Khi Mạc Phàm xé rách Thiếu nữ Medusa, ả Medusa đang vô cùng đắc ý bỗng trở nên sợ hãi, đau đớn đến rơi lệ. Mạc Phàm liền dùng những giọt nước mắt đó để giải trừ lời nguyền cho mình và những người khác.
Heidi cảm thấy Zuvil và Surfa rất đáng thương, bèn đưa cho hai người họ một ít nước mắt để giải trừ lời nguyền.
Số nước mắt còn lại, Mạc Phàm giao cho nữ thợ săn Anna, bảo cô đi lĩnh tiền thưởng.
Lúc này, Mạc Phàm chẳng còn tâm trí nào để ý đến khoản tiền thưởng kếch xù kia nữa. Hắn dự định đợi thêm vài ngày, sau khi Khafre kết thúc đợt tấn công đầu tiên sẽ lên đường đến Giza.
Giza có ba kim tự tháp, trong đó quyền uy cao nhất thuộc về kim tự tháp Khufu.
Thực tế, trong thời khắc minh huy chiếu rọi khắp nơi thế này, kim tự tháp Khufu cũng có thể phái ra vô số vong linh, cùng đại quân của Khafre tấn công thành Cairo. Nhưng vì sau trận chém giết long trời lở đất ở Bắc Cương Trung Quốc, kim tự tháp Khufu cũng coi như nguyên khí đại thương, nên trong cuộc chiến lần này, nó đã thành thật hơn nhiều, không hề sai phái bất kỳ vong linh nào.
Thật ra, Cairo nên cảm ơn Bắc Cương Trung Quốc vì đã gánh giùm họ một cuộc chiến tranh Pharaoh kinh hoàng. Nhưng đáng tiếc, chẳng có ai biết ơn cả, ngay cả trong nước cũng ít người biết đến chuyện này, huống hồ là ở Ai Cập xa xôi.
Sau khi giải trừ lời nguyền, Mạc Phàm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm đi nhiều. Nhìn thấy Apase đang tĩnh dưỡng trong cabin, hắn biết vấn đề nan giải tiếp theo mình phải đối mặt là gì.
Nhưng tại sao một sinh mệnh yếu đuối và vô tội lại phải gian nan đến vậy chỉ để được sống sót? Cái xã hội loài người dị dạng này khiến người ta căm hận đến mức muốn hủy diệt nó ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, Mạc Phàm không khỏi lắc đầu cười khổ, sao cái suy nghĩ này của mình lại giống hệt Hắc Giáo Đình thế chứ.
Bất kể là Hắc Giáo Đình hay tầng lớp thượng lưu thối nát đến cùng cực, tất cả đều đáng phải xuống địa ngục. Nếu thế giới này đã buồn nôn đến vậy, thì con đường mình đang đi hoàn toàn đúng đắn.
Ta không cần bất kỳ ai kính ngưỡng hay tôn trọng, càng không bận tâm đến sự phỉ nhổ và căm hận của số đông. Chỉ cần lương tâm ta trong sạch, tự mình thấy không hổ thẹn là đủ.
“Đại ca ca...” Một giọng nói yếu ớt vang lên.
Mạc Phàm đang chìm trong suy tư bỗng bừng tỉnh, hắn mỉm cười, xoa đầu Apase.
Apase bây giờ đã là một cô bé đầu trọc, không còn một sợi tóc màu u lam nào, nhưng điều đó cũng không làm lu mờ đi vẻ đẹp động lòng người của cô bé. Kết hợp với khí chất thanh nhã, dịu dàng, trông cô bé lại càng quyến rũ, đáng yêu và xinh đẹp một cách đặc biệt mê người.
“Rất nhanh sẽ ổn thôi.” Mạc Phàm thấy Apase hồi phục rất nhanh, tâm trạng cũng không có nhiều thay đổi, trong lòng cũng thấy yên tâm hơn không ít.
Bị nuốt sống, bị dịch dạ dày ăn mòn hành hạ, bất lực và sợ hãi chờ chết. Mạc Phàm chưa từng trải qua quá trình này, nhưng sau khi tỉnh lại, Apase vẫn không đánh mất đi ánh sáng trong đôi mắt. Điều này chứng tỏ cô bé vẫn tràn đầy hy vọng và mong chờ vào thế giới này.
Nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp ấy, Mạc Phàm cảm thấy tất cả mọi thứ đều đáng giá.
“An tâm tĩnh dưỡng ở đây, sẽ không có ai làm gì em đâu,” Mạc Phàm nói với Apase.
“Có phải bây giờ em rất xấu không?” Apase hỏi.
Mạc Phàm bật cười, con gái đều như vậy sao, trải qua đại nạn mà vẫn quan tâm đến vấn đề này đầu tiên à?
“Qua một tuần nữa là em sẽ trở lại như cũ thôi,” Mạc Phàm nói.
“Vậy trước lúc đó, đại ca ca có thể không tới thăm em được không? Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, sẽ ăn thật nhiều đồ ăn ngon, để mình hồi phục thật nhanh.” Apase khẩn khoản như một chú mèo con.
“Chắc là ngày kia anh sẽ phải đi,” Mạc Phàm nói.
