Bước vào Cairo, Mạc Phàm nhận ra đây cũng là một thành phố điển hình cho chiến tranh. Dù bản đồ xung quanh đã đỏ rực, báo hiệu rằng bước chân ra khỏi thành là chết, nhưng người dân trong khu an toàn vẫn sinh hoạt như thường lệ, không hề có bầu không khí căng thẳng của một trận đại chiến sắp ập đến.
Ngoại trừ nhóm Mạc Phàm xông vào, thực tế ở những nơi khác của Cairo cũng không thiếu những người như vậy. Chính quyền thành Cairo kiên quyết phản đối việc có pháp sư tự ý xông vào thành trong lúc thành phố đang đóng cửa chiến đấu, đồng thời cũng ngăn cấm tất cả mọi người rời khỏi thành thị. Tuy nhiên, chỉ cần có thể bước vào khu vực an toàn, họ vẫn sẽ bảo vệ, xem như là một thành phố khá nhân đạo.
Cho đến tận bây giờ, Mạc Phàm vẫn không thể quên được cảnh tượng ở Peru, khi gã tướng quân kia thẳng thừng từ chối cho họ vào cửa.
Luật pháp quốc tế đã có quy định rõ ràng, mỗi thành phố có đủ lực lượng quân đội thì bắt buộc phải tiếp nhận người dân tị nạn. Họ có thể không ra ngoài cứu người, nhưng có nghĩa vụ bảo vệ những ai đã vào được thành.
Thành Cairo đã tuân thủ nghiêm ngặt điều này, quả là một thành phố đáng nể.
“Chúng ta đến trung tâm thành phố ở cho chắc!” Triệu Mãn Duyên vẫn còn sợ hãi sau khi nghe miêu tả về con mắt báo thù, kiên quyết đòi ở khu nội thành, cách xa chiến khu.
Trung tâm thành phố cách chiến khu mấy chục cây số, nhưng đám xà yêu kia vẫn có khả năng vượt qua mười mấy cây số một cách thần không biết quỷ không hay, ai biết được lúc nào chúng sẽ bò vào phòng người khác mà hành thích chứ?
...
Đến trung tâm thành phố, những tòa nhà cao tầng san sát, đường phố, cửa hàng, người đi đường, xe cộ tấp nập mang lại cho các pháp sư vừa từ nơi hoang dã trở về một cảm giác an toàn của đô thị.
“Chúng ta ở khách sạn này!” Triệu Mãn Duyên bỗng chỉ vào một tòa nhà chọc trời, quả quyết nói.
“Cậu có cần phải sợ đến thế không?” Mạc Phàm thấy thật buồn cười.
“Tớ không sợ, tớ chỉ cảm thấy khách sạn này trông rất khí thế. Lâu lắm rồi không có cảm giác làm tổng tài bá đạo ngắm nhìn thành phố từ trên cao. Mấy ngày nay sống khổ như chó, chẳng khác gì người hoang dã, tớ nghĩ đã đến lúc trở về với cuộc sống thường ngày rồi,” Triệu Mãn Duyên nói với vẻ mặt nghiêm túc.
“Được rồi, ở đây thì ở đây,” Mạc Phàm đáp.
Chad và một tiểu đệ đi cùng, hai người họ rất tiết kiệm, khi biết khách sạn này một đêm tốn vài ngàn thì quyết định ở chung một phòng.
Triệu Mãn Duyên thì giàu nứt đố đổ vách, trực tiếp đặt cho họ phòng tổng thống, một đêm hơn một vạn, quẹt thẻ không thèm chớp mắt.
“Mục Bạch, chúng ta ở chung một phòng nhé, tớ muốn thảo luận với cậu một chút về ma pháp Băng hệ. Tớ đang nghĩ nếu bước vào Siêu giai thì sẽ thức tỉnh Băng hệ,” Triệu Mãn Duyên nói.
“Cũng được, nhưng cậu đặt phòng hai giường đi, tớ không quen ngủ chung với người khác,” Mục Bạch biết tỏng Triệu Mãn Duyên sợ cái gì, chỉ âm thầm thấy buồn cười.
Mục Bạch là pháp sư Băng hệ, xem như là khắc tinh của xà yêu. Triệu Mãn Duyên không muốn ở cùng Mạc Phàm mà lại muốn ở cùng Mục Bạch, xem ra cậu ta thật sự tin sái cổ vào chuyện con mắt báo thù.
“Heidi, vì lý do an toàn, chúng ta cũng ở chung một phòng đi,” Mạc Phàm đưa giấy tờ của mình ra, thuận tiện cầm luôn giấy tờ của Heidi đặt cùng một chỗ.
Heidi trừng mắt nhìn Mạc Phàm, nói: “Tôi không sợ.”
“Tiểu thư Heidi, tôi thấy cô nên nghe lời anh bạn Mạc Phàm đi. Con mắt báo thù này không phải chuyện đùa đâu, cô nhất định phải tin tôi, hai người ở cùng nhau sẽ an toàn hơn rất nhiều,” Chad nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nhất quyết không để ai ở một mình một phòng.
