Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1578: CHƯƠNG 1513: LÔI CỔ HẮN XUỐNG NƯỚC

Đến trước bia mộ, Cửu U Hậu nhắm hai mắt lại, dường như đang tìm kiếm linh hồn từng lưu lại nơi đây.

Sau một lúc, sắc mặt của Cửu U Hậu hơi thay đổi, nàng mở miệng nói với Mạc Phàm: "Tốt nhất là cậu không nên trêu chọc tới kẻ đã cướp đi di hài của cô ấy."

"Ý gì vậy, cô biết đó là ai sao?" Mạc Phàm hỏi.

"Tôi không biết đó là thứ gì, nhưng nó rất mạnh, mạnh hơn cả tôi." Cửu U Hậu nói rất nghiêm túc. Đây cũng là lời nhắc nhở cho Mạc Phàm, đừng dấn thân vào việc tìm kiếm thi thể này nữa, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Trong lòng Mạc Phàm càng thêm nghi hoặc, rốt cuộc là ai đã trộm di thể của Vưu Lai? Một nắm hài cốt thì có ích lợi gì chứ?

Cửu U Hậu vẫn cứ căn dặn, lúc này Mạc Phàm mới đành gác lại chuyện này. Ở Thánh Tài Viện cũng không còn việc gì, Mạc Phàm thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

...

Trở lại Học viện An-pơ một lần nữa, Mạc Phàm chào tạm biệt Lý Vũ Nga cùng Blanche. Sau khi rời khỏi Lý Vũ Nga, Cửu U Hậu liền biến mất không thấy tăm hơi, nói chung là sẽ ở gần hắn. Sứ mệnh của Cửu U Hậu là giúp hắn mở ra cánh cổng Minh Giới, để cho Đế quốc Vong linh đang chực chờ bùng nổ kia có chỗ giải tỏa oán khí cho đến khi chúng hài lòng.

"Cô Già Lam, lần này tôi đến Ai Cập làm một chuyện vô cùng nguy hiểm, cô nhất định phải để Heidi đi theo chúng tôi sao?" Mạc Phàm nói nghiêm túc.

"Cậu cũng biết Heidi đang gặp phải nút thắt trong tu luyện, cần một vài trải nghiệm và rèn luyện sinh tử thì mới có hy vọng bước tới Siêu Giai được. Tôi nghĩ chuyện cậu làm sẽ không hề tầm thường, cho nên có thể nói đây là một chuyện tốt cho Heidi." Già Lam cũng rất thành khẩn.

"Mạc Phàm, cô Già Lam cũng đã rất khổ tâm, cậu đồng ý đi." Giáo sư Lý lên tiếng thuyết phục.

Vào lúc này, Blanche cũng mở miệng, hy vọng Heidi trải qua chuyến đi này sẽ có thu hoạch. Nghe vậy, Mạc Phàm liền đưa ra điều kiện, mong Blanche cũng đi cùng, những việc còn đang dang dở thì hắn sẽ để tâm tới nhiều hơn.

"Cô Blanche, hay là cô cũng cùng chúng tôi đi dạo một vòng quanh Ai Cập đi. Nếu như cô đồng ý, tôi sẽ không ngại mang theo Heidi đâu." Mạc Phàm mở miệng nói.

Mạc Phàm cũng không thật sự muốn để Heidi tham gia, chuyến xe này là đi đến Ai Cập, là một hành động khá nguy hiểm. Mạc Phàm không phản đối có mỹ nhân đi theo, chỉ là nếu chuyến này có điều gì bất trắc xảy ra với Heidi, hắn biết ăn nói thế nào với các giáo viên ở đây.

Về phần Blanche, đó chỉ là một cái cớ của Mạc Phàm, Blanche sẽ không rời khỏi Học viện An-pơ, cũng có thể nhân đó từ chối việc đi cùng Heidi.

"Chuyện này..."

"Cô Blanche, Mạc Phàm lo lắng mọi người không chăm sóc tốt cho Heidi, mà cô cũng là một người trẻ tuổi, chi bằng ra bên ngoài hoạt động một chút?" Giáo sư Lý dò hỏi.

"Giáo sư Lý nói cũng có lý, có một giáo viên đi cùng thì chúng tôi càng an tâm hơn." Già Lam gật đầu.

"Blanche, cô cũng nên ra ngoài rồi, ở mãi trong học phủ chỉ làm mai một tài hoa của cô thôi." Viện trưởng Perry cũng đồng tình.

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn hai vị giáo viên này, rồi lại liếc nhìn Blanche.

Blanche do dự một hồi, cuối cùng cũng gật đầu: "Được rồi, xin chờ một chút, để tôi sắp xếp một chút hành lý."

"Cô Blanche, cô không cần phải vì em đâu, em cũng không thích đi theo bọn họ tu hành." Heidi có chút mâu thuẫn, nói.

Heidi không hiểu tại sao mấy giáo viên lại đồng ý để mình đi rèn luyện cùng mấy gã bỉ ổi này. Dù mình có ra ngoài, cũng có thể đi một mình cơ mà.

