Một trong những chiến trường lớn nhất châu Phi chính là chiến thành Cairo.
Giờ phút này, chiến thành Cairo đang bị bao phủ bởi một khối mây khổng lồ màu xám đen, tầng mây sà thấp xuống mặt đất, khiến thế giới u ám này càng thêm chật chội, ngột ngạt.
Chiến thành Sa Thổ đã bị phá hủy hơn một nửa, phòng tuyến liên tục phải rút lui, thủy triều vong linh màu máu đỏ không ngừng áp sát.
Giai đoạn bốn của cuộc chiến cuối cùng cũng đã đến. Các pháp sư ở chiến thành Sa Thổ đều đã kiệt sức, thành trì cũng điêu tàn không thể tả, nhưng họ không thể không nghênh đón giai đoạn bốn đáng sợ nhất đang ập tới.
Trời đất mịt mù, âm thanh đinh tai nhức óc, không khí không một tia nắng, chỉ có ánh sáng lấp lánh, rực rỡ của ma pháp bất chợt lóe lên. Nguyên tố tựa mưa rào gột rửa, thanh tẩy vạn vật, khiến người dân Cairo tin rằng các pháp sư vẫn còn có thể chống đỡ.
Đợt tấn công đầu tiên của giai đoạn bốn không mãnh liệt như trong tưởng tượng. Rất nhiều tham mưu quân sự cùng các học giả vong linh đã phân tích rằng, đợt tấn công đầu tiên này sẽ khiến chiến thành Sa Thổ hoàn toàn thất thủ. Nhưng điều kỳ lạ là, cuộc tấn công của Khafre lại chỉ như sấm to mưa nhỏ, làm cho chiến thành Sa Thổ lập tức được thở phào nhẹ nhõm.
Trải qua hai ngày hai đêm đại chiến, đợt tấn công đầu tiên của giai đoạn bốn đã hoàn toàn bị chặn đứng, chiến địa không những không bị thất thủ mà ngược lại còn giành lại được mấy pháo đài phòng thủ quan trọng, tạo điều kiện bố trí các ma pháp trận cỡ lớn.
"Xem ra đế quốc vong linh Trung Quốc quả thực đã gây áp lực không nhỏ cho Minh Giới." Đại quân thủ Haken nở nụ cười.
"Hừ, ông nghĩ tôi sẽ tin vào câu chuyện hoang đường đó sao?" Ethan cười lạnh nói.
"Cậu tin hay không không quan trọng, hiện tại tổng chỉ huy chiến trường này là tôi." Haken nói.
Ethan thấy nụ cười cáo già của Haken, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Vào cuối giai đoạn ba của cuộc chiến, Ethan với tư cách là tổng chỉ huy đã phải đối mặt với sự nghi ngờ rất lớn, tình hình trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Trong tình huống đó, các quân thủ không thể để Ethan tiếp tục nắm giữ quyền lực lớn như vậy, bèn triệu mời đại quân thủ tới thay thế.
Thực ra Ethan cũng không phản đối, tình thế nghiêm trọng đến mức nào hắn hiểu rất rõ, đại quân thủ Haken nhảy ra lúc này không khác gì gánh tội thay cho mình. Giai đoạn bốn có đến 80-90% là không chống đỡ nổi, quân đội của bọn họ sẽ phải lui về cố thủ thành Cairo.
Điều khiến Ethan không ngờ tới là giai đoạn bốn vong linh lại không tấn công dữ dội. Mặc dù đại quân thủ Haken đã chặn đứng được những trận oanh tạc bằng ma pháp, nhưng quân đoàn vong linh vẫn chịu tổn thất to lớn. Thực tế thì chiến thắng nhỏ này không ảnh hưởng đến đại cục, nhưng sau những chiến thắng nhỏ liên tiếp, sự kiêu ngạo của vong linh đã giảm xuống.
Điều này làm Ethan tức đến hộc máu. Nói cách khác, chỉ cần hắn cầm quyền thêm một tuần nữa, trận chiến này về cơ bản sẽ kết thúc thắng lợi, và Ethan sẽ trở thành quân thần bất diệt của Cairo.
Trong phút chốc, người dân Cairo quay sang ủng hộ lão quân thủ Haken, còn vị quân thần trẻ tuổi là hắn thì bị lãng quên.
Ethan phất tay áo rời đi, không muốn ở lại phòng họp quân sự thêm một giây nào nữa.
"Quân thủ đại nhân, chúng ta đi bây giờ sao?" Tùy tùng Kevin thận trọng hỏi.
