Ngay lúc Apase lộ ra vẻ sợ hãi, Mạc Phàm đã dùng vật chất hắc ám để phân rã những cây Ám Ảnh Đinh trên người mình.
Trải qua quá nhiều chuyện, Mạc Phàm biết rằng thiện ác tuyệt đối không thể quyết định bởi chức vị, trang phục hay thân phận của một người. Vì thế, khi trông thấy quân đội Ai Cập, hắn không hề có chút cảm giác an toàn nào.
Chỉ có sức mạnh của bản thân mới mang lại cảm giác an toàn thật sự, vì thế Mạc Phàm đã không tự phong ấn mình, bao gồm cả việc xử lý cây Ám Ảnh Đinh mà tên quan quân hệ Ám Ảnh đã găm lên người mỗi người. Hắn lặng lẽ phóng ra vật chất hắc ám, để Dạ Sát Ma Ảnh âm thầm tiếp nhận cây đinh đó.
Tên quan quân cũng không kiểm tra kỹ, xem như Mạc Phàm thoát được một kiếp.
Nghe thêm lời của Apase, Mạc Phàm cảm thấy sự xuất hiện của đội quân này tuyệt đối không phải là may mắn.
"Những quân nhân này có vấn đề, chạy mau!" Mạc Phàm tin vào phán đoán của mình, cũng như tin vào nỗi sợ hãi của Apase.
Tiếng hét còn đang vang vọng thì từng sợi xích băng sương lạnh lẽo đã bay vút lên trời, như những con trăn khổng lồ màu trắng đang lao tới con mồi béo bở, khiến cho những hạt cát nóng bỏng cũng phải đóng băng lại.
Vanni cùng các học viên trừng lớn mắt, không thể tin nổi vào ma pháp Băng hệ đang bay tới. Bọn họ theo phản xạ muốn chống cự, nhưng trước tiên cần phải phá tan gông xiềng hắc ám này đã.
"Dịch Chuyển Tức Thời!"
Mạc Phàm cảm thấy tình hình không ổn, lập tức thi triển ma pháp cao giai của hệ Không Gian.
Hắn đứng cách những người khác một khoảng, nên hào quang màu bạc không thể bao phủ được Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch.
Ngay lúc hắn dịch chuyển tức thời thì giọng nói của Heidi vang lên ở phía trước, tốc độ thi triển của cô còn nhanh hơn Mạc Phàm. Khi Mạc Phàm hoàn thành ma pháp thì Heidi cũng vừa xong.
Heidi đứng khá gần Mục Bạch, mà Mục Bạch cũng là một con cáo già, không hề phong ấn hoàn toàn tinh thần lực của mình. Thấy tinh tọa màu bạc của Heidi, gã quyết đoán chạy ngay tới đó.
"Lão Triệu, nhanh lên!" Mạc Phàm hô lớn.
"Vãi thật, tớ bị trói chặt rồi!" Tiếng kêu thất thanh của Triệu Mãn Duyên vang lên.
Hào quang màu bạc sáng đến cực điểm, một giây sau, cả bốn người Mạc Phàm, Heidi, Mục Bạch, Apase liền biến mất tại chỗ giữa làn bụi kim cương.
Mạc Phàm dịch chuyển ra xa khoảng 200 mét, nhưng vẫn chưa thoát khỏi phạm vi của những sợi xích băng đang che kín bầu trời, không biết trong đội quân kia có bao nhiêu pháp sư Băng hệ.
Mạc Phàm ôm Apase, hóa thành một bóng đen, lướt đi trên những đụn cát trập trùng để tới nơi xa hơn.
Heidi và Mục Bạch cũng đã đuổi kịp Mạc Phàm, điều khiến hắn bất ngờ là phía sau hai người họ còn có giáo viên thực tập Vanni. Đúng là tên quan quân kia không thể dùng Cự Ảnh Đinh giam cầm một pháp sư siêu giai dễ dàng được, Vanni cũng đang lợi dụng Địa Ba để chạy thoát.
Binh! Binh! Binh! Binh!
Xích băng như một tấm lưới khổng lồ tầng tầng lớp lớp bao phủ những người còn lại, lực lượng băng hàn từ xích sắt lan ra cực nhanh khi tiếp xúc với cơ thể họ, chưa đầy mấy giây, tất cả đều bị đông cứng lại.
"Lão Triệu ngu ngốc này!" Mạc Phàm trừng mắt nhìn về hướng đó, buột miệng mắng.
Người khác bảo phong ấn tinh thần cũng ngoan ngoãn làm theo, lần này thì hay rồi, vốn dĩ bọn họ có thể quay người đào tẩu, giờ lại phải quay lại cứu Triệu Mãn Duyên.
"Tướng quân, chúng tôi đến từ Học viện Châu Âu, ông làm vậy không sợ Tòa án Công lý Quốc tế sao?" Vanni giận tím mặt, đứng trên một gò cát cao, phóng ra khí tức siêu giai mạnh mẽ về phía những quân nhân đột nhiên ra tay.
