Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1598: CHƯƠNG 1533: NGUYỀN RỦA ĐÁNG SỢ

Bốn người vội chạy xuống con mương, tìm đến một nơi an toàn.

Lũ xà yêu cũng biết xông vào con mương sẽ bị các pháp sư oanh tạc nên chúng không dám mạo muội truy kích. Đứng từ đây nhìn lại, sau lưng nhóm Mạc Phàm, Heidi, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên vẫn bị khí tức âm u của xà uyên bao phủ. Ngoảnh đầu lại, dường như tất cả đã chìm trong bóng tối, ngoài cặp đồng tử đen kịt đang thống trị tất cả, họ chẳng còn thấy được bất cứ thứ gì khác.

Lúc này, lão Halar mới lên tiếng:

— Mấy người gặp chuyện lớn rồi.

— Không phải chúng ta đã trốn thoát rồi sao? — Triệu Mãn Duyên khó hiểu hỏi.

— Mấy người đã bị Con Mắt Báo Thù nhắm trúng, đây là năng lực đáng sợ nhất của bộ tộc xà yêu. Từ trước đến nay, người nào bị Con Mắt Báo Thù ghi dấu mà còn sống sót, mấy ngàn năm qua chưa từng có. — Lão Halar nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

— Một con mẫu xà thôi mà, nếu bên cạnh nó không có cả bầy công xà, tiểu xà lúc nhúc thì ta đã giết nó luộc canh từ lâu rồi, chẳng thành vấn đề. — Mạc Phàm nói.

— Không, không, không, cậu đừng nghĩ đơn giản như thế. Con Mắt Báo Thù là lời nguyền khủng khiếp nhất của bộ tộc xà yêu. Chúng sẽ khắc dấu ấn thù hận của cả bộ tộc lên người các cậu. Từ những loài bò sát nhỏ bé nhất cho đến Xà Nhân Yêu Quân to lớn, tất cả sẽ phát điên khi nhìn thấy người bị dấu ấn nguyền rủa của xà tộc, thuộc dạng không chết không ngừng. — Lão Halar giải thích.

— Các vị, tôi rất cảm ơn vì đã cứu Thiết Giáp Thú của tôi, nhưng tuyệt đối đừng coi thường Con Mắt Báo Thù. Tôi từng quen một vị trưởng bối, kinh nghiệm vô cùng dày dặn, là một đại sư săn bắn có thực lực cực kỳ mạnh. Vị trưởng bối này đã trộm một quả trứng xà nhân ở gần Kim Tự Tháp Fekra, lúc chạy trốn cũng bị Con Mắt Báo Thù ghi dấu. Sau khi trở về thành phố Tân Tô, ông ấy bán quả trứng với giá cao rồi uống rượu đến tận khuya, chính tay tôi đã đưa ông ấy về khách sạn nghỉ ngơi. Trưa hôm sau, khi tôi gọi ông ấy xuống ăn cơm thì đã chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời này tôi không thể nào quên được. — Chad nói với giọng nặng nề.

— Người đó... chết rồi sao? — Triệu Mãn Duyên ngập ngừng hỏi.

— Khắp phòng toàn là vết rắn bò, ga giường trắng tinh đã nhuốm màu máu đỏ sẫm. Khi vén chăn lên, vị trưởng bối đã không còn ở đó nữa, chỉ còn lại một mảng da đầu dính tóc, quần áo rách nát, vài con mắt, mấy ngón chân... — Nhớ lại cảnh tượng đó, đôi mắt Chad lại ánh lên nỗi sợ hãi tột độ.

— Không phải ông ấy đang ở trong thành phố sao? Làm sao có thể bị tấn công được? — Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.

— Đây cũng là điều tôi không thể hiểu nổi. Chúng tôi ở ngay trung tâm thành phố, gần đó còn có rất nhiều thợ săn và pháp sư cao cường trong quán rượu. Nhưng vị trưởng bối của tôi vẫn chết, chết một cách vô cùng thê thảm. Trước đây, chúng tôi cũng nghe nhiều bạn cũ trong quán rượu nhắc nhở rằng, có đi đâu cũng đừng chọc vào mẫu xà. Điểm mạnh thực sự của chúng không phải là xây dựng nên quân đoàn xà tộc khổng lồ, mà chính là đôi mắt của chúng, một khi bị nhìn trúng thì chỉ có con đường chết. Khi đó tôi còn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, hoặc là một năng lực nào đó chưa được biết đến bị mọi người phóng đại thành lời đồn ma quái kinh khủng nhất, nhưng khi tôi tận mắt chứng kiến cái chết của trưởng bối thì... — Chad kể lại.

