Yên tâm đi, cô ấy không biến thành vong linh đâu, – lão pháp sư Vong Linh nói.
– Vậy… cô ấy đã yên nghỉ ở đây sao? – Heidi hỏi.
Lão pháp sư Vong Linh lắc đầu:
– Nếu là tháng trước thì vẫn còn, nhưng bây giờ thì không. Giả như hồn phách cô ấy tan đi, với tâm tình bình tĩnh như vậy thì sớm muộn gì linh hồn cũng sẽ trở về với dãy An-pơ, nhưng kỳ lạ là thi hài của cô ấy không còn ở dưới.
Heidi và Blanche nhìn Mạc Phàm, đúng như Mạc Phàm đã nói, phần mộ của Vưu Lai đã bị người khác động vào, ngay cả thi hài cũng không còn.
– Là cô ấy tự bỏ đi sao? – Mạc Phàm hỏi.
– Không phải, tôi đã nói rồi, cô ấy không biến thành vong linh, huống hồ nơi đây còn được Thánh Tài Viện che chở. Người mạnh đến đâu thì khi chết cũng không có khả năng hóa thành vong hồn, dù cho vong hồn đó trở nên yên tĩnh rất nhanh, – lão pháp sư nói.
Nói xong, lão pháp sư rời đi, rõ ràng là không có hứng thú với chủ nhân của bia mộ này. Cùng lắm thì khi đêm khuya đi ngang qua đây, lão chỉ thấy một cô gái ngồi trên vách băng một cách yên bình, nhìn xuống chân núi, điềm tĩnh mà dịu dàng.
– Thi hài của cô ấy bị người ta mang đi rồi, – Mạc Phàm nói.
– Rốt cuộc là kẻ mất hết đạo đức nào lại làm ra chuyện như vậy! – Heidi vô cùng phẫn nộ.
Sau khi biết chuyện của Vưu Lai, Heidi càng thêm kính phục vị học tỷ này. Vốn định thay mặt cô Già Lam đến đây tế bái, nào ngờ lại xảy ra chuyện thế này.
– Lạ thật, người biết Vưu Lai được an táng ở đây cũng chỉ có chúng tôi. Ngay cả khi khắc tên lên bia mộ, chúng tôi đã cân nhắc đến sự nhạy cảm của Vưu Lai nên đã thay bằng tên loài hoa mà cô ấy yêu thích nhất. Lẽ ra không có ai biết đây là phần mộ của Vưu Lai mới đúng chứ, – Blanche cảm thấy rất nghi hoặc.
– Có thể truy vết được không? Kẻ đánh cắp thi thể chắc chắn không phải hạng tốt đẹp gì, – Heidi nói.
– Không thể truy vết được, chúng ta còn không biết tình huống lúc đó thế nào, – Mạc Phàm lắc đầu.
Muốn tìm lại di thể là không có cách nào, ngoại trừ dấu vết đất bị đào bới thì cũng không còn gì khác. Dựa vào những gì lão pháp sư Vong Linh kia nói, cũng rất khó tìm được tung tích của Vưu Lai.
…
Đây là một chuyện không có manh mối, ba người trở lại Đại Điện Chúng Thần. Heidi và Blanche vì chuyện này mà không còn tâm tình thưởng thức bữa sáng, hai người dự định báo lại cho Già Lam và viện trưởng Perry, nhưng theo quan điểm của Mạc Phàm thì cũng vô ích.
“Di hài của Vưu Lai còn ẩn giấu bí mật gì khác sao?” Mạc Phàm thầm nghĩ.
Nhưng về mặt thời gian thì dường như không khớp lắm. Edith và Vưu Lai đều không biết nơi Vưu Lai được an táng. Mà Blanche khẳng định người biết cũng chỉ có ba người họ. Việc thi thể Vưu Lai biến mất một hai tháng trước cho thấy hai chuyện này không có liên quan gì với nhau cả.
Nếu có liên quan thì sự việc này còn có khả năng truy tìm, tìm Edith, viện trưởng Perry để hỏi cho rõ, không chừng còn có bí mật gì đó. Nếu không có liên quan gì thì không có cách nào bắt đầu, không chừng có một pháp sư Vong Linh nào đó không tuân thủ quy củ đi ngang qua đây đã triệu hồi Vưu Lai lên, điều đó cũng có khả năng xảy ra.
…
Ngày diễn ra phiên thẩm phán đến rất nhanh, kết quả không có gì bất ngờ, Mạc Phàm được phán vô tội. Dị Đoan Sở và Thánh Tài Viện không có cách nào chứng minh được tên ác ma kia là Mạc Phàm, đồng thời cũng không chứng minh được vị Kim Diệu Pháp Sư kia là do Mạc Phàm tự tay giết chết. Lúc đó Parthenon Thần Miếu hỗn loạn, như nổ ra một cuộc cách mạng, thuộc hạ cũ của Izisha cũng đã bí mật trừ khử những kẻ không phục tùng. Muốn nói ác ma, Izisha mới giống nữ ác ma chân chính hơn, dù cho bà ta chẳng hề làm gì, chỉ nằm trong quan tài băng.
