Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1640: CHƯƠNG 1575: CON ĐƯỜNG ĐẮC TỘI KHẮP THIÊN HẠ

...

...

Bên ngoài sảnh chỉ huy của phương tháp, Quân thủ Ethan đứng trên hành lang bằng kính, phóng tầm mắt quan sát. Phía dưới, chiến trường sa mạc ngập tràn khí tức ma pháp hủy diệt, chúng hóa thành những cơn cuồng phong mang theo mùi vị đặc trưng, quần thảo trên bầu trời Chiến thành Sa Thổ.

Đây mới là ngày đầu tiên, các đại quân khu đều răm rắp nghe theo sự sắp xếp của Ethan nên sẽ không có tổn thất quá lớn. Chiến tranh chỉ vừa mới bắt đầu, trên tiền tuyến luôn cần có tướng quân, Ethan chỉ việc đẩy một gã tướng quân mà mình không ưa lên đó là được.

"Cương Mã, đám xà tộc bên kia hẳn vẫn còn nhớ mặt ngươi. Cứ tĩnh dưỡng ở đây một ngày, rạng sáng mai thì đem thiếu nữ Medusa đến Thần điện Tà Dương. Đến khi giải quyết triệt để mối uy hiếp từ xà tộc, cũng là lúc chúng ta điểm sắc cho đám vong linh này," Ethan nói.

Cương Mã lập tức chào theo kiểu nhà binh, giọng điệu mang vài phần châm biếm: "Vậy còn tên kia thì phải làm sao ạ?"

"Đối phó một người không nhất thiết phải dùng cách đuổi cùng giết tận. Giống như một con chim sẻ, một khi ngươi đã giương cánh và nhe vuốt sắc, nó sẽ không dám bén mảng đến khu rừng của ngươi nữa. Ở đất nước này, bất kỳ người trẻ tuổi nào biết đến Ethan ta cũng sẽ không còn chống đối một cách lố bịch như vậy," Ethan nói.

"Vẫn là Quân thủ đại nhân lợi hại, không cần dùng đến binh đao mà đã giải quyết êm xuôi mọi chuyện," Cương Mã tâng bốc.

"Ta hiểu rõ cậu ta là bởi vì thời trẻ ta cũng giống hệt như vậy. Những người như thế đều có một nhược điểm chí mạng, đó là không nhận ra được hiện thực tàn khốc. Khi ta đặt cậu ta vào giữa những kẻ biểu dương chính nghĩa, chẳng khác nào để cậu ta dùng chính niềm tin của mình để tự đánh sập nó. Về cơ bản, sâu trong nội tâm của những kẻ theo chủ nghĩa anh hùng đều rất yếu đuối. Sở dĩ cậu ta kiên quyết không rời đi là vì chưa bao giờ phải đối mặt với một cơn bão tố thực sự, một cơn bão mà ngay cả hùng ưng cũng phải khiếp sợ," Ethan nói.

Ethan không dùng quyền lực hay thực lực để uy hiếp Mạc Phàm, cũng không đuổi Mạc Phàm đi. Hắn chỉ đơn giản là cho Mạc Phàm thấy bộ mặt chân thực nhất, cho Mạc Phàm thấy cơn bão chiến tranh trên bầu trời Ai Cập cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi. Chỉ cần vậy là đủ, cảm giác nhỏ bé đó sẽ phá hủy mọi thứ của Mạc Phàm.

Đúng là không biết tự lượng sức mình.

Điều nực cười hơn nữa là Mạc Phàm lại tưởng rằng mình đang sống vì thế giới này... Cứ thử đi hỏi một vòng những người dân ở thành Cairo xem, có bao nhiêu người đang ngày đêm cầu nguyện thần linh cho mình được sống vạn năm, cho thành Cairo vạn năm chiến thắng, để con cháu họ được sống trong đô thị huy hoàng, tiêu dao và yên bình này thêm vạn năm nữa.

"Quân thủ đại nhân, thuộc hạ thực sự khâm phục ngài sát đất. Chỉ là, không cho tên kia một bài học nhớ đời thì trong lòng thuộc hạ không sao thoải mái được." Ánh mắt Cương Mã lóe lên tia độc ác, hắn nói tiếp với Ethan: "Thuộc hạ vốn định vu cho bọn chúng là thành viên Hắc Giáo Đình, để chúng câm miệng vĩnh viễn."

"Cương Mã, ngươi làm việc luôn khiến ta yên tâm, chỉ có cái tính có thù tất báo này là không đổi. Chuyện này chấm dứt ở đây đi, đừng chọc vào cậu ta nữa, nếu không mọi chuyện sẽ rất phiền phức," Ethan nói.

"Lẽ nào bối cảnh của tên đó rất lớn sao?" Cương Mã kinh ngạc hỏi.

