Phi nước đại dọc theo đại địa Bách Mâu, nhóm Mạc Phàm dần dần bỏ xa quân đội lại phía sau.
Muốn tóm được một pháp sư Không Gian hệ thông thạo Dịch Chuyển Tức Thời là chuyện cực kỳ khó khăn, huống chi đây còn là sự phối hợp qua lại giữa Heidi và Mạc Phàm. Dịch Chuyển Tức Thời cấp ba có thể nhanh chóng bỏ xa kẻ địch một quãng dài, mặc cho trong nhánh quân đội kia có không ít kẻ biết bay.
Mối uy hiếp duy nhất đối với nhóm Mạc Phàm chỉ có Saas, gã pháp sư siêu giai kia. Cũng không biết Saas và Vanni đã quyết chiến ở nơi nào, nhờ vậy mà bốn người Heidi, Mạc Phàm, Apase và Mục Bạch cũng giảm đi không ít áp lực.
Khoảng nửa giờ sau, những quan quân bay lượn trên không trung cũng bị bỏ lại phía sau.
Không phải tốc độ của những quan quân sở hữu Phong Chi Dực hay Dực Ma Cụ không đủ nhanh, mà vì bọn họ chỉ là vài người đơn độc đuổi theo. Mạc Phàm chỉ cần tung ra vài tia sét cuồng bạo lên trời là đủ để thiêu bọn chúng thành tro bụi. Sau vài lần như vậy, những quan quân biết bay không dám bén mảng tới gần nữa.
Mạc Phàm và Heidi đều có Dịch Chuyển Tức Thời, đám người này không thể nào như chim ưng mà nhìn chằm chằm mãi được, chỉ một thoáng là đã mất dấu. Toàn bộ đại địa Bách Mâu cũng không phải nơi nào cũng là sa mạc bằng phẳng, vẫn có những nơi gồ ghề, những thảm thực vật sa mạc… tìm một chỗ ẩn nấp cũng không phải việc gì khó khăn.
Sau khi cắt đuôi đám quân pháp sư được khoảng một tiếng, Mục Bạch phát hiện sau lưng họ chừng một cây số có một người đang lao đến vun vút trên lớp đất cứng, tốc độ quả thực khiến người ta phải kinh hãi.
“Là Vanni, hắn ta cũng chạy tới đây rồi.” Mạc Phàm nhận ra người này.
Không lâu sau, Vanni đã đến chỗ mọi người. Vẻ anh tuấn thường ngày đã biến mất, thay vào đó là bộ dạng lôi thôi lếch thếch, quần áo rách bươm. Ngực, vai, lưng, chân đều có những vết thương ở các mức độ khác nhau, chỗ thì cháy sém vì hỏa diễm, chỗ thì bị ánh sáng mạnh thiêu đốt, chỗ lại đóng một lớp băng sương.
“Sao các người lại vô lương tâm như vậy!” Vanni mặt mày xám ngoét, tức giận gầm lên.
“Chúng tôi không đi thì chẳng lẽ ở lại chờ chết cả lũ à? Như vậy chẳng tốt cho ai cả. Bây giờ chúng ta bắt được một con tin của chúng, mới có cửa để thương lượng chứ.” Mạc Phàm nói.
“Tôi không nói chuyện đó! Các người rời đi thì ít nhất cũng phải báo với tôi một tiếng chứ, tôi suýt nữa thì bỏ mạng trong tay lũ bạo quân kia rồi!” Vanni hét lớn.
“Ồ, tôi cứ tưởng anh thấy chúng tôi rút lui rồi chứ. Hơn nữa anh còn là pháp sư siêu giai, đánh không lại đám đông bên kia thì chạy thoát cũng đâu phải việc khó khăn gì.” Mạc Phàm đáp.
Vanni tức sôi máu, nhưng cũng biết đây không phải lúc để trút giận. Học sinh thì bị quân đội Ai Cập bắt đi, bản thân lại tứ cố vô thân giữa chốn hoang dã, hiện tại Vanni cũng không biết phải làm gì.
“Anh chữa thương trước đi, vết thương mà chuyển biến xấu thì sẽ mất mạng đấy.” Heidi nhắc nhở Vanni.
Vanni ngồi phịch xuống thở hổn hển, đang định lấy thuốc từ trong túi đồ ra thì phát hiện túi đồ đã bị nổ tung trong lúc chiến đấu mất rồi.
Không chỉ ba lô mà cả đồ tùy thân cũng tan nát. Ở cái đất Ai Cập này, tìm một nơi để chứng minh thân phận hợp pháp cũng khó, có khi đến đại sứ quán cũng chẳng ai thèm để ý tới mình.
“Cho này, xem như công lao của anh không nhỏ, cầm lấy mà dùng, thứ này đắt lắm đấy.” Mạc Phàm lấy ra một bình thuốc nguyên tố.
Thuốc nguyên tố của Parthenon Thần Miếu rất đặc biệt, nhưng những vết thương lan rộng do Hỏa hệ, Quang hệ, Băng hệ như thế này đều có thể dùng nó để chữa trị. Mỗi khi Parthenon thiếu tiền, họ sẽ mang loại thuốc này ra bán, chẳng bao lâu là lại rủng rỉnh ngay.
