Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1589: CHƯƠNG 1524: HỌC VIỆN ÂU CHÂU

Trên đường đến Cairo, Triệu Mãn Duyên buông một câu hỏi khiến ai nấy đều phải hoài nghi về chỉ số IQ của gã.

"Nếu chuyến bay bị hủy, chúng ta không thể tới Cairo, vậy tại sao lại ở lì trong thành phố Tô Thành tận năm ngày?" Triệu Mãn Duyên hỏi khi đang ngồi trên lưng đà thú.

Đà thú là một loài lạc đà đặc hữu, ở Ai Cập nhiều vô số kể, giống như thuyền gondola ở Venice, là một dạng taxi đặc biệt.

Khác với gondola ở chỗ đà thú chuyên chạy đường dài. Chiến tranh ở Ai Cập còn nhiều hơn cả mưa, khiến cho hàng không, xe lửa, ô tô thường xuyên gặp sự cố. Ngược lại, đà thú thì nơi nào cũng đi được, dù là rừng núi hoang vu hay sa mạc mênh mông, chúng đều có thể chạy như bay. Tuy nhiên, nếu chọn đà thú làm phương tiện di chuyển, bắt buộc phải có ma pháp sư đi cùng, nếu không một khi gặp nguy hiểm sẽ rất khó xử lý.

Tốc độ của đà thú không hề chậm, tương đương với một chiếc xe jeep. Đối với ma pháp sư, tốc độ này chẳng đáng là gì, nhưng ma năng của họ vô cùng quý giá, không thể lãng phí để chạy đường dài. Huống hồ, một con đà thú chỉ cần ăn no uống đủ là có thể duy trì tốc độ của xe jeep suốt một ngày một đêm, điều mà ma pháp sư không tài nào làm được.

Phi Xuyên Ngai Lang là một sinh vật khổng lồ, nhiều lúc Mạc Phàm không thể cưỡi nó cũng vì vấn đề sức bền. Chạy một hai tiếng thì không sao, chứ chạy ròng rã cả ngày lẫn đêm thì nó chịu không nổi.

Cưỡi đà thú từ thành phố Tô Thành đến Cairo, đoàn người đi dọc theo sông Nile, cũng có vài đội ngũ khác cùng chung lộ trình. Vì thế, trên nền đất vàng hơi khô cằn, có thể thấy khoảng 40, 50 con đà thú đang phi nước đại, cuốn lên từng lớp bụi mù mịt.

Rất nhiều nơi ở Ai Cập đều trống trải, dù cách sông Nile không xa nhưng lại rất gần sa mạc. Sa mạc nơi đây khá hiền hòa, không giống như sa mạc Sahara khắc nghiệt vô tình, nơi mà chỉ cần sơ sẩy lạc bước vào mê giới là cả đời đừng mong thoát ra.

Dường như đây là lần đầu tiên Heidi được trải nghiệm cảm giác cưỡi đà thú phóng nhanh trên mặt đất, trên mặt nàng lộ ra nụ cười hiếm thấy. Mái tóc xoăn dài màu nâu tung bay trong gió, dáng ngồi đoan trang mà tao nhã. Hầu hết những gã đồng hành đều thích đi phía sau, chỉ để được ngắm nhìn cặp mông trái đào căng mẩy của nàng.

Đáng tiếc là Blanche không ở đây, nếu không vẻ đẹp trưởng thành quyến rũ của nàng sẽ khiến chuyến hành trình này thêm phần thi vị.

Sự ra đi của Blanche khiến Mạc Phàm có chút tiếc nuối. Khoảng thời gian ở chung, Blanche giống như một người chị gái vừa dịu dàng vừa nghiêm túc, khiến hảo cảm của Mạc Phàm đối với nữ boss lớn này tăng lên rất nhiều. Nhưng tiếc là nàng có việc phải rời đi, nếu không cơ hội chinh phục người đẹp đã nằm trong tầm tay.

Về phần Heidi, nàng cao ráo, xinh đẹp, làn da mịn màng như ngọc thạch, nhưng đôi khi lại quá nghiêm túc... hoặc do Mạc Phàm tự thấy thế. Việc Heidi không hề bị mình lay động khiến Mạc Phàm mất đi thú vui trêu ghẹo. Cho dù hắn có nói chuyện nghiêm túc đến đâu, Heidi vẫn luôn cảm thấy hắn là một tên lưu manh.

"Tôi không cần mấy người chăm sóc." Lúc Heidi hài lòng nhất chính là khi dội một gáo nước lạnh vào Mạc Phàm, sắc mặt trở nên nghiêm túc và nói.

...

"Mấy người là sinh viên sao, thuộc học viện ma pháp nào vậy?" Đúng lúc này, một người đàn ông râu quai nón nhiệt tình tiến lại gần bắt chuyện: "Để tôi tự giới thiệu, tôi tên Vanni, là giảng viên thực tập của học viện Thổ hệ, đến từ Học Viện Âu Châu. Phía sau đều là sinh viên của tôi, rất hân hạnh được làm quen."