“Đi đâu ạ?” Cơ thể Apase giật nảy lên, vẻ mặt vô cùng sợ hãi Mạc Phàm sẽ rời đi.
“Không rời khỏi Ai Cập đâu, chỉ là có một chuyện quan trọng cần phải làm,” Mạc Phàm nói.
Chuyện này liên quan đến việc liệu những cô gái yếu đuối như Apase có thể sống sót trên thế giới này hay không.
Vì thế, Mạc Phàm nhất định phải đi.
“Vâng, Apase sẽ chờ đại ca ca trở về. Đại ca ca đã hứa sẽ đích thân dạy ma pháp cho em rồi đó.” Apase rất hiểu chuyện, gật đầu nói.
“Được, vậy từ hôm nay em chính là tiểu đệ tử của anh. Mà có thể làm tiểu đồ đệ của đại Mạc Phàm anh đây đều không phải dạng vừa đâu nhé. Đầu tiên là phải có nhan sắc ngút trời như sư phụ, thứ hai là phải có sức sống mãnh liệt như gián, và cuối cùng là phải có tài năng đặc biệt chuyên đi gây chuyện...” Mạc Phàm trêu chọc Apase.
Apase nghe xong thì không nhịn được cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn phòng.
…
Bước ra khỏi phòng, Fenner đã đứng đợi bên ngoài. Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên và Heidi cũng đều ở đó.
Đôi mắt xanh biếc của Heidi cứ nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, khiến hắn cảm thấy không được tự nhiên chút nào, không biết mình đã đắc tội gì với cô nàng này.
“Triệu Mãn Duyên nói lộ hết chuyện mở ra cánh cửa Minh Giới rồi,” Mục Bạch rất đúng lúc bổ sung một câu quan trọng.
“Tiết lộ cái quái gì? Lúc tao đang bàn chuyện tâm tình với mày, mày có nói là Heidi đang ở ngay sau lưng đâu. Còn cứ nháy mắt lia lịa, lão tử còn tưởng mày mê mẩn vẻ đẹp trai này của tao rồi chứ!” Triệu Mãn Duyên cãi lại.
Mạc Phàm cạn lời với Triệu Mãn Duyên.
Thật ra, Mạc Phàm cũng không ngại để Heidi tham gia vào những chuyện như vụ nước mắt Medusa, dù sao thì năng lực chạy trốn của mọi người cũng không đến nỗi quá tệ, không đến mức không có đường sống.
Nhưng mở ra cánh cửa Minh Giới thì khác.
Đến kim tự tháp, thậm chí là phải đi vào trong kim tự tháp.
Có trời mới biết bên trong kim tự tháp có thứ gì, ngay cả “cửu tử nhất sinh” cũng không đủ để hình dung mức độ nguy hiểm.
“Heidi à, cô còn trẻ, còn chưa nếm trải mùi vị đàn ông, đi theo bọn tôi đến cái nơi toàn người chết thì thật sự không đáng đâu,” Mạc Phàm nói với Heidi đầy ẩn ý.
“Cậu nói hươu nói vượn gì thế, chuyện này thì liên quan gì đến đám đàn ông thối tha các người chứ!” Heidi tức giận nói.
“Ý tôi là, thằng thì số mệnh huy hoàng, thằng thì số mệnh tàn tạ, không cần thiết phải đi chết cùng chúng tôi. Bọn tôi chết quen rồi, có thể hóa nguy thành an, còn cô là người mới tập tọe đi tìm chết, càng tỏ ra đại nghĩa thì càng dễ toi mạng. Cô muốn biến mình thành nữ mummy trong đó à? Đến lúc đó lại gây phiền phức cho quân đội của Fenner... Dù sao thì một nữ mummy có vóc dáng như cô mà bị trói lại kiểu đó, có khi lại khiến đám binh lính nam nhi phân tâm đấy,” Mạc Phàm nói.
“Cậu nói nhiều cũng vô ích, tôi đã quyết định rồi,” Heidi kiên quyết.
“Hay là vầy đi, để tôi gọi điện cho cô Blanche đưa cô về học phủ. Mà cô cũng lạ thật, lúc đầu thì miệng nói không thích đi theo chúng tôi, bây giờ lại bám riết không tha là sao?” Mạc Phàm nói.
“Cậu dám! Tôi sẽ kể hết chuyện của cậu cho cô Blanche, xem cô ấy có yên tâm để mấy người đi hay không!” Heidi dọa lại.
“Cái này... Mọi người đừng tranh cãi nữa. Chuyện là thế này, muốn vào trong kim tự tháp, chúng ta cần một pháp sư Hỗn Độn hệ,” Fenner cắt ngang hai người.
“A? Vậy thôi à? Mục Bạch, hệ thứ ba của cậu không phải là Hỗn Độn hệ sao?” Mạc Phàm hỏi.
Mục Bạch liếc Mạc Phàm như nhìn một thằng ngốc.
“Chờ ngày nào đó mình đột phá siêu giai, lên siêu giai rồi mình muốn thức tỉnh Hỗn Độn hệ,” Mạc Phàm lẩm bẩm.
“Cậu!!!” Heidi tức đến giậm chân.