– Đơn giản hơn mình tưởng, – Triệu Mãn Duyên cười, vỗ vào bả vai Mạc Phàm.
– Đơn giản cái gì, – Mạc Phàm nói.
Biết được mục đích thật sự của Izisha, Mạc Phàm không hề vui mừng sau khi được tuyên bố vô tội. Izisha đã nắm được cục diện, chèn ép mạnh mẽ học phủ An-pơ đối địch, đồng thời tạo dựng được mối giao hảo với gia tộc đứng đầu châu Âu. Chuyện này đối với Izisha mà nói là một bước đi rất quan trọng cho cuộc tổng bầu cử trong tương lai.
– Không có chuyện gì là được rồi, chẳng lẽ cậu còn hy vọng Thánh Tài Viện điều tra ra được gì à? – Triệu Mãn Duyên nói.
– Phải rồi, Mục Bạch chạy đi đâu rồi? – Mạc Phàm hỏi.
– Không biết nữa.
…
Ở phía Tây Thánh Tài Viện là một căn biệt thự bằng gỗ sang trọng, bên cạnh có một suối nước nóng trên núi tuyết, được bao quanh bởi những cây tre băng cao vút, là một nơi thư giãn lý tưởng.
– Tiểu Công tước của chúng tôi đang ở bên trong. Cậu không được quấy rầy ngài ấy tĩnh dưỡng, – gia thần áo đỏ nói với giọng nghiêm khắc.
– Vừa hay tôi đến xem cậu ta có khỏe không, – Mục Bạch đi vào, bị gia thần áo đỏ chặn lại, nhưng gã cân nhắc đây là địa phận của Thánh Tài Viện, không phải lãnh thổ tư nhân của họ, khách của Thánh Tài Viện đều có thể tới đây.
– Cậu cách xa Tiểu Công tước của chúng tôi một chút, – gia thần áo đỏ nói không khách khí.
– Được, tôi biết… đúng rồi, người hầu gái thân cận của Tiểu Công tước có phải đến từ thế gia Rhine không? – Mục Bạch hỏi.
– Sao cậu biết? – Gia thần buột miệng, nhưng nhanh chóng nhận ra mình đã lỡ lời, nói tiếp: – Cậu đừng có ý đồ gì, nói cho cậu biết, cậu mà có ý đồ xấu xa với Tiểu Công tước, cho dù là khách của Thánh Tài Viện thì chúng tôi cũng đánh chết cậu tại chỗ!
Mục Bạch không để ý, đi sang một bên thay đồ, sau đó chọn một vị trí không khiến gia thần áo đỏ phẫn nộ, nhìn kỹ về phía Hách Casa ở xa, thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang hầu hạ hắn.
Người phụ nữ này có nét mặt phương Đông, thân hình cũng coi như là mỹ lệ, trưởng thành, chỉ là một mực cung kính với Hách Casa, làm cho trong lòng Mục Bạch cảm thấy không thoải mái.
– Để tôi thay khăn cho ngài, – người phụ nữ nói.
Hách Casa đã được giải độc chú, đang ngâm mình trong suối nước nóng, không có gì đáng ngại, cũng lười mở mắt ra nhìn hầu gái, chẳng thèm để ý.
Người phụ nữ đi qua nhà gỗ thì cũng phải đi ngang qua chỗ của Mục Bạch. Mục Bạch vẫn đang nhìn người phụ nữ đang tới gần mình.
– Tôi tên Mục Bạch, đến từ Bác Thành, Hy Di là tên mẹ của tôi, – Mục Bạch nói với người phụ nữ.
Ban đầu người phụ nữ không để ý, nhưng sau khi nghe tên mẹ của Mục Bạch thì cô dừng lại, kinh ngạc nhìn cậu.
Người phụ nữ rất kiêng kỵ Hách Casa cùng gia thần áo đỏ, cô tiếp tục bước đi, sau khi đi qua Mục Bạch thì dùng âm thanh mà chỉ hai người nghe thấy, nói:
– Chuông đêm vang thì gặp nhau ở nơi này.
Mục Bạch thấy người phụ nữ trả lời lại, trên mặt lộ ra vẻ kích động, nhưng thấy cô lại cẩn thận từng chút một. Cậu lại nghĩ tới Hách Casa có oán niệm rất lớn với mình, Mạc Phàm và những người khác, nếu bây giờ thừa nhận mối quan hệ với người phụ nữ này thì sẽ khiến cô bị lọt vào tầm ngắm.