Loại thuốc này được Tâm Hạ chuẩn bị cho Mạc Phàm hẳn một túi da rắn. Phải thừa nhận rằng lần này Vanni đã giúp mọi người chống đỡ áp lực rất lớn, nếu không cũng chẳng thể bắt được Thiếu tướng Cương Mã, không đến nỗi phải chiến đấu như những thây ma.
“Cảm ơn, cảm ơn.” Vanni thấy Mạc Phàm móc ra loại thuốc đắt tiền như vậy, tâm trạng cũng dịu đi rất nhiều.
“Sao cậu lại có nhiều thánh dược của Parthenon Thần Miếu thế?” Heidi có chút nghi hoặc.
Có được những loại thuốc quý hiếm thế này, phần lớn đều là người quen ở Parthenon Thần Miếu, mà còn phải ở cấp Thần Nữ Điện.
Heidi không hề có chút thiện cảm nào với Parthenon Thần Miếu, thậm chí phần lớn các pháp sư theo trường phái truyền thống của học phủ Alps cũng vậy, họ căm thù Parthenon Thần Miếu vì đã chèn ép mình.
“Cậu ta có một cô vợ nuôi từ bé là...” Mục Bạch đang định buột miệng nói ra thì bị Mạc Phàm lườm cho một cái cháy mặt.
“Vợ nuôi từ bé?? Vợ nuôi từ bé là cái gì?” Heidi hoàn toàn xa lạ với từ này.
“Trước tiên chúng ta tập trung vào việc chính đã. Xem ra những kẻ nuôi nấng medusa nhỏ chính là quân đội Ai Cập, cũng không biết là do vị tướng quân nào chủ mưu, chuyện này liệu các tầng lớp thượng tầng của Ai Cập có thực sự biết hay không.” Mạc Phàm phân tích.
Vốn tưởng rằng chỉ có Hắc Giáo Đình mới hãm hại nhân loại, nhưng không ngờ những kẻ này lại không ngừng làm mới thế giới quan của Mạc Phàm.
“Rõ ràng bọn họ đang chiến đấu với xà hạt tộc, ngoại ô Cairo toàn là rắn rết, tại sao vẫn có kẻ thống trị lại thích nuôi nấng xà yêu, chẳng phải là dưỡng hổ di họa sao?” Heidi nghĩ mãi mà không thông cái logic này.
Chăn nuôi kẻ địch?
Một con medusa nhỏ trong tương lai sẽ là một sinh vật cấp quân chủ. Sức mạnh của cấp quân chủ có thể mang đến tai họa hủy diệt cho cả một thành phố, chứ đừng nói đến việc một quân vương còn có thể hiệu lệnh cả một bộ lạc yêu ma khổng lồ.
“Apase, em còn biết gì không? Bọn chúng chưa từng nói nguyên nhân ném em đến chỗ medusa nhỏ sao?” Mạc Phàm hỏi Apase.
Apase lắc đầu, cô bé biết rất ít, những quân nhân nuôi nấng medusa nhỏ cũng không hé răng nửa lời.
“Hay là cuộc chiến giữa các đảng phái ở Ai Cập?” Vanni nói.
“Cuộc chiến giữa các đảng phái mà lại cấu kết với yêu ma, nếu Cairo thất thủ thì cũng chẳng có đảng phái nào được yên cả.” Mạc Phàm nói.
Cuộc chiến giữa các đảng phái còn chưa đến mức này, hành vi này không khác gì Hắc Giáo Đình. Các đảng phái dù muốn thống trị cũng không đến nỗi làm ra chuyện người thần đều căm phẫn như vậy.
“Hiện tại medusa nhỏ cũng nằm trong tay quân đội, chúng ta không thể giải được mắt rắn nguyền rủa rồi.” Mục Bạch thở dài.
Dốc sức làm mọi thứ, cuối cùng lại bị chính quân đội đâm sau lưng. Quả nhiên, thứ đáng sợ nhất trên đời này không phải yêu ma.
“Trước tiên chúng ta nghĩ cách vào thành, sau đó liên lạc với Fenner.” Mạc Phàm nói.
“Hừ, chắc vị nữ tướng quân kia cũng là một trong những kẻ cặn bã đó thôi.” Vanni nói.
“Không phải, tôi tin cô ấy không biết chuyện này. Muốn cứu lão Triệu ra còn phải dựa vào cô ấy.” Mạc Phàm nói.
Từng cùng Fenner kề vai chiến đấu trên chiến trường, Mạc Phàm tin tưởng vào nhân phẩm của cô. Fenner sẽ không thông đồng làm bậy với đám quân nhân nuôi nấng medusa nhỏ.
“Hay là chúng ta chờ tên này tỉnh lại, dùng cực hình tra khảo hắn một phen, được không?” Heidi đột nhiên chỉ vào Thiếu tướng Cương Mã đang nằm trên đất như một con chó già, nói.
Mạc Phàm và Mục Bạch đều sững sờ.
Đúng vậy, cần gì phải đoán mò, trong tay họ còn một con tin quan trọng, không tin là xương của tên này lại cứng đến vậy.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