"Học Viện Âu Châu?" Heidi hơi bất ngờ nhìn người đàn ông râu quai nón.

Trên mặt Vanni râu quai nón thoáng hiện vẻ đắc ý, nhưng gã che giấu rất kỹ, trông qua chỉ là một nụ cười khiêm tốn.

Học Viện Âu Châu đứng đầu trong các học viện quốc tế, là nơi hội tụ toàn bộ những học viên ưu tú nhất của Châu Âu. Họ không phải là những thiên tài xuất thân cỏ rễ, mà là trụ cột của các đại gia tộc. Người tốt nghiệp từ Học Viện Âu Châu đều có thể dễ dàng bước chân vào giới thượng lưu của cả châu lục.

So với Học Viện An-pơ có phần khép kín, Học Viện Âu Châu thực sự có sức ảnh hưởng vô cùng đáng sợ. Mặc dù đang ở Châu Phi, nhưng danh tiếng của họ vẫn rất lớn. Vừa nãy, khi Vanni râu quai nón nói ra thân phận của mình, các đội ngũ thợ săn, pháp sư và lữ khách khác đều phải ngoái nhìn.

Học Viện Âu Châu đại diện cho cả Châu Âu, cũng mang tầm vóc quốc tế, không thuộc về một quốc gia nào, cho nên Học Viện Chi Tranh không mời họ tham gia. Học Viện An-pơ cũng tương tự, không tham gia vào cuộc thi này.

Mạc Phàm dần phát hiện ra, ở các học viện trong nước, chỉ cần hắn nói ra tên mình, hoặc thậm chí không cần nói, phần lớn mọi người sẽ nhận ra hắn là soái ca đệ nhất Học Viện Chi Tranh. Nhưng ở đấu trường quốc tế và các học viện cấp châu lục, đó không phải là sân chơi của hắn. Bọn họ không quan tâm, thậm chí khi hắn tự nhận mình là đệ nhất Học Viện Chi Tranh, họ còn lộ vẻ mặt châm chọc, ngụ ý rằng nếu họ tham gia thì làm gì đến lượt cậu.

Vanni râu quai nón cũng khá lịch sự, dù mục tiêu chính là Heidi, gã vẫn tỏ ra thân thiện với Mạc Phàm, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên. Nhưng rõ ràng là gã không nhận ra Mạc Phàm, mấy sinh viên phía sau cũng chẳng biết Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên là ai.

"Vào thời điểm này mà mấy người còn dám đến Cairo, gan cũng lớn thật đấy. Giáo viên của mấy người đâu rồi?" Vanni hỏi.

"Cô giáo có việc bận, sẽ gặp chúng tôi sau." Heidi trả lời.

"Ồ ồ, tôi cũng coi như là một giáo viên thực tập có trình độ, mấy người có thể đồng hành cùng đội ngũ của chúng tôi. Đường còn xa, đi một mình cũng cô đơn, mọi người đi cùng nhau cho náo nhiệt, được không?" Vanni đề nghị.

"Được, được chứ!" Triệu Mãn Duyên vội vàng đồng ý.

Mạc Phàm quay đầu lườm kẻ phản bội Triệu Mãn Duyên.

Tên giảng viên thực tập này rõ ràng là để mắt đến Heidi rồi. Heidi quả thực rất đẹp, giống như một thiên thần bước ra từ trong tranh vẽ. Hơn nữa, nàng lại tu luyện trong tịnh thổ của Học Viện An-pơ, vẻ đẹp trong trắng thoát tục như tiên nữ hạ phàm đó dễ dàng làm người ta say đắm.

Nhưng mà, gái đẹp trong nhà không thể để người ngoài dòm ngó. Coi như Mạc Phàm và Heidi quan hệ không mấy tốt đẹp, hắn cũng không muốn kẻ khác chạy tới tán tỉnh mỹ nhân trong đội của mình.

"Chia sẻ tài nguyên thôi mà, cậu xem đám sinh viên của ông ta kìa." Triệu Mãn Duyên nháy mắt, ra hiệu cho Mạc Phàm nhìn về đội ngũ của họ.

Mạc Phàm liếc mắt qua, hai mắt lập tức sáng rực.

Ối chà, có mấy em hàng cực phẩm luôn kìa.

"Được, đi chung thế này chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều." Mạc Phàm cũng vội vàng tán thành.

Mục Bạch thấy được giao dịch bẩn thỉu trong ánh mắt của hai tên kia thì khịt mũi khinh thường.

Đây không phải là bán đứng Heidi sao?

Hai nữ sinh viên của Học Viện Âu Châu tuy không đẹp bằng Heidi nhưng mỗi người một vẻ. Nói chung, Mục Bạch vẫn cảm thấy Heidi nhỉnh hơn một chút, Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm đúng là không có mắt nhìn.

"Xin chào, tôi tên Triệu Tiểu Thiên, là sinh viên của Học Viện Minh Châu. Mấy người đến đây để làm bài kiểm tra tốt nghiệp à?" Triệu Mãn Duyên nhanh chóng chạy tới bắt chuyện.

