Vừa đi đường vừa tán gẫu với các cô gái xa lạ, thời gian trôi qua thật nhanh, nhưng vẫn không nhanh bằng tốc độ Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên trở thành cái gai trong mắt đám nam sinh viên.
Rõ ràng là gã giáo viên thực tập đã nhắm tới Heidi, tuy đám sinh viên kia cũng có hứng thú với cô nhưng không dám đắc tội với thầy của mình. Bọn họ cũng chẳng thể chọc vào Mục Bạch, trong khi các cô gái trong nhóm lại cứ cười nói không ngớt với Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên, khiến lòng tự tôn của đám con trai bị tổn thương nặng nề.
Phần lớn thời gian, cánh đàn ông đều có thể vui vẻ trò chuyện với nhau, nhưng chỉ cần dính đến chuyện con gái là y như rằng sẽ trừng mắt lườm nguýt, chỉ hận không thể lôi nhau ra so tài một phen.
"Không biết mấy vị đến Cairo làm gì, du lịch sao? Vậy thì phải cẩn thận đấy. Cairo bây giờ không yên ổn, vong linh thường xuyên chui ra từ trong cát. Mấy vị đi theo đội của chúng tôi là lựa chọn chính xác rồi, ít nhất thì các vị cũng được đảm bảo an toàn." Phía sau Zuvil, một chàng trai có vẻ ngoài cao quý lên tiếng. Hắn ăn mặc khá bảnh bao, từ đôi giày cao, chiếc mũ quý ông cho đến bộ áo hiệp sĩ, cử chỉ nào cũng toát lên vẻ quen sống trong nhung lụa.
"À, tại hạ là Ferrero, xuất thân từ gia tộc Ferrero ở vùng Provence Kim Côi," Ferrero nói tiếp.
"Ferrero, Provence của cậu có phải là nơi có biển hoa lớn nhất thế giới không? Sau khi chúng mình tốt nghiệp, cả nhóm đến nhà cậu làm khách được chứ?"
Zuvil rất nổi tiếng trong đội, quen biết với tất cả mọi người.
"Cầu còn không được ấy chứ. Sau khi đến đó, cậu sẽ thấy mỗi người ở Provence chúng tớ đều mang khí chất tao nhã như hoa. Vùng đất khác nhau sẽ nuôi dưỡng nên những con người khác nhau, tớ từng đến phương Đông, nơi đó khá cằn cỗi. Đất đai khác nhau cũng nuôi dưỡng nên những con người khác nhau, có phần thô lỗ, nhếch nhác. Vì vậy, thực lòng mà nói, hảo cảm của tớ với phương Đông không nhiều lắm... Nhưng sau khi gặp hai vị đây, quan điểm của tớ cũng có chút thay đổi, ít nhất thì cái dũng khí dám bắt chuyện của hai vị cũng đáng được khen ngợi." Lời nói của Ferrero đầy ẩn ý, ngữ điệu uyển chuyển khiến mấy nữ đội viên của các lữ khách khác bất giác nhìn về phía này.
Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm đâu phải não tàn, nghe không hiểu gã này đang mỉa mai quê hương mình thì đúng là uổng công sống rồi.
À, suýt nữa thì quên mất. Ferrero rất giỏi trong việc chiếm lấy ánh đèn sân khấu, thấy các cô gái lữ khách đang nhìn mình, hắn liền lấy từ trong hành lý ra mấy lọ nhỏ xinh, nói: "Đây là thứ tôi mang từ gia tộc đến, vốn định tặng cho những người bạn xa lạ trên đường. Nó được gọi là Kỳ Hoa Lộ, chỉ cần một giọt là có thể giữ cho cơ thể thơm mùi kim côi suốt một tuần. Kim côi là một loài hoa thân thiện, rất nhiều yêu ma không nỡ giẫm lên nó, vì vậy khi mọi người dùng, có thể tránh được sự tấn công của yêu ma."
Nói xong, Ferrero đưa cho những người xung quanh từng bình thủy tinh nhỏ nhắn, xinh đẹp, đặc biệt là các cô gái lữ khách, đều được hắn đích thân trao tận tay một cách lịch lãm. Điều này khiến các cô gái lữ khách mừng rỡ trong lòng, ánh mắt nhìn Ferrero cũng có thêm vài phần mong đợi.
Đội ngũ cưỡi đà thú có khoảng 70 đến 80 người, hành động này của Ferrero đã giúp hắn ghi điểm không ít trong mắt các cô gái.
Sau khi làm xong mọi việc một cách tao nhã, Ferrero liếc nhìn Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên với ánh mắt kiêu ngạo, như thể đang nói: "Muốn tán gái à, hai người còn non lắm."
