Minh huy từ Kim tự tháp Khafre mang một màu xanh lam tựa biển thẳm. Khi màn đêm buông xuống, nó nhuộm cả ánh trăng thành một sắc thái kỳ dị, nhắc nhở mọi người rằng đây không phải là một buổi tối bình thường.
Kim tự tháp Khufu và Khafre rất gần nhau, chiến trường ở Cairo cũng do Khafre gây nên, minh huy cũng là từ Kim tự tháp Khafre bắn ra.
Và ngay khi Cairo bước vào giai đoạn ba của cuộc đại hỗn chiến, lúc minh huy Khafre còn đang lấp lánh khắp chân trời, thì một luồng minh huy khác còn sâu thẳm hơn bất ngờ xuất hiện. Ánh sáng đêm ấy bắn thẳng lên tận mây xanh, tạo thành một cột sáng sừng sững mà người cách xa mấy trăm cây số cũng có thể nhìn thấy rõ.
Trong đó là vô số tinh quang lấp lánh như một trận mưa sao đêm, giữa chúng dường như có một mối liên kết nào đó, phảng phất tái hiện một loại tinh tượng cổ xưa không ai biết. Ngay khi tất cả những thứ liên quan đến dải ngân hà và Kim tự tháp Khufu được vệt sáng minh huy kia thắp lên, vệt sáng ấy bỗng hóa thành màu đỏ của tà dương.
Màu đỏ tà dương trong khoảnh khắc nhuộm đỏ cả bầu trời Cairo. Nếu nhìn thấy cảnh này vào lúc bình minh thì người ta cũng chỉ thấy kinh diễm mà thôi. Nhưng đây là đêm khuya, sắc đỏ thẫm giữa đêm khuya, yêu dị đến mức khiến người ta cảm thấy như ác ma tận thế sắp giáng lâm từ một vị diện khác.
"Mẹ kiếp, mọi người có thấy không?" Trên tiền tuyến, một vị quan chỉ huy ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn cảnh tượng khó tin trên bầu trời đêm.
"Thấy rõ, thưa quan chỉ huy, giống như một hồ nước máu vậy. Có phải... chúng ta không thể sống sót rời đi không?" một binh sĩ Cairo hỏi.
Dị tượng khó hiểu mang đến cho người ta cảm giác khủng hoảng tột độ. Minh huy màu xanh còn nằm trong phạm vi nhận thức của họ, biết đó là nguồn sống mà đám vong linh cần để di chuyển. Còn minh huy đỏ thẫm này là cái gì, chẳng lẽ có thứ gì đó còn đáng sợ hơn sắp tới?
Cuộc chiến này đã gây thương vong nặng nề. Bước vào giai đoạn thứ ba, rất nhiều quân bộ đã lực bất tòng tâm, nhưng điều khiến người ta tuyệt vọng hơn còn ở phía sau. Giai đoạn bốn, người chết sẽ thức tỉnh. Giai đoạn ba đã khiến tinh thần của các tướng sĩ có chút suy sụp, nếu qua giai đoạn bốn, chẳng phải một nửa Cairo sẽ thất thủ sao?
Mấy tháng qua, cuộc chiến không thuận lợi như tưởng tượng. Vong linh hung tàn, liều lĩnh, mỗi một vị trí đều thiếu hụt ma pháp sư trầm trọng.
Nếu là mấy năm trước, khi Cairo chịu một cuộc tập kích lớn như vậy, quốc tế chắc chắn sẽ phái rất nhiều viện trợ tới đây. Tuy phần lớn là thợ săn đến đãi vàng, học sinh ma pháp đến lịch luyện, và quân tình nguyện nghe theo điều động của quốc gia, nhưng gộp những người này lại cũng là một khối sức mạnh không thể coi thường.
Đáng tiếc là mực nước biển toàn thế giới tăng lên, phần lớn các cường quốc đều nằm ở những vùng ven biển. Ngay cả bản thân họ cũng khó ứng phó với tình hình hiện tại, nói gì đến chuyện giúp đỡ nước khác.
Thiếu đi khối sức mạnh từ khắp thế giới, tình hình nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng.
Giai đoạn ba càng nhiều người chết thì giai đoạn bốn càng khủng bố hơn. Cairo đã sớm hoảng loạn. Quân đội và chính phủ đã nhấn mạnh rằng họ tuyệt đối chống lại được áp lực mà đại quân vong linh mang tới, nhưng dân chúng lại không mấy tin tưởng.
"Chết tiệt, sao không mở cửa thành? Chẳng lẽ muốn chúng ta chết ở đây sao? Tôi không muốn biến thành đồ ăn của vong linh đâu, mau mở cửa thành ra!" một thương nhân căm phẫn gào lên.