"Cậu ta không có bối cảnh gì, nhưng lại phiền phức hơn cả bối cảnh. Cứ vậy đi, chuyện này dừng ở đây, không tính toán gì nữa. Cairo còn cần chúng ta, không phải sao?" Ethan nở nụ cười.

"Quân thủ đại nhân nói phải, vậy thuộc hạ sẽ lập tức mang thiếu nữ Medusa đến Thần điện Tà Dương." Thiếu tướng Cương Mã gật đầu.

Cương Mã đi dọc theo hành lang, trong lòng vẫn canh cánh một tia oán hận.

Cứ thế mà bỏ qua sao?

Tuy không biết tại sao Quân thủ Ethan lại không làm khó Mạc Phàm, nhưng Cương Mã không cam lòng, nhất định phải cho Mạc Phàm nếm mùi cay đắng.

Trong lúc Cương Mã đang mải mê nghĩ cách trả thù, hắn không để ý đến Sayyid đang bước ngang qua. Bóng của hai người giao nhau, một con quỷ sát màu đen lặng lẽ không một tiếng động bò lên sau lưng Thiếu tướng Cương Mã.

Trên người Thiếu tướng Cương Mã vốn đã nhiễm một ít vật chất hắc ám, lần này lại bị vật chất hắc ám xâm nhập, cái bóng của hắn đột nhiên trở nên tà dị.

Dạ Sát Quỷ Ảnh vẫn đang trườn lên, còn Cương Mã thì vẫn đang suy tính cách hả giận. Trong đầu hắn đột nhiên lóe lên hình ảnh quyến rũ của Heidi, một ý nghĩ chiếm đoạt cô gái này bằng mọi giá trỗi dậy. Chẳng có người đàn ông nào chịu đựng được việc người phụ nữ của mình hay bạn bè của mình bị kẻ khác làm nhục.

Cương Mã nở một nụ cười tà ác: "Mình không động đến Mạc Phàm, nhưng chuyển mục tiêu sang mỹ nhân mắt xanh kia thì chắc chẳng có vấn đề gì."

Bỗng nhiên, thân thể Cương Mã co giật một cách khó hiểu, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, sau đó lan ra khắp các mạch máu, cơ bắp và da thịt.

Cương Mã trừng lớn hai mắt, có thể thấy rõ vật chất màu đen đang nhanh chóng chiếm cứ các mạch máu li ti, giăng đầy những tơ máu đen kịt trên nhãn cầu, trông vô cùng đáng sợ.

Cương Mã cứng đờ xoay người lại, muốn xem kẻ nào đã hạ thủ mình, nhưng trước mắt chỉ là một màu đen kịt, thị lực đã bị ma lực hắc ám cướp đoạt. Thứ hắn thấy chỉ là một bóng đen có đường viền giống hệt mình, tựa như đang soi gương. Và rồi, chính cái bóng phản chiếu trong gương đó, đang cầm một thanh chủy thủ hắc ám đâm thẳng vào sau gáy hắn.

Tử Vong Héo Tàn.

Cơ thể hắn như cỏ cây bị trúng độc ăn mòn, héo rũ với tốc độ chóng mặt. Ngay cả bộ phận quan trọng nhất là trái tim cũng suy yếu dần, sinh mệnh đang nhanh chóng khô cạn.

"Cương Mã... nhìn tôi làm gì?"

"Cương Mã??"

"Cương Mã!"

"Người đâu! Người đâu! Có thích khách!" Sayyid hét lớn, âm thanh vang vọng khắp tầng trệt.

Cương Mã túm chặt lấy vạt áo của Sayyid. Hắn cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi nhanh chóng, trong lòng vừa không cam tâm vừa không thể tin nổi, chỉ biết dùng hết sức bám lấy Sayyid, thần trí điên loạn cho rằng đây chính là kẻ đã mưu hại mình.

Sayyid hoảng sợ tột độ. Mấy giây trước hắn còn thấy Thiếu tướng Cương Mã bước ngang qua mình, sao mới đi được vài bước đã biến thành thế này?

Dáng vẻ của Thiếu tướng Cương Mã lúc này cực kỳ đáng sợ, viền mắt hằn lên những đường tơ nhện màu đen, da dẻ mất đi sức sống trở nên khô nứt một cách quỷ dị, trên người còn bốc ra mùi hôi thối như có thứ gì đó bị nung chảy.

Không lâu sau, một đội lính tuần tra chạy đến, họ tìm kiếm trong sự hoảng loạn như ruồi không đầu, lùng sục khắp nơi nhưng chẳng thu được kết quả gì.

Căn bản là không có thích khách nào cả. Thích khách thực sự đang ở cách đây một đoạn, những binh lính trẻ tuổi và một Sayyid ngu dốt làm sao hiểu được thủ pháp giết người quỷ dị của Dạ Sát.

Cộp! Cộp! Cộp!