"Bắt sống hắn ta!" Bạch Sa Quân Thống không thèm quan tâm Vanni là ai, trực tiếp ra lệnh cho thuộc hạ.
Hơn 200 quân pháp sư lập tức tản ra, hung hăng tiến tới. Tốc độ của các quân pháp sư hệ Thổ và hệ Ám Ảnh rất nhanh, thoáng chốc đã áp sát hai bên sườn Mạc Phàm và Vanni. Những người khác có Dực Ma Cụ thì bay lượn trên không trung, ép bọn họ lùi về phía bãi ám sa.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao những quân nhân này lại muốn bắt chúng ta?" Mục Bạch khó hiểu hỏi.
"Chẳng trách bầy rắn không truy đuổi chúng ta gắt gao, hóa ra là có đám quân nhân này chặn đường chúng ta quay về thành phố." Giọng Mạc Phàm lạnh như băng.
Chức vị nào cũng có kẻ bại hoại, đây không phải lần đầu tiên Mạc Phàm gặp phải loại quân đội cặn bã này. Bọn chúng ra tay với họ, vậy chỉ có một nguyên nhân duy nhất, đó là… Medusa nhỏ.
Apase đã nói có một đám pháp sư đang nuôi dưỡng Medusa nhỏ, mọi người theo bản năng cho rằng đó là một tổ chức tà ác nào đó, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng thủ phạm lại là một nhân vật nào đó trong quân đội Ai Cập.
"Làm sao bây giờ?" Heidi chưa từng gặp tình huống này bao giờ, nhất thời không biết phải làm sao.
Heidi có thiên phú Nhất Tâm Tam Dụng, dù đã phong ấn một phần tinh thần thì vẫn còn hai niệm có thể sử dụng. Đây không phải do cô có lòng đề phòng, mà là do thiên phú trời sinh quá mạnh mẽ.
"Còn làm sao nữa, bọn họ cho rằng cậy đông người là có thể đối phó được chúng ta sao, hừ!" Mạc Phàm nói.
"Đánh thì đánh, cái lũ chó má này!" Vanni nổi giận. Bản thân là một pháp sư siêu giai nhưng khi đối phó với bầy yêu xà không phát huy được tác dụng lớn, nhưng đối với đám quân nhân này, lão sẽ cho bọn chúng nếm mùi sự đáng sợ thật sự.
Lực lượng siêu giai của hệ Thổ đang dâng lên, có thể thấy vô số tinh đồ màu nâu đang hình thành nên những tinh tọa mang ma lực khác nhau. Những tinh tọa này lại liên kết với nhau, rèn đúc thành một tinh cung thần bí lấp lánh bên trong tinh hải.
Vanni mới bước vào siêu giai chưa được bao lâu, ma pháp Thổ hệ siêu giai cần thời gian thi triển khá dài, Mục Bạch tự giác đứng bên cạnh hộ pháp cho lão.
"Tôi phụ trách bên trái, cậu phụ trách bên phải." Heidi thấy các quan quân hệ Thổ và hệ Ám Ảnh đang áp sát hai bên, liền nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm lắc đầu, nói: "Cô bảo vệ tốt cho Apase là được."
Tạm thời không bàn đến việc đám quân pháp sư này có liên quan gì đến Medusa nhỏ hay không, hiện tại bọn chúng đã chọc giận Mạc Phàm.
Mà Mạc Phàm một khi đã tức giận thì còn đáng sợ hơn cả một nhánh quân đội.
"Triệu Hoán Thú Triều!"
Vốn tưởng rằng ma pháp này sẽ được dùng để đối phó với một bầy yêu ma nào đó, không ngờ lại để cho đám quan quân không biết sống chết này được thưởng thức. Vừa hay bầy dã thú của mình cũng đã khát máu lắm rồi.
Cánh cửa ánh trăng dị thứ nguyên dựng đứng trước mặt Mạc Phàm, tựa như một chiếc kính lúp khổng lồ tỏa ra ánh sáng, mở ra một vị diện khác cực kỳ hung bạo.
Khí tức cuồng bạo tuôn trào ra ngoài, mùi máu tanh của dã thú nồng nặc. Bốn mươi ba con Cự Lang màu trắng vọt ra từ bên trong, mỗi con đều có thân hình to lớn như một tòa nhà, móng vuốt mạnh mẽ đạp xuống khiến cả sa mạc rung chuyển.
Theo sau đám cuồng thú màu trắng là bảy mươi con Bạch Văn Ma Lang. Bạch Văn Ma Lang không có thân hình to lớn như Cự Lang, nhưng tốc độ lại nhanh hơn nhiều. Chúng chia làm hai luồng sóng trắng, hợp cùng dòng lũ trắng ở trung tâm, bao trùm lấy kẻ địch ở phía trước.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