Triệu Mãn Duyên là người sống có mục đích, đã nhắm trúng ai là lập tức hành động, tuyệt đối không lân la với người xung quanh để che giấu ý đồ thật của mình.

Cũng bởi vậy, gã chưa kịp bắt chuyện xong, nữ sinh viên ngực cỡ D còn chưa trả lời thì nam sinh viên bên cạnh đã khinh bỉ nói: "Chưa từng nghe qua Học Viện Minh Châu."

Triệu Mãn Duyên chẳng thèm ngẩng đầu lên, nói với nữ sinh viên ngực cỡ D: "Gã đi cùng cô đúng là kẻ thiển cận và nhạt nhẽo."

"Thằng ranh, mày nói ai thiển cận?" Nam sinh viên tức giận.

"Học Viện Minh Châu, là học viện quán quân của Học Viện Chi Tranh phải không?" Lúc này, nữ sinh viên ngực cỡ D lên tiếng, đánh giá Triệu Mãn Duyên một lượt, thấy gã cũng có khuôn mặt khá điển trai.

"Chính xác, chính xác." Triệu Mãn Duyên vội vàng gật đầu.

"Quả thực chúng tôi đến đây để làm bài kiểm tra tốt nghiệp." Cô gái tên Surfa nói.

"Là bài kiểm tra tốt nghiệp loại ưu tú." Nam sinh viên bên cạnh vội bổ sung.

"Ồ ồ, năm ngoái tôi cũng làm bài kiểm tra tốt nghiệp rồi, cũng khá đơn giản thôi. Mà mấy người chạy tới tận Ai Cập, đúng là sáng tạo thật." Triệu Mãn Duyên nói.

"Học viện nhỏ sao so được với Học Viện Âu Châu của chúng tôi." Nam sinh viên kia lại chen vào.

Triệu Mãn Duyên hoàn toàn lờ đi mọi lời nói của gã kia, chỉ tập trung tán gẫu với Surfa. Xem ra bước đầu đã thành công.

Sau khi tiếp cận thành công, Triệu Mãn Duyên quay lại xem Mạc Phàm tiến triển thế nào. Bình thường khi đi tán gái, hai người luôn có một màn cá cược ngầm, xem ai làm quen được trước, người thua phải đưa cho người kia một mảnh vỡ hồn chủng.

Vừa quay đầu lại, Triệu Mãn Duyên đã chết lặng khi thấy Mạc Phàm đang nắm tay đối phương, còn dùng ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay người ta nữa.

Sao có thể chứ!

Tu vi của mình không bằng Mạc Phàm đã đành, lẽ nào ngay cả phương diện này cũng bại dưới tay tên tiện nhân Mạc Phàm sao?

Lòng tự ái của Triệu Mãn Duyên bị đả kích nặng nề. Không được, nhất định phải tiến đến bước thứ hai, chuyển bại thành thắng!

"Đây là đường sinh mệnh, đây là đường tài vận, còn đây là đường tình duyên. Những đường vân nhỏ bé này đều ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. Về phương diện này, cô có chút trắc trở, có chút tốt, lại có chút không tốt. Nơi này không tiện lắm, để lần sau tôi tìm một chỗ yên tĩnh dạy cô cách nhận biết những thứ này." Mạc Phàm thao thao bất tuyệt.

"Đúng là một quốc gia phương Đông thần kỳ. Tôi đã qua hơn 20 mùa xuân rồi mà vẫn cứ nghĩ mấy thứ này là vô dụng." Nữ sinh viên cười hào phóng.

"Cô đến từ Pháp, đúng không?" Mạc Phàm hỏi.

"Đúng vậy, làm sao cậu biết?"

"Cô tên Zuvil, phải không?" Mạc Phàm tiếp tục.

"Ừ, tôi là Zuvil, nhưng làm sao cậu biết được?" Zuvil kinh ngạc nhìn Mạc Phàm.

"Cô thuộc cung Bọ Cạp." Mạc Phàm nói.

"Thần kỳ quá, cậu thực sự quá thần kỳ!" Zuvil bắt đầu cảm thấy khó tin.

Zuvil được coi là một cô gái có kiến thức rộng, cũng không ngại việc Mạc Phàm tiếp cận. Khi Mạc Phàm nói muốn xem bói cho mình, nàng chỉ mỉm cười đồng ý, ban đầu chỉ muốn xem chàng trai này có gì thú vị, nhưng sau đó thì thực sự tin rằng Mạc Phàm có tài xem bói.

"Rốt cuộc là cậu làm thế nào vậy?" Zuvil không nhịn được hỏi.

"Việc này không khó... cô chưa xé thẻ hành lý của mình ra, trên đó có ghi rõ hết mà." Mạc Phàm nói.

Zuvil sững sờ, sau đó bật cười khúc khích, đấm nhẹ vào người Mạc Phàm một cái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!