"Mạc Phàm, tớ muốn chửi người quá," Triệu Mãn Duyên không nhịn được, thấp giọng nói. "Đúng là cái đồ làm màu."
"Người ta tán gái bằng bản lĩnh, cậu chửi làm gì. Nếu thực sự khó chịu, thì tìm cơ hội đập cho nó một trận, đánh cho mặt mũi sưng vù lên là được," Mạc Phàm nói.
Muốn đánh ai thì đừng có la làng lên, đó là quy tắc Mạc Phàm luôn tuân thủ.
Trên những chuyến hành trình, ngoài niềm vui kết bạn bốn phương, tán tỉnh các cô gái, thì việc dạy dỗ mấy tên ngu ngốc này chính là động lực lớn nhất để bọn họ nam chinh bắc chiến.
"Hai cậu đừng có nóng nảy thế, tớ thấy thực lực của bọn họ không kém đâu," lúc này, Mục Bạch xen vào.
Sau khi trò chuyện, Mục Bạch biết được họ là những sinh viên tài năng của Học viện Âu Châu, thực lực ít nhất không thua kém đội tuyển quốc phủ.
"Coi như các cậu đánh thắng được bọn họ, nhưng có thắng nổi giáo viên thực tập của họ không?" Mục Bạch tiếp tục dội gáo nước lạnh.
Mục Bạch, sao cậu lại phá đám thế, chúng ta cùng một phe mà, cậu phải hiểu điều đó chứ. Cậu nghĩ xem, nếu hai đứa tớ đập cho thằng cha ngu ngốc này một trận, liệu bọn họ có còn dám lân la với cậu nữa không? Triệu Mãn Duyên nói.
"Tớ không thích gây chuyện thị phi," Mục Bạch nhấn mạnh.
"Sao cậu lại nói bọn tớ gây chuyện thị phi được. Đầu tiên có phải là gã giáo viên thực tập của bọn họ vô liêm sỉ mời gọi Heidi của chúng ta không? Tớ đi làm quen với các cô gái của họ là để chúng ta không bị thiệt, nhưng bọn họ lại giở trò, bắt đầu sỉ nhục chúng ta, sỉ nhục người châu Á. Lẽ nào chuyện này cũng nhịn được sao? Cậu không có lòng tự tôn dân tộc à? Cậu có biết lúc ra nước ngoài, Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh đã dặn dò tớ thế nào không? Ông ấy nói, ra ngoài khó tránh gặp phải mấy kẻ kỳ thị người phương Đông chúng ta, dặn dò đám trẻ chúng ta phải điều tiết cảm xúc cho tốt. Đừng có hiểu nhầm là bọn họ nói vô ý, bọn họ chính là muốn ăn đòn đấy! Nếu lúc này mà còn nhịn, chúng nó sẽ càng coi thường đồng bào của chúng ta. Cứ phải đấm cho sưng mặt nó lên, lần sau gặp người phương Đông mới biết đường mà lễ phép, tao nhã!" Mạc Phàm nói một tràng.
Mục Bạch có chủ nghĩa sùng bái người nổi tiếng, một khi có việc gì được dẫn chứng bằng một nhân vật lớn nào đó, cậu ta sẽ lập tức tin theo.
"Thật sự là Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh nói vậy sao?" Mục Bạch hơi kinh ngạc.
"Đương nhiên, lần sau có gặp ông ấy thì cứ hỏi," Mạc Phàm đáp.
"Mạc Phàm, tớ nhớ Đại nghị trưởng có nói vậy, nhưng là bảo chúng ta ra ngoài phải chú ý hơn mà?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Chú ý chính là chú ý mấy loại chó thích tỏ vẻ ưu việt như này đây," Mạc Phàm nói.
"Sẽ có những người khá ngạo mạn, không để ý là được rồi," Mục Bạch nói.
"Tiếp xúc với người như cậu thật vô vị," Triệu Mãn Duyên nói.
...
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đang bàn cách xử lý tên Ferrero thì bầu trời bỗng xuất hiện một đám mây vẩn đục, trông như một cây nấm khổng lồ ở phía chân trời. Cả đoàn tiếp tục đi tới, đám mây hình nấm càng lúc càng lớn, che phủ cả một vùng trời, cảm giác như nó đang không ngừng sinh trưởng.
"Chúng ta sắp đến Cairo rồi, phía dưới đám mây đó chính là chiến khu, phạm vi lan ra rất rộng. Muốn vào được thành phố Cairo, chúng ta nhất định sẽ phải đối mặt với yêu ma bên ngoài," lão Halar cưỡi con đà thú đi đầu nói.
