*
Chuyện này cũng được sao?
Mạc Phàm kinh ngạc tột độ, hắn chưa từng nghe nói khế ước triệu hồi lại là một dạng tấn công tinh thần.
Nhưng hắn cũng cảm nhận được, nếu không ra tay ngay, sự việc sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ.
Dấu ấn tinh thần màu xanh nhạt lại hiện lên, bện thành một tinh đồ hoàn chỉnh trong lòng bàn tay Mạc Phàm. Hắn nhìn Apase lúc này cả người đã hóa thành màu đá hồng kim, cuối cùng đặt dấu ấn lên trán nàng.
Khoảnh khắc bàn tay đặt lên trán cũng khiến Apase bừng tỉnh, nàng dùng đôi đồng tử hồng kim nhìn chằm chằm Mạc Phàm, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
"Làm vậy chỉ khiến ta thêm căm phẫn mà thôi!" Apase lạnh lùng nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm không đáp lời, chỉ tập trung đưa ấn ký này vào sâu trong linh hồn của Apase.
Dáng vẻ của Apase quả thực rất đáng sợ, nhưng hiện tại Mạc Phàm cũng không còn đường lui, lần này nhất định phải giúp Cửu U Hậu giành thắng lợi.
Sau khi tiến vào thế giới tinh thần của Apase, Mạc Phàm kinh ngạc vui mừng phát hiện linh hồn của nàng cũng không cường đại và đáng sợ như trong tưởng tượng.
Trước đó, Mạc Phàm cảm thấy việc dùng dấu ấn tinh đồ xanh nhạt này chẳng khác nào trò cười, giống như một kẻ nhỏ bé vọng tưởng dùng dây thừng để trói buộc một con cự long ngạo nghễ giữa trời xanh, hoàn toàn không có khả năng thành công.
Nhưng hiện tại, sau trận đại chiến linh hồn với Cửu U Hậu, linh hồn Apase đã suy yếu đi rất nhiều, tựa như một con rắn nước nhỏ mang vẻ mặt tức giận và cảnh giác, không còn mang lại cho Mạc Phàm cảm giác ngạt thở như trước nữa.
"Vậy thì ta không khách khí nữa."
Mạc Phàm lập tức đưa linh hồn của mình xâm nhập vào đó.
Phần lớn yêu ma đều bài xích nhân loại. Trừ khi bạn đủ thực lực để chiến thắng nó, đồng thời khiến nó sợ hãi, kính phục đến không nói nên lời. Khi đó, khế ước triệu hồi sẽ mang tính cưỡng chế, trói buộc linh hồn nó vĩnh viễn để mình sử dụng.
Mạc Phàm vốn không thích dùng vũ lực, hắn cảm thấy khế ước nên đến từ sự tình nguyện của cả hai bên, tốt nhất là giống như Tiểu Viêm Cơ, từ nhỏ đến lớn đều yêu thương gắn bó.
Chỉ là tình cảnh hiện tại không cho phép Mạc Phàm từ từ cảm hóa, dùng tình yêu thương để bao dung Apase. Giờ phút này, Mạc Phàm hóa thân thành một gã lưu manh, miễn cưỡng trói buộc linh hồn của Apase.
Apase làm sao có thể để Mạc Phàm nô dịch linh hồn thánh khiết cao quý của mình được? Nàng phẫn nộ phản kháng. Cứ việc đã cùng Cửu U Hậu chém giết đến trời đất tối tăm, linh hồn nhỏ bé của Apase vẫn có sức phản kháng cực mạnh, trong nháy mắt đã đánh gãy linh hồn xâm nhập của Mạc Phàm.
"Ngươi đừng có uổng phí công sức!" Apase có chút tức giận.
Loại dấu ấn linh hồn này làm sao có khả năng đánh đổ tâm hồn của nàng, nhưng nó chẳng khác gì một cô gái băng thanh ngọc khiết bị một gã đàn ông sàm sỡ.
"Không sao, không sao, ta có rất nhiều ma năng." Mạc Phàm cười nói.
"Hận chết con tiện nhân này!" Cửu U Hậu cười lớn.
"Ta sẽ xé xác ngươi trước, để ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh!" Apase tức giận, thế giới tinh thần của nàng vốn đang gió êm sóng lặng, lập tức biến thành một cơn bão tố nơi biển sâu hắc ám, điên cuồng, táo bạo, tràn ngập năng lượng hủy diệt.
Lực lượng của Cửu U Hậu trong thế giới tinh thần của Apase cũng không hề thua kém, một vùng biển gầm màu u lam cuồn cuộn nơi biên giới hắc ám, cảnh tượng kinh thiên động địa.
Mạc Phàm biết hai người họ lại va chạm kịch liệt một lần nữa, hắn lập tức lẩn đi, chờ cho đợt sóng tấn công qua đi rồi lại lẻn vào "trộm gà".