Mục Bạch cũng thông minh, không nói gì nữa.
…
…
Tuyết về đêm rơi càng nhiều, làm tháp chuông nặng nề cũng bị băng tuyết bao phủ hoàn toàn.
Tiếng chuông vang vọng, có một bóng người nhỏ nhắn vội vàng tới suối nước nóng trên núi tuyết lúc này đã không một bóng người, thi thoảng còn liếc mắt nhìn quanh, đặc biệt cảnh giác.
Mục Bạch thấy có người đẩy cửa suối nước nóng, nhận ra người phụ nữ khúm núm bên cạnh Hách Casa, trên mặt bất giác nở nụ cười.
Đây chỉ sợ là người mà cậu còn đặc biệt lo lắng trên thế giới này. Sau khi thấy bầu trời đầy sao ở núi Côn Lôn, Mục Bạch đã quyết tâm dù thế nào cũng phải gặp mặt người này một lần.
Khi Mục Bạch còn nhỏ, ấn tượng về người chị này rất mơ hồ, thậm chí không nhớ rõ mặt mũi, chỉ biết là được đưa tới Thụy Sĩ, làm việc ở một đại thế tộc. Vài năm trước còn trao đổi thư từ qua lại, bây giờ thì hoàn toàn mất liên lạc. Mục Bạch sợ người chị xảy ra chuyện gì, nhưng giờ nhìn thấy chị mình vẫn bình an vô sự, cậu thở phào nhẹ nhõm.
– Chị Nhan Thu, – Mục Bạch bước lên, nhìn thấy chị mình thì kích động, cũng không biết nên làm gì.
– Đúng là em sao, Tiểu Bạch? – Nhan Thu bước nhanh tới trước mặt Mục Bạch, khuôn mặt hiện lên vẻ khó tin.
– Là em, là em đây, – Mục Bạch vội vàng gật đầu.
– Là chị đang nằm mơ phải không? Mẹ Hy Di đâu, mẹ cũng tới đây sao? – Nhan Thu kích động, dùng tay nắm lấy Mục Bạch, nắm chặt đến mức cậu cảm thấy hơi đau.
– Mẹ… đã qua đời rồi, – Mục Bạch nói nhỏ.
Nhan Thu thất thần, trên mặt hiện lên vẻ bi thương.
Qua hồi lâu, Nhan Thu mới ổn định được tâm tình, cực kỳ hổ thẹn nói:
– Lẽ ra chị nên về thăm mẹ, nhiều năm như vậy…
– Tại sao mấy năm nay chị lại không viết thư cho mẹ với em? – Mục Bạch hỏi.
– Haizz, từ khi chị đi theo Tiểu Công tước, thế tộc Casa đề phòng chị tiết lộ những tin tức bất lợi, cho nên bọn họ không cho phép chị trao đổi thư từ với bất kỳ người nào, – Nhan Thu nói.
– Sao lại có thể thô bạo như thế! Chị, em thấy Hách Casa không phải người tốt lành gì, chị không cần tiếp tục ở bên cạnh hắn nữa đâu, chị theo em về… theo em về nước đi, em sẽ chăm sóc tốt cho chị, – Mục Bạch tha thiết nói. Dù sao cũng là chị mình, dù không có huyết thống, nhưng là người mà cậu nhất định phải bảo vệ dù có phải đánh đổi tất cả.
– Đây không phải chuyện mà chị có thể quyết định được đâu, Mục Bạch à. Chị hiểu tâm ý của em, em lớn như vậy, là một pháp sư ghê gớm làm chị rất vui mừng. Nhưng thế tộc Casa vẫn luôn như vậy, đặc biệt là tính cách của Hách Casa không cho phép ai tùy tiện quấy nhiễu… Em không cần lo lắng cho chị đâu, qua mấy năm nữa thì Hách Casa sẽ đổi người hầu hạ, lúc đó chị sẽ về nước, không phải tốt hơn sao? – Nhan Thu sờ gò má Mục Bạch, nở nụ cười.
– Em không sợ bọn họ, – Mục Bạch nói.
– Không phải sợ hay không sợ, mà là không cần phải làm thế, nghe lời chị. Trước hết thì chúng ta cứ như vậy, em cũng đừng nói cho bất kỳ ai. Nếu Hách Casa mà biết thì sẽ làm khó dễ chị, thậm chí vĩnh viễn không tha cho chị. Hai người bạn của em tính tình cũng khá bốc đồng, cũng đừng nói cho hai người đó. Chị vốn có thể yên ổn rời đi, không cần thiết phải để xảy ra chuyện gì, – Nhan Thu nói.
– Vâng, được ạ, – Mục Bạch thấy Nhan Thu nói cũng có lý, gật đầu đồng ý.