So với vẻ bình tĩnh khi dẫn dụ xà yêu, Chad lúc này trông như một đứa trẻ chẳng biết gì về Ai Cập, về sa mạc, về xà tộc, chỉ biết sống trong nỗi sợ hãi tăm tối.

— Chết thảm trên chính giường của mình, chuyện này có chút... — Nghe xong, Triệu Mãn Duyên bất giác nổi da gà.

Mạc Phàm cũng trầm tư. Nếu đang ở trong thành phố, làm sao có thể bị ăn tươi nuốt sống được chứ? Lẽ nào Con Mắt Báo Thù của mẫu xà thật sự đáng sợ đến vậy?

— Chúng tôi cũng từng nghe về Con Mắt Báo Thù, đó là lời nguyền chí mạng nhất của xà tộc ở Châu Phi. Chúng tôi còn có việc khác phải làm, xin cáo từ. — Vanni nói.

— Thầy, cứ đi như vậy sao? Suy cho cùng, chuyện lần này cũng do chúng ta gây ra. — Zuvil có chút không đành lòng.

Có những lời đồn mà chỉ cần nghe qua một lần đã thấy rùng rợn. Điều đáng sợ không nằm ở chỗ kẻ địch mạnh đến đâu, hay lời nguyền tà ác thế nào, mà là ở chỗ ngay cả nơi an toàn nhất cũng không còn an toàn nữa.

Chết trong phòng riêng, trên chính chiếc giường của mình tại một thành phố phồn hoa. Một ma pháp sư khi còn tỉnh táo có hàng ngàn cách để đối phó với yêu ma trong thế giới hoang dã, chỉ cần thực lực đủ mạnh, kinh nghiệm đủ dày. Nhưng nếu không thể cảnh giác mọi lúc mọi nơi, không biết lũ xà yêu làm cách nào lẻn vào thành phố sầm uất, đột nhập vào phòng ngủ, thậm chí nạn nhân còn chưa kịp nhìn thấy kẻ thù, người thân cũng chẳng hề hay biết... thì lời nguyền này đúng là sự dày vò khủng khiếp nhất.

— Chúng ta không giúp được gì đâu. Chúng ta dẫn dụ xà yêu đến, nhưng quyết định chạy đi là của họ. — Vanni nói.

Những người của Học viện Châu Âu rõ ràng cũng đã nghe qua lời nguyền của xà tộc nên không do dự rời đi. Vanni cũng biết mình không còn hy vọng gì trong việc theo đuổi Heidi, nên không muốn lãng phí thời gian, nhanh chóng dẫn các học viên đi hoàn thành bài sát hạch tốt nghiệp.

Zuvil cũng đi theo đội, chỉ kịp nói một lời xin lỗi với Mạc Phàm. Mạc Phàm cũng chẳng để tâm, vốn chỉ là bèo nước gặp nhau. Lần sau nếu có gặp lại đám người của Học viện Châu Âu, mình cứ đập cho đám nam sinh viên một trận là được, chẳng có gì to tát.

— Để tôi bảo vệ mọi người, Con Mắt Báo Thù này có thời hạn nhất định. — Chad nói.

— Không cần, không cần, chúng tôi không yếu ớt như vậy. Lời nguyền xà tộc thì cứ nhào tới đây. Phải cho chúng biết, chọc giận một ma pháp sư đang ngứa tay là thế nào, cũng phải để cho xà tộc chúng nó biết thế nào mới là ác mộng! — Mạc Phàm tuyên bố.

Mạc Phàm đi giết xà, một nửa là vì tinh thần của một lão lính đánh thuê, nửa còn lại là vì tàn phách và tinh phách.

Gần đây, việc giết yêu ma giúp Mạc Phàm thu hoạch được không ít. Trận chiến vừa rồi đã giúp số lượng sói dự trữ trong không gian triệu hồi của hắn vượt hơn một trăm. 43 con Cự Lang Trắng, 58 con Bạch Văn Thương Lang. Xà sơn chứ gì, chờ bố mày thu thập đủ số lượng, rồi sẽ cho chúng mày nếm thử mùi vị đóng cửa thả chó... ấy lộn, thả sói.

— Tôi sẽ không làm phiền các vị, nhưng xin hãy cho phép tôi giúp các cậu cảnh giới. Nếu sau một tuần các cậu vẫn bình an, tôi sẽ rời đi. — Chad nói một cách nghiêm túc.

— Được thôi, vừa hay có thể cùng ông tìm hiểu một chút về tình hình ở Cairo. — Mạc Phàm thấy không thể từ chối nên đành chấp nhận lòng tốt của Chad.

Dù sao thì họ cũng sẽ rời đi sau một tuần, đồng ý cũng chẳng sao.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!