"Mạc Phàm, cậu hồi phục nhanh quá đấy, vừa nãy tôi còn thấy dáng vẻ sắp chết của cậu đâu rồi mà." Mios đánh giá Mạc Phàm từ trên xuống dưới, phát hiện khí sắc của hắn đã tốt hơn nhiều.
Bọn họ cũng có một ít vết thương, vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, trong khi Mạc Phàm đã tràn trề sinh lực, thật khiến người ta hoài nghi không biết huyết thống của hắn có pha trộn với yêu ma súc sinh gì không.
"Nhắc mới nhớ, lúc tôi ngất đi có phải mấy người đã chia nhau thi thể của Hắc Ám Kiếm Chủ rồi không?" Mạc Phàm đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Một quân chủ chính thống chết đi mà không nổ ra thứ gì tốt, Mạc Phàm đời nào tin.
"Đến lúc này rồi mà vẫn còn sáng mắt vì tiền à. Vận may của chúng ta không tốt lắm, ngoài thi hài của Hắc Ám Kiếm Chủ ra thì Sayyid đã lấy mất tàn hồn." Mios nói.
"Cậu... cậu cướp nhiều tinh phách của tôi như vậy, tôi lấy một cái tàn hồn cấp quân chủ thì đã sao, cậu... cậu đừng có mà ép người quá đáng!" Sayyid trở nên sốt sắng, chỉ tay vào Mạc Phàm.
"Xác định là tàn hồn, không phải tinh phách?" Mạc Phàm hỏi.
Giá trị của tàn hồn cấp quân chủ cũng không nhiều, kém xa tinh phách. Một viên tinh phách cấp quân chủ cũng đủ khiến các pháp sư Siêu Giai phải tranh giành sứt đầu mẻ trán.
"Nói chung... lần này tôi không nhượng bộ nữa, hơn nữa đồ đã bị tôi luyện hóa rồi, cậu muốn cướp cũng không được!" Sayyid nói.
"Xem cái bộ dạng của mày kìa, thôi bỏ đi, nếu là tàn phách thì cho mày coi như phí dịch vụ, xem như mày cuối cùng cũng có góp sức." Mạc Phàm cười nói, không thèm so đo với Sayyid.
Mình đã cướp của Sayyid không biết bao nhiêu tinh phách, một cái tàn phách cấp quân chủ thực ra chẳng là gì cả. Huống chi mình và Mục Bạch còn lén lút nuốt không ít năng lượng của Nhện Đầu Vàng Thân Bạc trong kim tự tháp, đó mới là thu hoạch lớn nhất. Mạc Phàm không cần thiết phải tính toán chuyện nhỏ nhặt này với Sayyid, dù sao cũng chỉ là tàn phách, giá trị không lớn.
Sayyid nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm.
Tàn phách cấp quân chủ không lọt vào mắt xanh của Mạc Phàm, nhưng lại cực kỳ quan trọng đối với Sayyid.
Mộc Nãi Y của Sayyid là Tử Đao Mộc Nãi Y, cũng coi như là đồng tông đồng tộc với Hắc Ám Kiếm Chủ. Giá của tàn phách cấp quân chủ trên thị trường không cao, nhưng lại là hàng có tiền cũng không mua được, đặc biệt là tàn phách phù hợp với Tử Đao Mộc Nãi Y của hắn.
Đối với Sayyid, tàn phách cấp quân chủ này còn hiệu quả hơn cả tinh phách cấp thống lĩnh. Cho nên sau khi nhìn thấy nó, hắn mới to gan lớn mật chiếm lấy lúc Mạc Phàm còn hôn mê. Vừa nãy Mạc Phàm tỉnh lại làm Sayyid lo sốt vó, sợ hắn sẽ lật mặt với mình... May mà tên man rợ này cũng không phải là người hoàn toàn không nói đạo lý.
"Còn thanh kiếm này, mấy người đã kiểm tra chưa?" Mạc Phàm hỏi một câu, vẫn cảm thấy chưa hết hy vọng. Đường đường là Hắc Ám Kiếm Chủ, không có lý nào lại không rơi ra một món bảo bối nào, vậy thì thật mất mặt trước vô số sinh vật cấp quân chủ.
"Kiếm thì có gì hay mà kiểm tra, chúng ta là pháp sư, lấy vũ khí của yêu ma thì có ích gì chứ." Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm đi tới, dùng ý niệm thăm dò thanh đại kiếm của Hắc Ám Kiếm Chủ.
Bỗng nhiên, một luồng sức mạnh lạnh lẽo phản phệ lại thế giới tinh thần của hắn, khiến Mạc Phàm dựng cả tóc gáy.
"Khá lắm, khí hắc ám khổng lồ thật!" Mạc Phàm không khỏi lùi lại vài bước.
Mạc Phàm vừa mới hồi phục, tinh thần lực quả thực cực kỳ suy yếu, suýt chút nữa đã không chịu nổi luồng lực lượng hắc ám ập tới này.