Halar là một pháp sư trung giai, thực lực cũng bình thường, ông ta đợi tập hợp được một số pháp sư cao cường đồng hành rồi mới dẫn theo số đà thú hiện có.
Halar cũng được coi là người có kinh nghiệm dày dặn, biết cách tránh né vong linh và yêu ma Ai Cập. Nhiều lúc, kinh nghiệm còn quan trọng hơn thực lực, vì yêu ma thì giết không bao giờ hết được.
Đi tiếp được khoảng 3 km, con đà thú của Halar đột nhiên quay đầu lại, sắc mặt ông ta cũng thay đổi, khiến mọi người phải dừng lại: "Rất xin lỗi, có lẽ chúng ta phải quay về đường cũ."
"Quay về đường cũ? Đùa gì vậy, chúng tôi đi lâu như thế là để vào Cairo cơ mà."
"Đúng vậy, dựa vào đâu mà bắt chúng tôi quay lại? Bộ ông không thể dẫn chúng tôi đi vòng qua chiến khu được sao?" một pháp sư Phong hệ sơ giai nói.
Trong đội ngũ, ngoài nhóm của Mạc Phàm, còn có khoảng 7-8 pháp sư khác, những người còn lại là thương nhân hoặc những người có việc gấp cần đến Cairo.
Chuyện làm ăn của thương nhân chính là ở chiến khu, cũng coi như họ đang đi trên lằn ranh sinh tử, không cẩn thận là bị sóng dữ cuốn đi mất.
Trong số 7-8 pháp sư, hơn một nửa là do các thương nhân bỏ tiền ra thuê, thực lực của họ đều ở khoảng trung giai. Có thể thuê được pháp sư trung giai hộ tống thì cũng coi như là một phi vụ làm ăn lớn.
Một gã thương nhân sa mạc béo phì ngước đôi mắt đục ngầu nhìn đám mây trên trời.
Sợ thì vẫn sợ, nhưng không thể quay lại được. Gã thương nhân mập nói với Halar: "Tôi trả ông gấp đôi tiền, ông tìm một con đường an toàn vào thành phố Cairo đi. Hàng của tôi không thể trì hoãn được, chậm một ngày là rớt giá, mấy lão gian thương kia sẽ không chừa cho tôi đường sống đâu."
"Tôi cân nhắc vì sự an toàn của mọi người thôi. Nhìn đám mây kia thì tất cả các con đường vào Cairo đều có xà hạt rồi. Quay về là sáng suốt nhất. Dĩ nhiên chuyện làm ăn quan trọng, nhưng tính mạng còn quan trọng hơn, lão huynh à," Halar nói.
"Gấp ba!" gã thương nhân cắn răng, giơ ba ngón tay.
"Vẫn chưa hiểu ý tôi à, phía trước thật sự rất nguy..."
"Gấp bốn!"
"Chốt kèo!" Halar dứt khoát đáp.
Mạc Phàm nghe cuộc đối thoại của hai người mà ngẩn cả người.
Vãi, cũng có chiêu trò cả đấy.
"Lão ca, thật ra cũng không cần phải lấy lòng người dẫn đường này đâu. Cứ theo các học viên của Học viện Âu Châu chúng tôi vào thành, chẳng cần phải lo lắng về lũ xà hạt," Lyon, một sinh viên của Học viện Âu Châu, nói.
Lyon chính là người đã tranh giành Surfa với Triệu Mãn Duyên, so với Ferrero thì hắn còn kém xa, hoàn toàn là kiểu ghen tuông trẻ con.
"Có các vị đây thì chúng tôi cũng yên tâm hơn nhiều, nhưng con đường phía trước vẫn cần một người lành nghề như Halar," gã thương nhân sa mạc nói.
Học viện Âu Châu lợi hại thì lợi hại thật đấy, nhưng ném bọn họ vào giữa bầy yêu ma thì cũng chỉ có nước chết.
"Các bạn học của Học viện Âu Châu, gặp nhau là có duyên, phía trước nếu có xảy ra chuyện gì, xin hãy bảo vệ tốt những người đồng hành," giáo viên thực tập Vanni cao giọng nói.
"Chúng em sẽ dốc hết sức mình!" các học viên đồng thanh đáp lại.
Một học phủ danh tiếng thường làm như vậy. Vanni cũng rất thông minh khi tận dụng cơ hội này để quảng bá cho ngôi trường cao quý của mình. Những chuyện như thế này có thể một truyền mười, mười truyền trăm.