Những con mắt báo thù kia không có chỗ nào không chui vào được. Khi một người bị độc tố làm tê liệt, bị thôi miên thì chỉ có một kết cục duy nhất.
“Tôi không ở chung với tên vô liêm sỉ này!” Heidi kiêu ngạo đáp.
“Nơi này có nhiều loại phòng lắm, ví dụ như loại phòng dành cho nam nữ quân tử gặp nhau, tuy là chung một phòng nhưng lại tách biệt. Heidi, cô đừng tùy hứng như thế, Mạc Phàm cũng đâu phải chưa thấy cô...” Triệu Mãn Duyên nói đến đây thì cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt.
Triệu Mãn Duyên lập tức ngậm miệng, cảm giác mình chưa chết vì con mắt báo thù thì cũng chết dưới tay Heidi trước.
Chad và những người khác khuyên mãi, Heidi mới miễn cưỡng đồng ý ở chung phòng với Mạc Phàm.
Nói thật, Mạc Phàm chỉ mong khách sạn này có mấy gian phòng nhỏ hẹp, như vậy mới dễ “cọ xát ra lửa”. Ai mà chẳng có nhu cầu sinh lý chứ, Mạc Phàm không tin Heidi lại thanh tâm quả dục đến vậy.
Đáng tiếc, khách sạn ở thủ đô chẳng có gì hay ho, phòng ốc rộng thênh thang, chẳng khác gì mời khách vào nhà. Ngủ một mình một phòng, chẳng có chút kích thích nào cả, hay là đi hỏi Mục Bạch xem còn “thuốc” gì không nhỉ?
...
Phòng có hai phòng tắm, hai phòng ngủ, ở giữa là phòng khách, còn có rượu và đồ ăn vặt miễn phí. Mạc Phàm thầm chửi Triệu Mãn Duyên đúng là đồ ngốc, ở chung với Mục Bạch thì thôi đi, sao không kiếm cho mình một căn phòng nhỏ hết cỡ chứ, lần trước trong hang động nhìn không rõ, lần này có thể xem được với độ phân giải HD rồi.
Màn đêm buông xuống, cảnh đêm Cairo hoa lệ thu hết vào tầm mắt, sự phồn hoa này làm Mạc Phàm nhớ đến Ma Đô thân yêu của mình. Điều khiến hắn khó hiểu nhất là, tại sao thành Cairo ở gần sa mạc mà lại sạch sẽ, không khí trong lành đến thế, còn Ma Đô thì ngày đêm chìm trong sương mù?
“Heidi, cô là người ở đâu thế?” Mạc Phàm nằm dài trên ghế salon, hỏi vọng vào Heidi đang trốn trong “lãnh địa” của mình.
“Heidi?”
“Heidi!”
Mạc Phàm vội vàng đứng bật dậy, chạy tới phòng của Heidi.
Con mắt báo thù đến nhanh hơn mình tưởng, quả nhiên lão Chad không lừa mình.
Vừa chạy qua hành lang nhỏ, Mạc Phàm cảm thấy có một bức tường không khí vô hình chặn lại, suýt nữa thì đâm sầm vào.
Mạc Phàm thầm kinh ngạc, chẳng lẽ đám xà yêu này ghê gớm đến vậy, còn biết bố trí kết giới rồi mới ra tay giết người?
“Cậu còn dám tiến thêm một bước, tôi sẽ đánh cậu thành tro bụi!” Bỗng nhiên, giọng nói của Heidi vang lên từ trong phòng, kèm theo tiếng vòi sen đang chảy.
Xem ra Heidi cũng bị dọa sợ, chắc mẩm Mạc Phàm là một tên cầm thú, lại còn định xông vào… cũng may mình đã bố trí kết giới phòng sói trong phòng.
“Oa, cô dọa tôi hết hồn, tôi còn tưởng cô bị con mắt báo thù tấn công rồi chứ. Không có chuyện gì thì lên tiếng một câu. Tôi đã hứa với cô Blanche là sẽ chăm sóc tốt cho cô, trong thời gian cô Blanche không ở đây, tôi vẫn phải bảo vệ cô chứ,” Mạc Phàm nói một hơi, mắt lại liếc vào trong kết giới tìm kiếm.
Lách người một chút, hắn vừa hay có thể nhìn thấy vòi sen trong phòng tắm, dù bị một lớp cửa kính mờ có hoa văn che lại. Mạc Phàm vẫn lờ mờ trông thấy đường cong tinh tế của một thân hình tuyệt đẹp. Phần thân trên nhỏ nhắn mềm mại lộ ra hình bán cầu xinh xắn, rung rinh… Tuy không căng tròn, săn chắc như của Blanche, nhưng lại vô cùng phù hợp với dáng người hoàn mỹ của Heidi.
