Đại quân vong linh rút đi như thủy triều, cuối cùng cũng để Cairo được thở phào nhẹ nhõm. Một đêm yên bình trong nội thành quả là đáng quý, không ít người mang tâm trạng tận hưởng sự thoải mái này.
Triệu Mãn Duyên ngồi trong sảnh khách sạn, sau khi dứt khoát từ chối một mỹ nữ chủ động đến trêu ghẹo, hắn lặng lẽ sờ sờ quả cật của mình.
Mấy ngày trước chơi bời điên cuồng khiến nó trống rỗng lạ thường, nếu không biết kiềm chế thì thật sự có ngày chết người.
Không biết chiến công của Mạc Phàm bên kia thế nào rồi... Chậc chậc, bé Apase đúng là mê người thật, tuy ngây thơ nhưng toàn thân đều là tuyệt sắc, chỉ sợ tên cầm thú Mạc Phàm kia không biết thương hoa tiếc ngọc. Ồ, vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.
Hành lang khách sạn có cửa sổ sát đất, vừa hay có thể nhìn ra con đường bên ngoài. Triệu Mãn Duyên còn đang lẩm bẩm thì thấy Mạc Phàm vừa lúc trở về.
Mạc Phàm bước đi nặng trịch, hai mắt vô hồn, sắc mặt trắng bệch, trông như thể bị moi rỗng từ bên trong.
"Mịa nó, còn nhân tính không vậy? Sao trông còn tã hơn cả mình thế này!" Triệu Mãn Duyên kinh hãi.
Đi ra từ hành lang khách sạn, Triệu Mãn Duyên không thấy Apase đâu, liền tiến tới đỡ lấy Mạc Phàm.
Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn Triệu Mãn Duyên, đến sức để chào hỏi cũng không còn.
“Sao thế, bị hút khô rồi à? Tớ còn tưởng cậu vùi dập đóa hoa nhỏ nhà người ta chứ. Không ngờ lại bị người ta hút cạn tinh hoa, được, được, bé Apase khiến tớ phải nhìn bằng con mắt khác rồi nha... Mà cái hộp tớ đưa cậu đâu, dùng hết rồi à? Có phải loại hoa văn xoắn ốc kích thích hơn không...” Triệu Mãn Duyên nhướng mày, vẻ mặt đầy ẩn ý nói.
Mạc Phàm lảo đảo đi về phía phòng khách sạn như một cái xác di động.
Lúc này, Triệu Mãn Duyên mới sờ vào túi áo của Mạc Phàm, thấy bên trong có một cái hộp, bèn tiện tay lấy ra. Thấy Mạc Phàm còn chưa bóc cái hộp nhỏ đầy kích thích này, Triệu Mãn Duyên nhất thời trợn mắt há mồm: “Mạc Phàm, cậu cũng quá đáng thật, làm đàn ông phải có trách nhiệm chứ, sao cậu lại không dùng biện pháp an toàn? Lỡ xảy ra chuyện thì biết ăn nói thế nào với hai bà vợ ở nhà, phải biết nguyên tắc quan trọng nhất khi ăn vụng chứ!”
Mạc Phàm bước vào thang máy, Triệu Mãn Duyên cũng đi theo vào.
Triệu Mãn Duyên quan sát Mạc Phàm một lượt, cảm thấy hắn có chút kỳ lạ, không giống như vừa trải qua một trận đại chiến tình ái, bèn nghiêm túc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì, bé Apase đâu? Với lại, sao trông cậu như bị trọng thương tinh thần vậy, chẳng lẽ bị tấn công à?”
Mạc Phàm ngẩng đầu lên, mệt mỏi liếc nhìn Triệu Mãn Duyên đang lải nhải, cuối cùng cũng mở miệng: “Tớ nói với cậu, tớ vừa nhận một con Medusa làm khế ước sủng, cậu có tin không?”
“Vãi, làm sao có khả năng! Pháp sư Triệu Hoán trên khắp thiên hạ này có ai mà không muốn bắt một con Medusa làm khế ước thú chứ? Đừng nói Medusa là sinh vật hiếm có với trí tuệ và huyết thống cao, chỉ riêng việc ký khế ước thành công với một con Đại Mẫu Xà thôi đã là chuyện xưa nay hiếm rồi. Cậu đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Tớ nói cậu nghe, dù cậu có giết Medusa thì nó cũng sẽ không đời nào đồng ý ký khế ước với một giống loài cấp thấp như chúng ta đâu. Để tớ ví dụ nhé, cậu có muốn làm thú cưng cho một con chó không? Cậu có đồng ý không? Chết cũng không chịu, đúng chứ? Không thể nào! Cậu nói vậy tớ không tin được. Thực tế, nếu không phải cậu nuôi Tiểu Viêm Cơ từ nhỏ đến lớn, thì một Hỏa Chi Tinh Linh có huyết thống cao như nó làm sao chấp nhận khế ước của pháp sư Triệu Hoán được. Tiểu Viêm Cơ sau khi trưởng thành chính là cấp Quân Chủ đấy, còn muốn nuôi thêm Medusa à?” Triệu Mãn Duyên giảng giải một cách trịnh trọng.
“Ừ, nếu xét theo lý thì chính tớ cũng không tin nổi,” Mạc Phàm mệt mỏi đáp.
“Ngủ một giấc đi,” Triệu Mãn Duyên vỗ vai Mạc Phàm.
Mạc Phàm quả thực rất muốn đi ngủ.
