Heidi cẩn thận bố trí kết giới từng li từng tí, không cho Mạc Phàm có cơ hội giở trò.
Mạc Phàm thấy Heidi nghiêm túc và tỉ mỉ như vậy, nên cũng không nói cho cô biết chuyện mình đã phát hiện, mà tùy ý cầm một cuốn sách lên đọc.
Hiện tại, chỉ cần Mạc Phàm tiến vào minh tu là sẽ phải chịu đựng đòn tấn công của cặp mắt rắn trong thế giới tinh thần, chắc chắn không cách nào tu luyện được. Hơn nữa, Mạc Phàm phát hiện chỉ cần mình hơi nhắm mắt lại muốn ngủ, cặp mắt rắn đó cũng sẽ xuất hiện ngay lập tức trong đầu. Cảm giác này khiến Mạc Phàm cực kỳ khó chịu, muốn ngủ cũng không xong.
Vừa đọc sách, Mạc Phàm vừa uống cạn chai sâm panh. Không bao lâu sau, Heidi thét lên một tiếng hoảng hốt, trông như người mất hồn.
Mạc Phàm cười, đứng dậy đi tới chỗ Heidi.
Heidi giải trừ kết giới, khoác một chiếc váy ngủ mỏng manh lao ra, mái tóc ướt sũng, dáng vẻ đặc biệt quyến rũ.
Sắc mặt Heidi tái nhợt, lúc thấy Mạc Phàm thì chẳng còn bận tâm đến cách ăn mặc của mình nữa.
“Cô cũng nhìn thấy rồi à?” Mạc Phàm cười, nói với Heidi.
“Khốn nạn, tại sao cậu không nói cho tôi biết?!” Heidi tức giận hét vào mặt Mạc Phàm.
“Tôi mà qua đó thì cô lại bảo tôi là cầm thú, là lưu manh…” Mạc Phàm trưng ra vẻ mặt vô tội.
Heidi tức giận giậm chân, nhưng chẳng làm gì được Mạc Phàm.
Heidi cũng giống Mạc Phàm, ban đầu định tiến vào minh tu để tu luyện. Cô có một nhịp điệu tu luyện rất tốt của riêng mình, nhưng vừa mới bước vào thế giới tinh thần thì đã gặp phải cặp mắt rắn khổng lồ đáng sợ. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến Heidi quên hết tất cả, chỉ biết chạy trốn đến nơi có người.
Heidi có chút không dám về phòng mình, đành tìm một chiếc áo choàng tắm lớn của khách sạn mặc vào rồi ngồi xuống sảnh chính.
Nhìn thấy chai sâm panh, để trấn an nỗi sợ hãi, Heidi cũng rót một ly, uống từng ngụm nhỏ.
Sau khi cô uống xong, Mạc Phàm cũng thuận thế cầm chai lên tu một hơi. Khi Heidi thấy Mạc Phàm đang tu thẳng vào miệng, mắt cô trợn trừng, tức giận nói: “Tôi còn muốn uống, cậu không biết dùng ly à?”
“Trước giờ tôi toàn uống thế này, cứ tưởng cô không ngại,” Mạc Phàm nói.
“Cậu... cậu... vô liêm sỉ!” Heidi tức đến run người, chưa từng thấy ai uống sâm panh mà tu ừng ực như thế, đúng là đồ bệnh hoạn.
“Cô cũng đừng mắng nữa, nghĩ cách qua đêm nay đi đã,” Mạc Phàm nói.
Tu luyện không được, ngủ cũng không xong, xem ra lão Chad không hề cố ý dọa dẫm bọn họ, Con Mắt Báo Thù còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng.
Vừa rồi Heidi đúng là bị dọa sợ, nhưng cô không phải kiểu người từng trải như Mạc Phàm, chuyện gì cũng kinh qua rồi, bị dọa thì dọa, nhưng rất nhanh sẽ xem như không có gì. Heidi thật sự không có chút phòng bị nào. Theo cô, không có nơi nào trên thế giới an toàn hơn thế giới tinh thần của chính mình, ai ngờ lại xuất hiện một bầy cuồng xà đông nghịt, giết chết mình trong nháy mắt.
“Cậu không đi nhắc nhở bọn họ một tiếng sao?” Heidi nghĩ đến Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên, bèn hỏi.
“Triệu Mãn Duyên vừa tới thành phố mới, tính hắn ham chơi thì làm sao mà tu luyện ngay được. Còn Mục Bạch ở cùng phòng với hắn, cũng chẳng thể nào yên tĩnh mà tu luyện nổi,” Mạc Phàm nói.