Nửa phút sau, Mạc Phàm cảm nhận được linh hồn ba động đã yếu đi, hắn lập tức triển khai một tinh đồ khế ước khác, không chút khách khí đặt lên trán Apase ngay khi nàng đang định nghỉ ngơi lấy sức.
Từ trán đến tận sâu thẳm tâm linh, giờ phút này Apase tự nhiên là cực kỳ suy yếu, nhưng vẫn phải gắng gượng củng cố tinh thần để phá nát cái thứ đang muốn cưỡng chế nô dịch mình.
Khế ước nô dịch là một kỹ năng cực kỳ buồn nôn, bởi vì nếu bạn không chống cự, nó chắc chắn sẽ được đằng chân lân đằng đầu, cuối cùng sẽ thành lập khế ước.
"Ngươi đang nằm mơ!" Apase giận đến linh hồn run rẩy, đánh tan ảo tưởng của Mạc Phàm.
"Ai mà chẳng có lần đầu, ban đầu sẽ không quen, chờ ta tiến vào cơ thể ngươi vài lần là ngươi sẽ quen thôi." Mạc Phàm mở miệng nói năng bỉ ổi, biết có chỗ dựa vững chắc là Cửu U Hậu ở đây, tâm tính cũng dần trở nên lầy lội theo.
"Đại tỷ tỷ ta bắt đầu tấn công mạnh hơn rồi đây, ngươi chịu nổi không, tiểu nha đầu?" Cửu U Hậu chẳng biết xấu hổ còn phụ họa cho Mạc Phàm, tiếng cười có chút lẳng lơ, đầy vẻ nữ tính, Apase nghe mà đặc biệt chói tai.
Cửu U Hậu vẫn chiếm được chút thế thượng phong, ngay khi Apase phân tâm, một cơn bão u linh mạnh mẽ hơn điên cuồng ập vào thế giới tinh thần của nàng. Khí huyết Apase cuồn cuộn, linh hồn bị xung kích đến lảo đảo, có chút khó đứng vững.
"Đáng ghét!" Apase tính toán thế nào cũng không ngờ tới Mạc Phàm còn cất giấu một nữ u linh mạnh mẽ như vậy, lại còn bị đối phương xông thẳng vào linh hồn. Lần này, nàng hoàn toàn bị chấn thương linh hồn, rơi vào thế hạ phong.
"Tiểu tiện nhân, còn muốn làm linh hồn của ta tan thành tro bụi sao? Để xem cuối cùng linh hồn của ai mới tan thành tro bụi!" Cửu U Hậu rên lạnh một tiếng, lời nói uy nghiêm và mạnh mẽ khiến linh hồn Apase lại run rẩy dữ dội một lần nữa.
Nghe Cửu U Hậu nói vậy, Mạc Phàm biết chiêu quấy rối bằng khế ước của mình đã mang lại hiệu quả.
Tạ ơn trời đất, Cửu U Hậu vẫn chế ngự được mỹ nữ xà đáng sợ này. Hồi tưởng lại khoảnh khắc mình bị đắm chìm dưới đôi đồng tử hồng kim của nàng, tay chân Mạc Phàm vẫn còn hơi lạnh.
"Ngươi không thể giết ta, ngươi không thể giết được ta!" Âm thanh của Apase trở nên sắc bén, gò má cũng trở nên trong suốt, có thể thấy rõ cả những mạch máu màu xanh.
"Thật sao? Vậy ngươi quá coi thường đạo hạnh một ngàn năm của ta rồi." Dường như Cửu U Hậu bắt đầu phát động tổng tiến công, âm sắc cũng thay đổi hoàn toàn, không còn chút kiều mị nào, thay vào đó là khí thế không giận tự uy khiến người ta phải thần phục.
Hay đây mới thật sự là Cửu U Hậu, dù chỉ là một tia u hồn, cũng không kém gì bậc cửu ngũ chi tôn, bất tử bất diệt.
Hồn thế như dải ngân hà chín tầng trời hiện lên trong thế giới tinh thần màu đen của Apase, chín dòng thác bạc bắt đầu nhấn chìm linh hồn tại chỗ, tạo thành những cơn sóng rồng cuộn sương phượng va vào hàng rào linh hồn của nàng. Nếu linh hồn là một thế giới tinh thần, thì thế giới này đang bị phá hủy bởi một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa chưa từng có, nó đang sụp đổ, đang tan nát.
"Không... không... ngươi không giết chết được ta... không, không... ngươi đừng hòng giết được ta... ta chính là hậu duệ của Medusa Mẫu Thần, một u linh nho nhỏ như ngươi không thể... tuyệt đối không thể!" Giọng điệu của Apase như tiếng quỷ gào thê lương.
"Đây là do ngươi tự gieo gió gặt bão." Âm thanh của Cửu U Hậu yếu đi một chút, có thể thấy việc triển khai đòn tấn công tinh thần này cũng gây ra thương tổn to lớn cho bà. Nhưng dù có phải chịu suy yếu phản phệ, cuộc đấu tranh này Cửu U Hậu vẫn giành được thắng lợi, người biến thành tro bụi chính là kẻ tự xưng là hậu duệ của Medusa Mẫu Thần.