Thương nhân này chính là người lúc trước đi vào thành cùng Mạc Phàm, vì tiền tài mà liều lĩnh xông vào chiến khu Cairo, giờ vì giữ mạng mà lại không thể không kêu trời trách đất đòi rời đi.
"Các người không thể rời đi, Cairo vẫn an toàn. Một khi mở cửa sẽ dẫn dụ thêm nhiều vong linh tới, chúng di chuyển dựa vào mùi người sống. Chúng tôi cũng đang cân nhắc vì sự an toàn của các người, xin đừng mang thêm phiền phức cho thành phố này," một quan quân thủ thành nói.
Dưới cửa thành chật ních những người dân muốn trốn khỏi Cairo.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Tổng chỉ huy chiến đấu Ethan đã nghiêm lệnh cấm tất cả quân nhân tiết lộ tin tức chiến trường cho dân chúng trong thành. Nhưng quân nhân đều biết rõ tình hình, nghĩ đến người nhà của mình, họ sẽ dặn dò đôi lời.
Tình thế đã đến nước này là điều mà quân đội và chính phủ Cairo cũng không ngờ tới. Chỉ là thành Cairo không thể giải trừ phong tỏa. Nếu mọi người cứ nhao nhao tìm cách bỏ trốn, không chỉ đẩy người trong thành đến bờ vực tử vong mà chính những người trốn thoát cũng sẽ trở thành đồ ăn cho vong linh.
Bất luận xét từ phương diện nào, việc phong tỏa thành phố là hợp lý nhất, nếu không thương vong sẽ càng thêm nặng nề. Nhưng làm sao để động viên dân chúng, khiến họ giữ được bình tĩnh lại là một việc vô cùng khó khăn.
"Cairo không lúc nào là không trải qua khốn khó, tình cảnh tồi tệ hơn thế này cũng đã từng có. Xin mọi người hãy tin tưởng chính phủ, tin vào các ma pháp sư và quân đội của chúng tôi có thể bảo vệ tốt cho mọi người. Thành thị là hậu thuẫn của chiến trường, thành thị có trật tự thì chiến trường mới có thể bình tĩnh ứng chiến. Xin mọi người đừng nghe lời đồn, vong linh của Khafre đừng hòng bước vào thành Cairo của chúng ta nửa bước!" Quân thống Saas cao giọng nói với đám người đang thấp thỏm lo âu.
Quân thống Saas bị Quân thủ Ethan điều đến nội thành. Việc giữ trật tự trong thành ngày càng khó khăn là một thử thách đối với Saas, và ông ta cũng biết rõ đây là sự trừng phạt của Ethan dành cho mình.
Lời của Saas không có nhiều hiệu quả, trên đường phố vẫn chật ních những người đòi mở cửa trốn khỏi thành.
Sau khi cao giọng trấn an, sắc mặt Saas lập tức trở nên âm trầm. Hắn nghiến răng: "Hận không thể giết quách lũ chó này đi! Anh em của chúng ta đang vào sinh ra tử ngoài tiền tuyến để bảo vệ chúng nó. Còn chúng nó thì hay rồi, tụ tập gây rối, đòi bỏ trốn tập thể!"
Rất nhiều lúc, Saas không hiểu tại sao lại phải bảo vệ cho đám người ích kỷ, mềm yếu, vô dụng, lại còn thích giảng nhân quyền này. Có bản lĩnh thì ra ngoài mà đánh với vong linh đi, đã muốn quân đội và chính phủ bảo vệ nhưng lại không chịu ngoan ngoãn nghe lời.
"Saas quân thống, ngài mau nhìn... hướng Giza!" một sĩ quan phụ tá bỗng nhiên biến sắc, nói.
"Có gì đáng xem chứ?" Saas xoay người. Đứng ở chỗ cao, hắn có thể nhìn thấy một chút bầu trời đêm xa xa. Khi sắc đỏ thẫm đập vào mắt, Saas có chút ngẩn người.
Đó là cái gì?
Là minh huy sao?
Vì sao lại có minh huy màu đỏ thẫm?
Chẳng lẽ là Kim tự tháp Khufu... Hướng đó, góc độ đó, dường như đúng là Kim tự tháp Khufu, nhưng vì sao lại có loại minh huy khiến người ta kinh hồn bạt vía như vậy?
"Saas quân thống, rốt cuộc thứ kia là gì?" giọng của sĩ quan phụ tá hơi run.
"Ta làm sao mà biết được!" Saas gắt.
Lúc này, dưới đường phố lại vang lên tiếng gào thét. Đám đông vừa mới ổn định được một chút thì lại có dấu hiệu mất kiểm soát, tiếng ồn ào làm Saas phát điên.