“Sao lại có loại người như cậu, không thèm để ý đến an nguy của bạn bè? Cậu có biết như vậy đáng sợ thế nào không?” Heidi tức giận nói.
Heidi đi về phía cửa, phòng của Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch ở ngay đối diện. Cô nghĩ mình nên nhắc nhở hai người họ một câu thì tốt hơn, không thể để họ phải trải qua cú sốc tinh thần đáng sợ như mình được.
“Cô đừng đi thì hơn,” Mạc Phàm nói.
Heidi không thèm để ý đến Mạc Phàm, đi tới cửa phòng đối diện rồi gõ cửa.
Heidi đứng chờ một lúc lâu, nghe thấy bên trong có tiếng nhạc xập xình, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Một lát sau, cửa mở ra. Người mở cửa không phải Mục Bạch, cũng không phải Triệu Mãn Duyên, mà là một cô gái tóc vàng da trắng mặc bikini. Cô ta thản nhiên mở cửa, nói với Heidi: “Cô cũng đến à, vào đi, nhưng phải cởi đồ trước đã, đây là quy tắc.”
Heidi sững sờ, nhìn vào trong phòng. Dưới ánh đèn mờ ảo, một đám cô gái mặc đồ cực kỳ thiếu vải đang nhảy múa. Tóc tai bay loạn, uốn éo lắc hông, những mảnh vải nhỏ như lòng bàn tay chỉ che những chỗ quan trọng. Đối với Heidi, thế này chẳng khác gì không mặc gì cả, mà trong phòng toàn là cảnh tượng như vậy.
Đây là lần đầu tiên Heidi thấy một bữa tiệc thoát y chân thực với đủ trò lắc đầu, lắc mông, múa cột. Cô sợ đến mức vội vàng đóng cửa lại. Vừa đóng cửa, cô thấy Triệu Mãn Duyên cầm một bình rượu lớn đi ra, còn hỏi người ở cửa là ai.
Gò má Heidi ửng đỏ, cô vội chạy về phòng của mình.
Heidi thấy Mạc Phàm vẫn ngồi đó với nụ cười xấu xa.
“Tại sao cậu không nói?!” Heidi tức đến độ lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Tôi đã bảo cô rồi mà, cô đừng có suốt ngày mắng tôi cái này, chửi tôi cái kia. Triệu Mãn Duyên là một gã hạ lưu, lại không thích yên tĩnh, chỉ khoái có một đám mỹ nhân vây quanh thôi,” Mạc Phàm nói như thể đã quen lắm rồi.
“Còn Mục Bạch đâu?” Heidi cảm thấy Mục Bạch vẫn là một chính nhân quân tử, chắc sẽ không hùa theo Triệu Mãn Duyên.
“Ban đầu Mục Bạch còn rất mâu thuẫn, sau đó dần dần quen với trò tiêu khiển này. Nhưng hắn không thích các em gái Tây, cô có nghe thấy tiếng mỹ nữ châu Á nào không? Nếu có thì là do Mục Bạch gọi đấy,” Mạc Phàm nói.
“Hạ lưu!” Heidi mắng.
“Cô xem đi, trong ba người chúng tôi, tôi mới là chính nhân quân tử nhất. Không tin thì cứ đi hỏi cô Blanche, cô ấy tin tưởng tôi nhất,” Mạc Phàm nói.
“Cậu cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì,” Heidi nói không chút khách khí.
Heidi không ở trong phòng cùng Mạc Phàm mà đi ra ngoài sảnh, nơi sẽ có người qua lại không ngớt.
Ở sảnh, Heidi phát hiện Mục Bạch đang ngồi ở một góc có đèn cao. Lúc này cô mới nhận ra mình lại bị Mạc Phàm lừa, quả nhiên Mục Bạch không hùa theo Triệu Mãn Duyên.
…
“Ở đây, cô ta ở đây!” Heidi vừa định chào hỏi Mục Bạch thì một giọng nói quen thuộc vang lên.
Heidi rất nhạy cảm với âm thanh, đó là giọng của Ferrero.
Nhìn về phía cửa, Heidi lập tức cảm thấy căm ghét. Ngoài Ferrero, Vanni, Surfa, Zuvil, còn có các học viên khác của Học viện châu Âu. Sau khi nhìn thấy cô, họ lập tức vây quanh.
“Chết tiệt, đều tại mấy người cả! Tại sao lại đi trêu chọc Xà Mẫu?!” Ferrero là người gào lên đầu tiên, phong độ quý ông trước đó đã biến mất hoàn toàn.
