Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1606: CHƯƠNG 1541: THẦN ĐIỆN TÀ DƯƠNG

Đại địa Bách Mâu nằm ở Cairo, đối diện với kim tự tháp Khufu, trải dài tới 100 km. Đoạn đường này được xếp vào vùng đỏ, bởi đây là chiến trường đẫm máu giữa nhân loại và vong linh Ai Cập suốt hàng ngàn năm qua chưa từng ngơi nghỉ.

Vong linh trên đại địa Bách Mâu vĩnh viễn không bao giờ lụi tàn, nguyên nhân đơn giản là vì nơi đây không ngừng xảy ra chiến tranh, không ngừng có chết chóc. Nơi nào có chết chóc, nơi đó sẽ tự nuôi dưỡng nên vong linh mới. Đây là một vòng tuần hoàn không bao giờ bị phá vỡ ở Ai Cập.

Cách kim tự tháp Khufu khoảng 70 km có một con dốc dài. Con dốc này tựa như một kim chỉ nam cho thời khắc “minh huy” soi rọi.

Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, nếu đứng từ phía mặt trời lặn nhìn về con dốc, người ta sẽ thấy vầng hào quang của tà dương tạo thành một đường hoàn mỹ theo con dốc, mang lại cảm giác như phía trước là một đại dương vàng óng trải dài trên mặt đất.

Đáng tiếc thay, cảnh tượng thiên nhiên tráng lệ này ở Cairo lại luôn khiến lòng người lo lắng bất an, bởi vì ngay sau khi tà dương lặn theo cách đó, “minh huy” từ kim tự tháp sẽ chiếu rọi khắp vùng đất Bách Mâu, tựa như quốc kỳ của đế quốc vong linh.

Minh huy tuân theo quy luật của nhật nguyệt tinh thần. Hiện tượng con dốc thẳng tắp nối liền với vầng dương đỏ như máu này cũng thay đổi theo chu kỳ của mặt trăng, nhưng cứ mỗi 5 năm sẽ có một lần “minh huy” kéo dài đặc biệt. Khoảng thời gian này chính là lúc diễn ra chiến dịch quy mô lớn giữa thành Cairo và đế quốc vong linh.

Mùa này vẫn còn trong “mùa đen”, trùng với thời điểm 5 năm một lần “minh huy” kéo dài, cũng chính là lúc kim tự tháp Khafre, kim tự tháp lớn thứ hai ở Ai Cập, hoạt động.

Vong linh Ai Cập chân chính còn chưa xuất hiện, chủ yếu là hai đại yêu ma chủng tộc của Ai Cập – Xà tộc và Hạt tộc – đang sinh sôi nảy nở không ngừng. Nghĩ đến “mùa đen” chỉ vừa mới bắt đầu, người dân Ai Cập lại phải chịu đựng sự giày vò đặc biệt.

Tại một vị trí xảo diệu trên con dốc tà dương, có một di tích thần điện.

Người Ai Cập thời xa xưa cũng giống như cư dân lưu vực Hoàng Hà và Trường Giang của Trung Hoa, đều tôn sùng sức mạnh đồ đằng. Bọn họ dựa vào một số sinh mệnh đặc biệt để tồn tại và phát triển. Thần Điện Tà Dương chính là một trong những thần điện to lớn nhất Ai Cập dùng để thờ phụng các biểu tượng thần linh của họ.

Sau khi thời đại của các Pharaoh đến, những vị Pharaoh này muốn lật đổ chế độ thần linh cổ xưa, đồng thời kiến lập nền văn minh ma pháp cho Ai Cập. Chỉ có điều, sau khi chết đi và hóa thành vong linh, họ vẫn không từ bỏ quyền lực nắm giữ mảnh đất vàng óng này.

Thần Điện Tà Dương tồn tại từ rất lâu, vô cùng rộng lớn và hùng vĩ, nhưng cũng đặc biệt đổ nát. Nơi đó đã rất lâu không có ai đặt chân tới, chủ yếu là vì không ít thợ săn hoạt động gần khu vực này đều chết một cách khó hiểu.

“Có lời đồn rằng, các Pharaoh đã ruồng bỏ cổ thần, nên hồn phách của cổ thần cũng bắt đầu mất đi hứng thú với nhân loại chúng ta. Vì thế, bất cứ ai đến gần nơi đó đều sẽ phải chịu trừng phạt,” Chad vừa đi vừa nói.

Có đủ loại đồn đại về Thần Điện Tà Dương, cho đến nay vẫn còn rất nhiều bí ẩn chưa được làm sáng tỏ. Đã từng có người tiến vào thần điện để tìm kiếm bí mật bên trong, nhưng phát hiện ra nơi này giống như một mê cung, có không gian vô hạn bên trong, tựa như kim tự tháp. Người bình thường một khi bước vào thì đừng hòng thoát ra. Dù có người miễn cưỡng ra được thì cũng chẳng thu hoạch được gì.

“Thần Điện Tà Dương này có liên quan gì tới kim tự tháp không?” Mạc Phàm lên tiếng hỏi.