Không thể nghi ngờ, Apase ngụy trang thành thiếu nữ thánh linh, dù thế nào cũng không ngờ tới mình lại ngã xuống nơi này bởi Mạc Phàm và Cửu U Hậu.
...
Thế giới tinh thần của Apase tan vỡ nghiêm trọng, điều này có nghĩa là linh hồn của nàng đã bị phá nát không thể tả. Cửu U Hậu không hề hạ thủ lưu tình, bà biết nếu mình lơi lỏng hay nương tay, linh hồn của Apase sẽ như tro tàn cháy lại, nuốt chửng cả mình và Mạc Phàm. Đã đến nước này thì một mất một còn.
Mạc Phàm đứng bên cạnh, thấy sắc hồng kim cao quý trên người Apase đã hoàn toàn rút đi, nàng trở thành một thiếu nữ suy yếu vì bệnh nặng, vẻ mảnh mai yếu ớt khiến người ta thương cảm.
Tạo hóa luôn là vậy, thứ gì càng diễm lệ tuyệt trần thì càng mang kịch độc. Apase chính là một mỹ nhân xà điển hình, vẻ đẹp không thua kém nhân loại chút nào, nhưng kẻ nào muốn thưởng thức sẽ phải trả giá bằng vạn kiếp bất phục.
Nhìn Apase, Mạc Phàm làm sao mà không đau lòng cho được.
Rõ ràng là quân đội đã đem những người kia đi nuôi dưỡng thiếu nữ Medusa là thật, quân đội muốn lấy lòng Medusa để đổi lấy hòa bình cũng là sự thật. Có lẽ trên đảo Hoa Tình Yêu thật sự có một thiếu nữ tên Apase, xinh đẹp như vậy. Nhưng mình đã không cứu được cô gái ấy, cô gái ấy đã chết trước khi mình tới Tà Dương Thần Điện, bị Medusa ăn thịt để bảo toàn thanh xuân vĩnh cửu, cũng bị đoạt đi lớp da đẹp đẽ.
Apase trước mặt này tỏa ra vẻ đẹp thiên kiều bá mị, toát ra nét quyến rũ mê người, tin rằng cũng thuộc về Apase ban đầu. Mà thứ trốn trong thân thể này là một Medusa độc ác nhất, tà ác nhất, Mạc Phàm không có nửa điểm thương hại.
Nhắm hai mắt lại, Mạc Phàm không dám nhìn Apase hóa thành tro bụi. Hắn mong đây chỉ là một giấc mộng, hy vọng thiếu nữ mà mình giải cứu từ Tà Dương Thần Điện là một cô gái ngây thơ, duyên dáng gọi mình một tiếng "đại ca ca". Hắn sẽ nhìn ngắm nụ cười mỹ lệ không chút tạp chất của nàng sau khi trải qua bao khổ cực, sẽ tự mình từng chút một truyền thụ ma pháp cho nàng, cho dù thiếu nữ này có tiếp thu rất chậm.
Xoẹt!
Đột nhiên, một cảm giác đau nhói tim truyền tới.
Mạc Phàm hít sâu một hơi, cả người đổ mồ hôi lạnh ngay lập tức, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Tình huống gì đây? Đây là dấu hiệu linh hồn mình bị tấn công, chẳng lẽ Apase đang giãy giụa vào phút chót? Lẽ nào Cửu U Hậu không áp chế được nữa?
Xoẹt!
Lại một cơn đau nhói nữa truyền tới làm Mạc Phàm suýt chút nữa ngã quỵ trên mặt đất.
Ôm ngực, Mạc Phàm vội vàng dùng ý niệm kiểm tra thế giới tinh thần của mình, phát hiện linh hồn của mình đang bị một sức mạnh liên kết nào đó xé rách. Mạc Phàm há hốc mồm kinh ngạc.
"Dừng tay! Cửu U Hậu, cô mau dừng tay!" Đột nhiên Mạc Phàm hét lớn.
"Mạc Phàm, cậu điên rồi sao? Nếu tôi không làm cô ta hóa thành tro bụi, cả hai chúng ta đều sẽ chết, cô ta cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta!" Cửu U Hậu nói.
"Cô làm nát linh hồn cô ta, tôi cũng sẽ mất mạng!" Mạc Phàm gào lên.
"Rốt cuộc là cậu đang nói cái gì?" Cửu U Hậu rất không kiên nhẫn.
Mạc Phàm gần như không còn sức lực để nói chuyện, hắn lấy tất cả sức lực bình sinh gầm lên với Cửu U Hậu: "Mẹ kiếp... Nàng ta đã chấp nhận khế ước của tôi, linh hồn của tôi và nàng ta đã dính chặt vào nhau rồi!"