“Ý gì đây?” Heidi nhìn cái tên đang hung hăng tiến tới, thiếu kiên nhẫn nói.
Mục Bạch thấy tình hình này, lập tức bước tới trước mặt Heidi, lạnh lùng nói với bọn họ: “Các người còn mặt mũi tới tìm chúng tôi gây phiền phức à?”
“Rõ ràng là mấy người gây ra chuyện, tại sao chúng tôi cũng bị dính Con Mắt Báo Thù? Giả vờ làm thánh nhân cái gì! Vì một con Thiết Giáp Thú vốn nên chết, mà hại chúng tôi cũng dính nguyền rủa Con Mắt Báo Thù!” Ferrero hét lớn.
Ferrero đã bị dọa cho sợ mất mật, trông thần kinh có chút hoảng loạn, lúc này còn giữ cái vẻ tĩnh dưỡng, quý ông làm gì nữa.
“Mấy người cũng trúng Con Mắt Báo Thù à?” Heidi hơi kinh ngạc, hỏi.
Vanni, Surfa, Zuvil, Galba đều gật đầu, trong mắt họ vẫn còn vương lại nỗi sợ hãi.
“Rõ ràng là Kỳ Hoa Lộ của các người đã dẫn dụ bầy rắn núi tới, chúng nó hận các người không kém gì chúng tôi đâu. Việc các người bị dính Con Mắt Báo Thù cũng chẳng có gì lạ, đừng có đổ chuyện này lên đầu chúng tôi!” Mục Bạch rất bất mãn với những người này.
“Nếu mấy người không đi chọc Xà Mẫu thì làm sao xảy ra chuyện được? Còn hai người kia đâu, bảo bọn họ lăn ra đây!” Hẳn Ferrero là người bị dọa thảm nhất, đứng giữa sảnh mà gào thét.
“Heidi, cô gọi hai người họ ra đây,” Mục Bạch nói.
“Được.”
…
Không lâu sau, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đi xuống.
Trên mặt Triệu Mãn Duyên còn đầy vết son môi, người thì nồng nặc mùi rượu. Galba thấy Triệu Mãn Duyên vẫn còn tâm trạng ăn chơi trác táng, cơn tức không có chỗ phát tiết.
“Mấy người phải chịu trách nhiệm về việc này!” Galba nói.
“Trách nhiệm cái gì? Nếu không phải thằng ngu Ferrero khoe khoang đồ của nó ra thì bầy rắn núi cũng không truy đuổi chúng ta!” Triệu Mãn Duyên nổi nóng.
Triệu Mãn Duyên vừa về phòng là đập đầu xuống gối ngủ ngay, hắn buồn ngủ chết đi được. Hơn nữa còn có Mục Bạch ở cùng phòng, cũng chẳng cần lo lắng gì, vì bình thường Mục Bạch sẽ tu luyện.
Ai ngờ vừa định ngủ thì đã bị dọa cho ngu người, Mục Bạch cũng bị cặp mắt rắn đó dọa cho kinh hồn bạt vía. Triệu Mãn Duyên đề nghị gọi mấy cô gái tới cho náo nhiệt, để giảm bớt nỗi sợ hãi đã in sâu vào đầu. Mục Bạch không có hứng thú nên đã đi ra sảnh.
Đây cũng không phải nguyên nhân khiến Triệu Mãn Duyên tức giận. Trước đó, hắn rất thích những cô gái nóng bỏng như yêu tinh, tóc dài mông cong, làm cho thật hăng hái. Nhưng hôm nay hắn chẳng còn chút hứng thú nào, nhìn các cô gái kia cứ như từng con tiểu kim xà, thân thể như tiểu mẫu xà. Vốn định giải tỏa, ai ngờ lại càng làm cho tinh thần thêm hoảng loạn.
Có thể cướp đi linh hồn của mình, nhưng tuyệt đối không được cướp đi thân thể nóng bỏng của các cô gái! Triệu Mãn Duyên thấy mình đâm ra sợ phụ nữ, liền cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.
“Không ngủ được, gái gú cũng không xong, tu luyện lại càng không được… chúng ta không bị mấy con rắn không biết từ đâu chui ra giết chết, thì cũng bị tra tấn cho tới chết mất thôi,” Triệu Mãn Duyên nói.
Không lâu sau, Chad và tiểu đệ tên Benz cũng tới sảnh. Sắc mặt hai người họ cũng rất khó coi, nhìn thấy mọi người ở đây thì không cần nói cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
“Chúng ta đều dính Con Mắt Báo Thù rồi,” Chad thở dài, vẻ mặt có chút mờ mịt.