Bọn họ hiện đang ở trên con dốc tà dương, cách thần điện khoảng 20 km. Vừa vặn lúc này là hoàng hôn, men theo con dốc có thể thấy một vầng dương đỏ như máu. Cảm giác này giống như chỉ cần đi thẳng đến cuối con dốc là có thể chạm tới mặt trời.

Thần Điện Tà Dương nằm ngay đúng vị trí của tà dương, không hề sai lệch. Nhìn từ xa, ngôi thần điện sừng sững như nằm trọn bên trong mặt trời. Tin rằng nó có liên quan đến một vị cổ thần Ai Cập nào đó gắn liền với mặt trời.

Mạc Phàm vẫn nhớ ở Hy Lạp, trước khi bị Parthenon Thần Miếu thống trị, người dân đều thờ phụng viễn cổ cự thần. Cự nhân Titan chính là hậu duệ của viễn cổ cự thần. Hắn cũng không biết cổ thần Ai Cập có quan hệ gì với viễn cổ cự thần hay không.

Kỳ thực, những sinh vật thời xa xưa được gọi là thần linh đều là những sinh vật cực kỳ mạnh mẽ vào lúc bấy giờ, cũng giống như đồ đằng thú của Trung Quốc.

Sau khi tiến vào thời đại ma pháp, các quốc gia đều lật đổ thứ gọi là thần linh, chuyển sang tín ngưỡng và tôn thờ sức mạnh ma pháp của bản thân.

“Có người nói rằng, lực lượng minh huy là do các Pharaoh đã đánh cắp sức mạnh của viễn cổ cự thần. Cụ thể chúng có liên quan đến nhau hay không thì tôi cũng không rõ lắm. Nói chung, các Pharaoh đã hủy bỏ tín ngưỡng thần linh,” Chad nói.

“Trong Thần Điện Tà Dương còn cổ thần sao?” Mạc Phàm hỏi tiếp.

Lúc này, Benz nở nụ cười, giải thích: “Trong toàn bộ Ai Cập bây giờ không tìm thấy thần linh nào, ngay cả hậu duệ của thần linh cũng không có. Cũng giống như mấy vị đến từ Trung Quốc vậy, chẳng phải cũng không còn lấy nửa con đồ đằng thú nào sao… Hiện tại, Thần Điện Tà Dương chỉ còn là một phế tích, có khả năng đã trở thành sào huyệt của Xà tộc.”

Càng lúc càng gần Thần Điện Tà Dương, trên trời bỗng vang lên tiếng đại bàng kêu. Mạc Phàm ngẩng đầu lên, thấy một con đại bàng màu trắng đang lao về phía mình.

Lúc Mạc Phàm còn đang nghi hoặc, hắn chợt thấy dưới móng vuốt đen của nó có một ống trúc nhỏ.

Mạc Phàm mới nhớ ra mình có một nữ thợ săn đang hỗ trợ từ xa, nếu có tin tức gì sẽ dùng đại bàng để đưa thư.

Đại địa Bách Mâu không có sóng di động, ở nơi này điện thoại cũng chỉ có thể dùng làm đồng hồ hay đèn pin khi cần. Nếu muốn truyền tin, phải dùng những cách cổ xưa như thế này.

Đại bàng truyền tin là một loại yêu ma không có tính tấn công, rất thích hợp để các lữ khách truyền tin cho nhau.

Mạc Phàm mở ống trúc ra, bên trong là một cuộn giấy.

“Nói gì vậy?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

“Cô ấy nói rằng lời đồn về lời nguyền tà dương giết người là có thật. Bất cứ ai tiến vào phạm vi 3 km quanh Thần Điện Tà Dương, cơ thể sẽ bắt đầu thối rữa. Nguyên nhân cụ thể vẫn chưa xác định được, cô ấy dặn chúng ta phải hết sức cẩn thận,” Mạc Phàm đọc tin tức do nữ thợ săn Anna gửi tới.

“Chuyện giật gân vậy sao?” Vanni nói.

Mạc Phàm lắc đầu, đưa cho Vanni xem tấm hình đính kèm.

Vanni liếc mắt nhìn, thấy thi thể của một thợ săn đã thối rữa nghiêm trọng, cả khuôn mặt chỉ còn lại trơ trọi hai con ngươi, trông vô cùng đáng sợ.

“Có bức ảnh này thì chứng tỏ lời đồn là thật rồi. 3 km… chúng ta sắp cách Thần Điện Tà Dương 3 km rồi phải không?” Mục Bạch nói.

“Nhưng mà, là do cái gì gây ra?”

“Cái đó nói sau đi. Cổ thần đã tiêu vong hàng ngàn năm rồi, không thể nào còn tồn tại lời nguyền mạnh mẽ đến vậy. Huống hồ nơi đó chẳng phải đã bị Xà tộc chiếm cứ sao, lẽ nào chúng nó lại có quan hệ tốt đẹp với cổ thần à?” Mạc Phàm không bị tin tức này dọa lùi bước, quyết định tiếp tục tiến lên.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!