Hắn quá mệt mỏi, đầu óc không cho phép suy nghĩ thêm về những chuyện vừa xảy ra.
Cuối cùng, Cửu U Hậu đã không thiêu rụi linh hồn của Apase thành tro bụi. Không phải vì bà ta mềm lòng, mà là vì Mạc Phàm và Apase đã thiết lập khế ước. Một khi có sức mạnh đập tan khế ước thú từ trong linh hồn, thì Mạc Phàm, người có linh hồn và huyết thống liên kết với nó, cũng sẽ bị tổn thương.
Thực lực của Cửu U Hậu rất mạnh, nhưng để xóa sổ hoàn toàn huyết thống linh hồn hoàng thất Medusa, hậu duệ của Medusa Chi Mẫu, bà ta cũng đã tiêu hao một lượng tinh thần khổng lồ.
Thực tế, khi khế ước thú chết đi, phần lớn pháp sư Triệu Hoán sẽ phải chịu phản phệ, nhưng không đến mức tử vong.
Thế nhưng hiện tại Mạc Phàm và Apase đã ký khế ước thành công, Cửu U Hậu muốn giết Apase thì nguồn sức mạnh đó ít nhất phải đạt tới cấp Quân Chủ. Uy lực phản phệ từ khế ước gây ra cho Mạc Phàm sẽ cực kỳ khủng bố, linh hồn của hắn không đủ mạnh để chịu đựng nổi.
…
Vào phòng mình, Mạc Phàm đóng cửa lại.
Hắn ngã vật ra đầu giường, nhớ lại chuyện vừa xảy ra mà cứ ngỡ như một giấc mơ.
Lúc này, một bóng ma nhàn nhạt hiện ra từ trên người Mạc Phàm, thân thể hư ảo của Cửu U Hậu nhẹ nhàng bước ra. Bà ta cũng mệt mỏi không tả xiết như Mạc Phàm, dáng vẻ không còn phong hoa tuyệt đại như trước nữa.
“Con tiểu tiện nhân này...” Cửu U Hậu thở hổn hển nói.
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Mạc Phàm cười khổ.
“Còn làm gì nữa, giờ nó là khế ước thú của cậu,” Cửu U Hậu bực bội nói.
Mạc Phàm kiểm tra lại lần nữa, thấy Apase đang nằm trong không gian đệ nhị khế ước, hiện đang sức cùng lực kiệt, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Tiểu Viêm Cơ cũng tò mò, không biết tại sao vách bên lại có thêm một tiểu tỷ tỷ, mà lại còn là tiểu tỷ tỷ Apase nữa.
“Tôi chỉ sợ có chuyện, cấp bậc của cô ta không thấp hơn cô chứ?” Mạc Phàm hỏi.
“Yên tâm đi, khế ước triệu hoán là một loại khế ước cực kỳ bá đạo, một khi đã thành lập thì quan hệ chủ tớ cũng được xác lập. Sinh vật dù mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ bị khế ước áp chế, đây là thứ không thể chống cự, trừ khi nó đạt tới cấp Đế Vương,” Cửu U Hậu nói.
“Còn tồn tại nguy hiểm nào không?” Mạc Phàm hỏi.
“Cậu tưởng cấp Đế Vương là chó mèo ngoài đường hay sao mà ai cũng đạt tới được à? Medusa Chi Mẫu còn không phải là Đế Vương chính thống, huyết thống đời sau cũng không thể đột biến gen được. Trên thế giới này có nhiều sinh vật có khả năng lên cấp Đế Vương hơn nó nhiều. Nó ư? Tu luyện thêm mấy trăm năm nữa đi!” Cửu U Hậu nói.
“Ồ ồ, tôi cũng không hiểu rõ thể chế của các người, hóa ra lên cấp Đế Vương lại khó đến vậy,” Mạc Phàm nói.
“Không lên được cấp Đế Vương thì cả đời này đừng hòng tạo phản. Hiện tại nó là khế ước thú của cậu, cậu dạy dỗ cho cẩn thận vào,” Cửu U Hậu nói.
“Lần này nhờ có cô, khi nào đến tiết Thanh minh...” Mạc Phàm nói.
“Còn dám nhắc tới tiết Thanh minh với lão nương à!” Cửu U Hậu nổi giận, nhưng rồi cảm thấy lời nói của mình không đúng lắm, bèn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Vì cậu mà bổn nương phải hao tổn biết bao năm tu vi, bổn nương và nó lưỡng bại câu thương, còn cậu thì lại được lợi lớn!”
“Bà cô của tôi ơi bớt giận, tức giận sẽ không đẹp đâu. Tôi nhất định sẽ bồi thường, nhất định sẽ bồi thường,” Mạc Phàm nói.
“Ai là bà cô của cậu! Bảo Tiểu Viêm Cơ nhường không gian cho ta, ta không muốn ngủ chung một phòng với con tiểu tiện nhân đó!” Cửu U Hậu nói.
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề.” Mạc Phàm gọi Tiểu Viêm Cơ ra. Tiểu Viêm Cơ vốn cũng không thích ở trong không gian khế ước, không có chuyện gì thì cứ nằm nhoài trên đỉnh đầu hoặc bả vai hắn.
Tiểu Viêm Cơ ngồi trên bàn, chớp đôi mắt to tròn, trông như một con sóc nhỏ đang ăn hạt dẻ, thỉnh thoảng lại gặm một mảnh vỡ hồn cấp Hỏa hệ, ra dáng một quần chúng hóng chuyện ngồi cắn hạt dưa.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