Tiếng ủng sắt nện trên hành lang, Quân thủ Ethan khoác chiếc áo choàng lớn màu trắng vàng giao nhau bước tới cùng bốn vị đại tham mưu, hiển nhiên là vừa thảo luận xong chiến tình cho mấy ngày tới.

Đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Ethan nhìn chằm chằm vào Thiếu tướng Cương Mã đang ngã gục trên mặt đất, cơ mặt khẽ run lên.

Cương Mã là một trong những thuộc hạ mà Ethan ưng ý nhất. Tất cả những việc người khác không dám làm, Cương Mã đều giải quyết ổn thỏa. Không thể phủ nhận Cương Mã là một tên cặn bã điên cuồng, nhưng Ethan cần một kẻ như vậy phục vụ cho mình, phục vụ cho chiến tranh.

Dường như Cương Mã nhận ra Quân thủ Ethan đang ở đây, hắn nỗ lực phun ra vài chữ: "Cứu thuộc hạ... cứu thuộc hạ..."

Ethan không bước tới, chỉ lạnh lùng đứng nhìn.

Tử Vong Héo Tàn, loại ma pháp hắc ám này còn đáng sợ hơn cả nguyền rủa. Trừ khi là Nữ Hiền của Thần miếu Parthenon trở lên mới có thể cứu được, còn không thì chắc chắn phải chết.

Chỉ có thể trách Cương Mã quá bất cẩn, biết rõ đối phương là một pháp sư hắc ám mà không chịu tịnh hóa cơ thể, để rồi bị vật chất hắc ám quỷ dị cướp đi tính mạng.

Ethan kiến thức sâu rộng, liếc mắt một cái là biết Cương Mã chết như thế nào.

Thực ra, điều khiến Ethan tức giận không hoàn toàn là cái chết của Cương Mã. Trên đời này thiếu gì loại cặn bã như vậy, tìm một kẻ khác thay thế cũng không thành vấn đề. Thứ khiến hắn không thể dung thứ chính là con chim sẻ nhỏ bé kia lại dám khiêu khích hùng ưng.

Tên đó hoàn toàn không nhận rõ vị trí của bản thân, còn những lời mình cố ý nói ra thì hắn lại coi như rắm thối thoảng qua.

Thật không ngờ lại có kẻ ngu xuẩn đến thế, làm sao một tên như vậy có thể tồn tại trong thế giới của kẻ mạnh được?

"Xem ra, ta phải tự tay kết liễu cái thứ dị loại không tuân theo quy tắc sinh tồn này rồi," Ethan lạnh lùng nói.

Mạc Phàm và Ethan từng có những trải nghiệm tương tự, thời trẻ đều được người trong thành ủng hộ. Ethan không làm khó Mạc Phàm, một mặt vì Mạc Phàm đúng là một cái gai lớn, mặt khác là vì hắn thấy được bóng dáng của chính mình trên người Mạc Phàm.

Ethan đã tin rằng Mạc Phàm sẽ học được quy tắc này, và khi thống trị quốc gia phương Đông xa xôi kia, Mạc Phàm cũng sẽ có vị trí của riêng mình. Không chừng trong tương lai hai người còn có thể hợp tác, Mạc Phàm sẽ còn phải cảm ơn hắn vì đã dạy cho một bài học quan trọng.

Kết quả là, cái kẻ vô tri này lại tự chọn một con đường riêng, một con đường đắc tội với toàn bộ giai cấp thượng tầng trên thế giới.

Mạc Phàm tự cho mình là ai, là đại anh hùng hay là chúa cứu thế?

Vì một thiếu nữ mà gây ra chiến tranh chủng tộc, có lẽ người thân của cô gái đó sẽ cảm kích đại ân đại đức của Mạc Phàm, nhưng hàng chục ngàn người dân thành Cairo sẽ phỉ nhổ, sẽ hận hắn thấu xương.

Đúng là chẳng hiểu gì cả. Xem ra Ishisa nói không sai, Mạc Phàm chính là một tai tinh. Lẽ ra lúc trước nên ngăn hắn vào Ai Cập, hoặc cho một chưởng đánh cho hồn bay phách lạc mới phải.

"Quân thủ..." Một quân thống vội vã chạy đến trước mặt Ethan, thấy xung quanh có nhiều người, liền ghé vào tai Ethan nói nhỏ.

"Hoang đường! Kế hoạch hoang đường như vậy mà cũng đồng ý chấp hành sao? Lão già Haken đó bị hồ đồ rồi à?" Ethan giận tím mặt.

Mạc Phàm đã làm như vậy, coi như đã xem Ethan là kẻ địch, vậy thì Ethan cũng không cần phải hạ thủ lưu tình nữa. Địa ngục không cửa lại cứ muốn xông vào... Thế nhưng, Ethan không ngờ Haken lại đứng về phía Mạc Phàm. Điều này có nghĩa là Haken sẽ bảo vệ cái tên Mạc Phàm vừa chọc giận mình.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!