"Xong rồi, xong thật rồi, đây là cực quang tận thế, báo trước thành Cairo của chúng ta sắp bị hủy diệt!"
"Máu sao? Đó là máu nhuộm đỏ bầu trời sao?"
"Pharaoh vĩ đại, xin hãy tha thứ cho những đứa con cháu tự cao ngạo mạn của người, xin hãy ban phát lòng từ bi, thu vong linh của ngài trở về đi!"
"Thần ơi, hãy cứu chúng con!"
Thiên chi dị tượng khiến Cairo hỗn loạn tột cùng. Càng nhiều người bị dọa đến mức muốn bỏ trốn, quân đội và chính phủ phải dùng đến ma pháp để mạnh mẽ áp chế cuộc bạo động này.
Nhưng làm vậy sẽ khiến lòng tin của người dân vào chính phủ giảm xuống nghiêm trọng. Lần này đè xuống được, nhưng không biết lần sau sẽ xảy ra chuyện gì.
...
Tại Phương tháp.
Fenner và Haken đứng trước cửa sổ, nhìn thấy rõ ràng chùm sáng bắn thẳng vào tinh không, sau đó lại chiếu rọi về phía Hồng Hải.
"Lẽ nào... lẽ nào họ đã thành công rồi ư?" Trên mặt Haken không thể che giấu được sự kích động.
Giai đoạn ba của chiến trường còn gian nan hơn họ tưởng tượng. Đại quân thủ Haken không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng tia sáng đỏ này xuất hiện làm cho ông như nhìn thấy bình minh.
"Đúng là minh huy của Khufu, nhưng tại sao lại là màu đỏ?" Fenner nói.
"Bởi vì đây mới thật sự là minh huy, trong Hắc Ám Vị Diện, minh huy vốn là như thế. Khufu đã tạo ra đồ giả, để cho những vong linh hô hấp khí tức tử linh," Haken nói rất khẳng định, càng lúc càng phấn khích, nói tiếp: "Thời gian trôi qua lâu như vậy, ta còn tưởng họ đã thành vật chôn cùng trong Kim tự tháp Khufu... Không ngờ tới, đúng là không ngờ tới mà! Fenner, thật cảm ơn cô, đã mang đến cho tôi một người trẻ tuổi gan dạ sáng suốt như vậy."
Từ tận đáy lòng, Fenner cũng rất vui mừng, chỉ là bà cân nhắc sự việc nhiều hơn một chút, mở miệng nói: "Quân thủ, chúng ta đang giao tranh với Kim tự tháp Khafre. Mặc dù họ đã chuyển dời minh huy của Kim tự tháp Khufu, nhưng cuộc chiến giữa chúng ta và Kim tự tháp Khafre vẫn sẽ không dừng lại chứ?"
Hiện tại, vấn đề lớn nhất họ đang phải đối mặt không phải là chiến ý của toàn bộ vong linh, mà là cuộc chiến sinh tử giữa Cairo và Khafre ngay lúc này.
Thủ đô của Ai Cập là Cairo, nếu Cairo thất bại sẽ ảnh hưởng to lớn đến toàn bộ Ai Cập. Cho dù sau này có giải quyết được vấn đề vong linh thì họ cũng đã đại thương nguyên khí.
"Minh giới chỉ có một, cô cho rằng khi cánh cửa lớn của Minh giới được mở ra, Khafre có chịu ảnh hưởng hay không?" Quân thủ Haken nói.
"Nói như vậy, chúng ta sẽ kéo Đế quốc Vong linh Trung Quốc vào chiến trường Minh giới, như vậy Cairo sẽ giảm bớt được khá nhiều áp lực," Fenner hiểu ra, trên mặt nở nụ cười.
"Chính xác, chính xác! Môi hở răng lạnh, khi Khufu chịu sự tấn công quy mô lớn của Đế quốc Vong linh Trung Quốc, Khafre sẽ không thể ngồi yên không để ý đến. Thực sự là trời phù hộ cho Cairo của chúng ta mà!" Haken đặt tay lên ngực mình.
"Đại quân thủ, đây không phải là trời phù hộ..." Fenner nói.
Haken sững sờ một chút, rồi lập tức hiểu ra.
Đúng vậy, việc này đâu phải do trời phù hộ?
Ban đầu, chính ông còn cảm thấy kế hoạch này như nói mơ giữa ban ngày, mặc dù đồng ý nhưng cũng không ôm quá nhiều hy vọng. Ai có thể ngờ được... người trẻ tuổi kia thực sự là cứu tinh của Cairo. Cứ việc cậu ta làm vậy là vì quốc gia của mình đang phải chịu thiệt hại do vong linh gây ra, nhưng đồng thời cũng mang tới sự bình yên mà người Ai Cập đã kỳ vọng từ lâu.