Nhưng mà nghĩ lại, có Blanche làm bạn thì cũng không đến nỗi tệ. Nếu như bọn họ dám liên thủ bắt nạt mình, cô Blanche chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng đủ tiêu diệt toàn bộ rồi.

"Tôi... tôi không có ý đó mà!" Mạc Phàm vốn định từ chối thì các giáo viên, giáo sư đã không cho hắn cơ hội mở miệng, điều này làm cho sắc mặt của Mạc Phàm đen lại.

Rốt cuộc là thế nào đây?

Mạc Phàm còn chưa nói mục đích chân chính khi tới Ai Cập, chuyện mở cổng Minh Giới đâu thể dễ dàng nói cho người khác nghe được. Lý Vũ Nga chịu lắng nghe nhưng cũng không hiểu lắm, nên Mạc Phàm mới giải thích qua loa.

Thôi quên đi, đợi tới Ai Cập thì sắp xếp một chỗ cho hai người họ, còn mình cùng Cửu U Hậu sẽ tự hành động. Mạc Phàm thấy mọi chuyện đã rồi, lập tức tự an ủi bản thân. Chỉ có điều, tại sao trong lòng mình lại có chút phấn khích dâng lên thế này???

...

Giáo sư Lý, giáo sư Trịnh đã hoàn thành viên mãn lần giao lưu này, mang theo Lý Tịch Mi cùng Thạch Tuấn Thịnh trở về Học viện Minh Châu. Nghĩ đến sau này Học viện Minh Châu cùng Học viện An-pơ sẽ có nhận thức chung, quan hệ hai bên sẽ càng thêm thân thiết, Mạc Phàm cảm thấy mấy lão cổ hủ kia còn phải cảm ơn mình, vì hắn đã mở ra cánh cửa lớn cho bọn họ.

Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên, Heidi, Blanche, năm người lên máy bay tới Cairo, Ai Cập. Ngồi trên máy bay rồi, Triệu Mãn Duyên đột nhiên nhớ ra, quên không hỏi Mạc Phàm mục đích đến Ai Cập.

"Mạc Phàm, chúng ta đi Ai Cập làm gì, cậu đừng có úp úp mở mở nữa chứ?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Có nhớ lần trước Kim tự tháp Khufu xâm lấn không?" Mạc Phàm nói.

"Phí lời, chuyện đó cả đời này tớ cũng không quên được đâu." Triệu Mãn Duyên nói.

"Lần này chúng ta muốn đánh trả." Mạc Phàm nói.

"Cậu đùa tớ à?"

"Cậu nhìn xem tớ có giống đang đùa không?"

"Vãi, bình tĩnh đi cậu ơi!" Triệu Mãn Duyên cảm thấy không ổn.

"Yên tâm, yên tâm, lần này không phải chúng ta tấn công. Không phải Lãnh Tước đã mở cổng Minh Giới trên lãnh thổ đất nước chúng ta sao? Lần này chúng ta sẽ làm tương tự. Chính là mở một cánh cửa bên trong Kim tự tháp Ai Cập, để cho Đế quốc Vong linh của chúng ta có thể bước vào. Cậu cũng biết nguy cơ ở đường ven biển nghiêm trọng thế nào rồi đấy, vong linh không có chỗ giải tỏa lệ khí. Muốn giải quyết chuyện lớn này, cách duy nhất là mở ra một cuộc vong linh quốc chiến." Mạc Phàm giải thích cho Triệu Mãn Duyên nghe.

"Tớ muốn xuống xe!" Triệu Mãn Duyên không nghe Mạc Phàm nói tiếp, sắc mặt kiên quyết nói.

"Đây là trên máy bay."

"Vậy tớ muốn nhảy dù! Đầu cậu bị điện giật rồi hay sao mà cũng dám nhận việc này?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Vậy thì tớ còn cách nào khác? Tớ cũng không muốn nhận, nhưng một Đế quốc Vong linh khổng lồ cần phải uống máu ăn thịt. Thay vì để chúng nó gây họa cho người của chúng ta, chi bằng tặng cho Ai Cập một món quà lớn. Người Ai Cập bên kia còn phải giơ cả hai tay hai chân lên mà hoan nghênh chúng ta ấy chứ, bọn họ cũng căm thù vong linh, hận không thể diệt sạch toàn bộ chúng nó." Mạc Phàm nói.

"Cậu nói là đi tìm Đồ Đằng, vậy mà cậu xem hộ cái, đây là việc được giao sao?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Đảm bảo đây là lần cuối, sau khi làm xong chúng ta sẽ thanh thản đi tìm Đồ Đằng, làm cho cái mai rùa của cậu có thể tiến hóa."

"Còn hai người kia thì sao?"

"Đến đó rồi tính, đừng để hai người họ dính vào chuyện này."

"Thế tên trà xanh kia đâu?"

"Hắn đang sống dở chết dở, chắc chắn phải lôi cổ hắn xuống vũng nước đục này cùng!" Mạc Phàm nói.

Triệu Mãn Duyên cười gian, trong lòng lập tức thấy cân bằng hẳn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!