Người phương Tây, càng trưởng thành, đường cong càng rõ rệt, vóc dáng lại cân đối tràn đầy tính nghệ thuật. Heidi cũng như Blanche, đều sở hữu vòng ba trái đào mật, Mạc Phàm vẫn còn nhớ như in cảnh tượng trong hang động, lúc Heidi ngồi ngay ngắn đưa lưng về phía mình, cho đến nay vẫn khó mà quên được.
“Cậu còn chưa cút đi, tôi không sao!” Heidi thấy Mạc Phàm vẫn đứng đó, tức giận nói.
“À, ồ, tôi chỉ xác nhận lại một chút thôi, vì thấy trong phòng tắm có bóng người uốn lượn như rắn, tôi tưởng là rắn… hóa ra là vóc người của cô,” Mạc Phàm nói.
“Tôi muốn giết cậu!”
“Tôi đi, tôi đi ngay, bình tĩnh nào, thế giới tươi đẹp như vậy, đừng có cáu gắt thế chứ,” Mạc Phàm vừa nhìn trộm, vừa thản nhiên nói.
Mạc Phàm trở lại phòng khách, trong lòng cảm thấy khoan khoái.
Nói về vóc dáng, có lẽ chỉ có “móng giò nhỏ bé” của Asha Corea mới có thể so kè với Heidi một hai. Đương nhiên, nếu xét về góc độ gợi cảm của một người phụ nữ trưởng thành, Blanche phải xếp hạng đầu. Hết cách rồi, vóc người châu Âu nhỉnh hơn châu Á, mấy cô nàng này trời sinh đã có làn da trắng như tuyết, thân hình tỉ lệ vàng, đặc biệt là những đường cong nữ tính rõ rệt.
Thực ra, vóc người của Mục Ninh Tuyết cũng thuộc hàng đỉnh cao, nhưng Mạc Phàm sững sờ nhận ra mình ở chung với nàng lâu như vậy mà chưa từng thấy nàng trong bộ dạng không mặc quần áo. Hẳn là làn da của Mục Ninh Tuyết trắng không tì vết, hoàn mỹ nhất mà hắn từng thấy, có lẽ liên quan đến thiên phú trời sinh của nàng. Mục Ninh Tuyết chính là sự giải thích hoàn hảo cho câu “băng cơ ngọc cốt”. Chỉ tiếc là hắn, một thằng con trai đã nhìn qua thân thể của vô số cô gái, lại chưa bao giờ được thấy thân thể của vợ cả. Có lẽ không “khủng” bằng hai cô nàng ngoại quốc kia, nhưng chắc chắn cũng không nhỏ, lúc ôm cảm thấy rất mềm mại, rất thoải mái, rất đầy đặn.
Kỳ lạ, không phải mình nên lo lắng về con mắt báo thù sao, tự nhiên lại nghĩ tới mấy chuyện này? Mạc Phàm nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu vẫn hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
…
Mạc Phàm gạt bỏ những hình ảnh càng nghĩ càng “cứng”, chuyển một cái ghế ra ngồi trước cửa sổ phòng khách, chậm rãi nhắm mắt tiến vào trạng thái minh tu.
Minh tu cũng có thể xem như một cách nghỉ ngơi. Nhiều lúc Mạc Phàm không ngủ, mà dùng minh tu để thay thế giấc ngủ. Hắn chỉ cần ngủ đúng hai tiếng mỗi ngày, trong khi nhiều người phải ngủ 5-6 tiếng trở lên. Vì có nhiều hệ, ở cấp 3 hắn cũng tranh thủ tu luyện nhiều hơn trong lúc người khác ngủ, dần dần quen với việc chỉ ngủ hai tiếng, và cũng dần coi minh tu như một loại nghỉ ngơi.
Mạc Phàm tiến vào trạng thái minh tu rất nhanh, trước đó còn suy nghĩ những thứ khiến người ta xịt máu mũi, vậy mà giờ đã nhập định.
Đi vào vũ trụ tinh thần, Mạc Phàm theo thói quen ngao du giữa các dải ngân hà. Bất thình lình, giữa dải ngân hà trong vũ trụ tinh thần của hắn xuất hiện một con mắt đen ngòm khổng lồ vô tận. Cảnh tượng đó khiến Mạc Phàm giật bắn mình, lập tức thoát khỏi trạng thái minh tu, suýt nữa ngã lăn khỏi ghế.
Mồ hôi túa ra như tắm, đôi mắt rắn này đã dọa hắn một phen hú vía khi không hề phòng bị. Trong thế giới tinh thần, cặp mắt kia lớn như màn đêm, khủng bố vô cùng.
Hít sâu, hít sâu mười mấy lần, Mạc Phàm mới dần bình tĩnh lại được.
Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, sắc mặt Mạc Phàm dần trở nên nghiêm trọng, nặng nề.
Xem ra, mình thật sự đã quá coi thường con mắt báo thù này rồi.