"Sao thế, phát hiện ra cái gì à?" Heidi hỏi.
"Thứ tốt của thanh kiếm này, mấy người không phải pháp sư Hắc Ám hệ nên không phát hiện ra được đâu." Mạc Phàm nhếch môi cười, vẫn là mình cẩn thận, đã kiểm tra lại thanh đại kiếm hắc ám này một phen.
Khi chiến đấu với Hắc Ám Kiếm Chủ, Mạc Phàm cảm thấy có chút kỳ lạ. Mỗi khi Hắc Ám Kiếm Chủ thi triển một kỹ năng mạnh mẽ nào đó, nó đều giơ cao đại kiếm lên, như thể đang tuyên thệ điều gì đó.
Ma pháp Hắc Ám đều bắt nguồn từ Hắc Ám Vương vạn cổ. Bất kể là sinh vật bóng đêm hay ma pháp sư Hắc Ám, muốn nhận được sức mạnh hắc ám thì đều phải ký kết khế ước hắc ám. Mạc Phàm không biết giữa sinh vật bóng đêm và Hắc Ám Vương có thỏa thuận đặc biệt nào, nhưng ma pháp sư thì phải hiến tế ma năng của mình cho Hắc Ám Vương để thu được năng lực hắc ám.
Vì vậy, Mạc Phàm suy đoán rằng giữa các sinh vật bóng đêm và Hắc Ám Vương cũng có một môi giới nào đó.
Vừa nãy khi kiểm tra chuôi kiếm, Mạc Phàm phát hiện năng lực hắc ám trên thanh đại kiếm này vẫn chưa tiêu tan hoàn toàn, cho thấy sức mạnh hắc ám chân chính của Hắc Ám Kiếm Chủ có khả năng bắt nguồn từ chính nó.
"Mấy người không lấy, vậy thì tôi không khách khí nữa nhé." Mạc Phàm dùng tay chạm vào chuôi đại kiếm.
Lúc này, trên thanh đại kiếm xuất hiện một chất lỏng sền sệt màu đen, chảy xuôi từ mũi kiếm xuống chuôi kiếm, rồi chậm rãi lan lên tay Mạc Phàm.
"Mạc Phàm, cậu làm gì thế, chẳng lẽ muốn luyện kiếm, trở thành một ma kiếm sĩ à?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Ma kiếm sĩ cái con khỉ, cậu tưởng đây là tiểu thuyết à, mà đòi ma vũ song tu? Đại kiếm của Hắc Ám Kiếm Chủ chứa đựng tinh hoa hắc ám. Loại tinh hoa này có thể gọi là vật chất hắc ám. Hắc Ám Kiếm Chủ chết rồi, vật chất hắc ám trở thành vô chủ, chúng sẽ ký sinh lên một sinh vật có thuộc tính hắc ám khác để giúp nó trở nên mạnh mẽ, hoặc cũng có khả năng sẽ tự tiêu tan, biến thành nguyên tố hắc ám trong không khí... Hiện tại, tớ đang cho đám vật chất hắc ám vô gia cư này một con đường sáng lạn... à không, một con đường lên thẳng mây xanh luôn!" Mạc Phàm nói.
"Nói tới nói lui thì chẳng phải là cậu muốn hấp thu những vật chất hắc ám này sao, nói như vậy thì vật chất hắc ám của cậu sẽ càng mạnh hơn à?" Heidi nói.
"Hahaha, đó là đương nhiên, đoán chừng Dạ Sát của ta lại càng tinh tiến thêm một bậc rồi." Mạc Phàm phá lên cười.
"Oa, đồ tốt đều rơi vào đầu cậu hết."
"Lão tử mất cả cánh tay phải rồi, tớ đây không phải người như cậu, cứ đến thành thị mới nào là lại làm loạn. Cậu có biết tay phải của tớ quan trọng thế nào không? Tớ lấy chút vật chất hắc ám thì đã sao?" Mạc Phàm hùng hồn nói.
Mạc Phàm chậm rãi dẫn dắt vật chất hắc ám vào cơ thể mình, để nó dung hợp với linh hồn. Trong linh hồn đã có Dạ Sát tồn tại, đối với món quà là tinh hoa vật chất hắc ám vô chủ này, nó làm sao mà từ chối được, lập tức bắt đầu công cuộc thôn tính.
"Tôi đã tính toán xong, chỉ cần xoay kim chỉ nam tới vạch này, minh huy sẽ nhắm thẳng vào đảo Hư Vô Hồng Hải." Shreve mở miệng nói.
"Để tôi làm cho." Mạc Phàm đi tới, nhìn vào kim chỉ nam minh giới màu trắng.
Kim chỉ nam minh giới dài chừng một mét, Mạc Phàm dùng tay dịch chuyển nó về hướng mà Shreve đã chỉ.
"Két..."
Kim chỉ nam minh giới cứng ngắc hơn Mạc Phàm tưởng tượng, không hề nhúc nhích.
"Chuyện gì xảy ra vậy, nó không di chuyển." Mạc Phàm nói.
"Dùng thêm sức đi." Shreve nói.
Mạc Phàm gia tăng sức lực, nhưng kim chỉ nam minh giới vẫn không có dấu hiệu di chuyển, khiến sắc mặt của mọi người chìm xuống.
"Không thể nào, chúng ta tốn bao nhiêu công sức mà lại không làm cho cái kim chỉ nam này di chuyển được sao? Có phải có cấm chế nào đó ở trên không, tôi thấy cái kim chỉ nam này không giống thần khí, không có lý nào lại không di chuyển được." Triệu Mãn Duyên nói.
"Không có cấm chế, tôi đã xem qua rồi. Kỳ lạ, sao lại không chuyển động được nhỉ? Mạc Phàm, cậu thử dùng lực lần nữa xem, kèm thêm ma pháp Không Gian hệ nữa." Shreve nói.
Mạc Phàm gật đầu, dồn lực lượng không gian vào tay trái, lúc này cánh tay trái khá mạnh. Lại một lần nữa, Mạc Phàm cố gắng dịch chuyển kim chỉ nam minh giới, nó phát ra âm thanh ken két, nhưng vẫn không hề chuyển động.
Mạc Phàm đổ mồ hôi đầy trán.
Tuy Mạc Phàm chỉ còn mỗi tay trái, nhưng cũng không đến nỗi không di chuyển nổi một cái kim chỉ nam, có khả năng nó còn ẩn chứa bí mật nào đó.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Kim chỉ nam không chuyển động, không thay đổi được minh huy, chúng ta cũng không thể dựa theo cách lúc đầu để rời khỏi kim tự tháp được." Mios có chút hoang mang, nói.
Đã đến bước này rồi mà còn xuất hiện chuyện quái dị, Mios cũng sốt ruột, trong lòng vô cùng ủ rũ.
"Haizz, còn tưởng thoát ra được, không ngờ tới..." Mạc Phàm thở dài một hơi.
Trong lúc nhất thời, ai nấy đều trầm mặc, hồi lâu không có ai nói chuyện, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ xám xịt.
"Cái kia, cậu có thử di chuyển về hướng khác không?" Bỗng nhiên, Heidi đưa ra một ý kiến nho nhỏ.
"Hướng khác? Ý cô là hướng ngược chiều kim đồng hồ sao?" Mạc Phàm nói.
"Ừm."
"Nếu như hướng này không có cách nào di chuyển, vậy hướng khác cũng khẳng định giống như vậy thôi." Mạc Phàm nói rồi vẫn dùng tay trái di chuyển kim chỉ nam minh giới ngược chiều kim đồng hồ.
Tay vừa xoay, kim chỉ nam minh giới liền có phản ứng.
"Cạch! Cạch!" Kim chỉ nam minh giới chuyển động theo hướng ngược chiều kim đồng hồ hai vạch.
Nhìn thấy kim chỉ nam di chuyển trong nháy mắt, vẻ mặt của Mạc Phàm cứng đờ.
"Cậu vẫn chưa từng thử hướng khác đúng chứ?" Mục Bạch nhìn Mạc Phàm như nhìn một tên thiểu năng.
"Ầy..." Mạc Phàm nhất thời không biết làm sao để chữa ngượng, vội vàng di chuyển kim chỉ nam, quay hơn nửa vòng, thành công đưa nó tới vị trí mà Shreve đã nói.
Ngay khi chuyển động đến nơi, kim chỉ nam minh giới phát ra ánh sáng màu u lam.
Một chùm sáng u lam hiện ra, bay vút từ khu vực la bàn lên khoảng không hắc ám phía trên. Như chạm phải một tấm gương, lại một chùm sáng u lam khác bay ngược trở lại, đồng thời khúc xạ tới một vị trí cao hơn, sau đó lại bẻ ngược lại.
Cứ liên tục nhiều lần như thế, những chùm minh quang bện thành một quang đồ trên đỉnh đầu mọi người, có mấy phần giống với tinh quỹ, tinh đồ, tinh tọa, tinh cung, tạo thành một bức tinh tượng vô cùng to lớn.
"Chúng ta thành công rồi sao?" Ngẩng đầu lên nhìn những chùm sáng đan xen vào nhau như một dải cực quang tuyệt mỹ, Heidi có chút không dám tin, nói.
"Hình như là xong rồi." Mạc Phàm trả lời.
"Mạc Phàm, trí thông minh của cậu vừa mới kéo chỉ số IQ trung bình của cả cái Kim Tự Tháp Khufu này xuống đấy. Có khi không có cậu dẫn đầu thì chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ từ sớm rồi." Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm không thèm để ý tới Triệu Mãn Duyên, hét lên một câu đầy hùng tráng.
"Khufu, nhận lấy sự trừng phạt từ anh linh Hoa Hạ của chúng tao đi! Mày gieo gió thì gặt bão!"