"Về nội thành." Ethan bị tước quyền chỉ huy tác chiến cao nhất, liền giao lại quân bộ cho chỉ huy thứ hai của mình rồi rời đi.
...
Họ đi trên một chiếc xe màu đen cỡ lớn.
Vừa hay trên phố có một đám người đang giương cao biểu ngữ, hò hét ầm ĩ gần đại doanh quân đội.
"Bọn họ đang nói gì vậy?" Ethan hỏi.
"Cái này..." Lái xe Kevin không biết nên mở miệng thế nào.
Ethan mở cửa xe, những tiếng la hét lập tức truyền tới.
"Lẽ ra phải để Đại quân thủ Haken tiếp quản từ sớm! Để Ethan thống suất mấy ngày nay, khiến Cairo của chúng ta suýt nữa thì chìm trong biển lửa!"
"Đại quân thủ Haken vạn tuế! Đại quân thủ Haken vạn tuế!"
"Không có Ethan, cuộc chiến này đã sớm giành thắng lợi rồi!"
Ngoài cửa xe, âm thanh huyên náo của đám đông truyền đến, ánh mắt Ethan tràn ngập phẫn nộ khi nghe những lời tung hô Haken.
Cái gì mà không có Ethan thì cuộc chiến này đã sớm giành thắng lợi?
Không có mình thì Cairo đã sớm bị diệt, đám người đó cũng đã biến thành thi thể, làm gì còn ở đây mà nói năng lung tung, đúng là một đám ngu xuẩn!
"Quân thủ đại nhân, ngài đừng để tâm, luôn có một đám dân chúng ngu muội như vậy." Kevin nói.
"Rốt cuộc mọi chuyện là sao? Chẳng lẽ cánh cửa Minh Giới thực sự đã mở ra, Minh Giới bị đế quốc vong linh Trung Quốc tấn công, nên Haken mới... Chết tiệt, ta khổ cực chỉ huy cuộc chiến gần nửa năm trời... bây giờ đám người kia lại đối xử với ta như vậy!" Ethan tức giận không nguôi.
Chỉ một lần bại trận, dân chúng lập tức phủ nhận hết công lao hiển hách trước đó của Ethan. Nửa năm trước hắn vẫn còn là một quân nhân gần như thần thoại, bây giờ lại bị đám người kia chửi rủa thậm tệ.
"Khoảng thời gian trước Cairo quả thực quá tối tăm, nhiều người muốn bỏ trốn. Vị quan quân trong nội thành phụ trách giữ gìn trật tự đã không giữ được hình tượng tốt đẹp về ngài, hành xử quá thô bạo với những người biểu tình. Bây giờ sự phẫn nộ này bắt đầu quay trở lại... Đại nhân Ethan cũng đừng quá để ý, con đường binh nghiệp thăng trầm là chuyện thường tình. Haken đã già, cách làm bảo thủ của ông ta sẽ không mang lại hòa bình lâu dài cho Cairo đâu. Rất nhanh thôi, ngài sẽ có thể chứng minh cho người dân thấy, ai mới thực sự là quân thần của Cairo này." Kevin nói.
"Ai phụ trách giữ trật tự trong nội thành?" Ethan hỏi.
"Là Saas, không phải lúc đó ngài đã giáng cấp hắn đến nội thành sao?" Kevin nói.
"Hừ, đúng là thành sự thì ít, bại sự thì nhiều! Kêu hắn lên sân thượng khách sạn Cairo gặp ta!" Ethan giận dữ nói.
...
Sân thượng khách sạn Cairo có một bể bơi làm từ kính cường lực. Ethan yêu cầu người khác khóa sân thượng lại, còn mình thì đi vào khu vực bể bơi.
Nước trong hồ bơi màu xanh lam, trong hồ có một cô gái mặc bộ bikini hai mảnh màu trắng đang bơi lội. Vòng eo thon thả cùng đôi chân dài miên man đang uyển chuyển trong nước, trông như một nàng xà nữ nhỏ bé đầy quyến rũ.
Thấy cô gái định lên bờ, Ethan lập tức ân cần cầm một chiếc khăn tắm màu trắng, cung kính chờ ở nơi cô gái bước lên.
Tiểu mỹ nữ không thèm để ý đến Ethan, tiện tay giơ lên, một chiếc áo choàng tắm từ xa bay tới, mềm mại quấn quanh người nàng.
"Xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn." Ethan không hề cảm thấy lúng túng, đặt khăn tắm xuống, rót một ly nước đặt lên chiếc bàn cạnh nơi tiểu mỹ nữ đang nằm trên ghế.
"Ta biết." Tiểu mỹ nữ mặc áo choàng tắm trắng nói.
"Cánh cửa Minh Giới thực sự mở ra sao?" Ethan hỏi.
"Không phải vậy thì ngươi cho rằng quầng sáng màu đỏ kia là thứ gì?" Tiểu mỹ nhân không kiên nhẫn nói.
"Chuyện này không phải tôi nên thỉnh giáo ngài sao... Hiện tại tình hình không mấy lạc quan, vị trí đại quân thủ mà tôi nhắm tới có khả năng phải gác lại. Khafre tấn công không mãnh liệt, Haken nhận được đủ uy tín. Tôi đang nghĩ, không thể để Haken đắc ý như vậy. Hay là ngài triệu hồi con dân của ngài, tung một đòn hủy diệt vào quân đội của Haken, để giai đoạn bốn xoay chuyển cục diện. Một khi Haken không đối phó được với đại quân xà hạt, tôi có thể thuận thế thượng vị. Đến lúc đó chúng ta lại diễn một vở kịch, để tôi và quân đội của tôi giành lấy thắng lợi." Ethan nói.
Tiểu mỹ nhân nhìn Ethan, đôi mắt tràn đầy ác cảm.
"Diễn kịch? Dù có diễn thế nào thì thủ hạ của ngươi cũng bị quân đoàn xà hạt của ta xé thành từng mảnh, con dân của ta cũng bị đám pháp sư các ngươi bắn cho xương tan thịt nát. Là do ngươi không nắm chắc cơ hội để thâu tóm toàn bộ Cairo, đừng hòng ta lại làm chuyện ngu xuẩn đó cùng ngươi." Tiểu mỹ nhân nói.
"Tôi nắm được Cairo thì mới có thể hỗ trợ ngài hoàn thành đại sự của mình. Nếu chúng ta thành tâm hợp tác, phải tìm cách xoay chuyển thế cục... Hơn nữa, Mạc Phàm là một cái gai lớn, chẳng mấy chốc cậu ta sẽ kiện cáo tôi lên tòa án quân sự. Một khi mọi người biết được nguyên nhân tôi liên tiếp chiến thắng đại quân xà hạt, cho dù không có bằng chứng sắt đá, uy tín của tôi cũng sẽ bị đả kích nặng nề, mục tiêu sẽ càng xa vời." Ethan nói.
"Chúng ta ngừng hợp tác tại đây." Tiểu mỹ nhân lạnh lùng như băng nói.
"Đây là ý gì?" Giọng Ethan cao lên.
Tiểu mỹ nhân vừa định mở miệng thì trong đầu có một luồng tinh thần lực cưỡng chế truyền đến, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, cực kỳ bực bội đứng dậy khỏi ghế.
"Tên khốn chết tiệt này! Ngươi ngồi đây chờ, ta xuống dưới một lát." Tiểu mỹ nhân nói.
Ethan không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ nhìn tiểu mỹ nữ rời đi.
...
Thang máy đi tới phòng sang trọng cao nhất, tiểu mỹ nhân mặc áo choàng tắm gõ cửa.
"Vào đi." Giọng Mạc Phàm truyền ra.
"Ngươi muốn uống không?" Apase mặt lạnh như tiền, tiện tay đưa ly nước tới trước mặt Mạc Phàm.
"Tu luyện thật nhàm chán, hát một bài nghe chơi xem nào." Mạc Phàm mở mắt, đánh giá từ trên xuống dưới Apase, con bé này thay đổi thái độ nhanh thật.
"Không biết." Apase cắn răng, tức giận nói.
"Vậy nhảy một bài đi, vừa nhảy vừa thoát y... Không nhảy thì thôi, làm gì mà mặt mày như muốn đồng quy vu tận với ta thế. Tóc ngươi sao ướt nhẹp vậy? Ồ, ngươi đi bơi à, ta cũng muốn đi bơi, sân thượng khách sạn có bể bơi." Mạc Phàm đứng dậy, vươn vai một cái.
Cũng coi như tinh thần đã sung mãn. Ký kết khế ước với Apase cực kỳ hao tâm tổn sức, mấy ngày nay Mạc Phàm mới khôi phục lại như cũ.
"Không có chuyện gì thì ta đi đây." Apase nói.
"Đúng rồi, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, ngươi thuộc cấp bậc gì trong tộc Medusa, tại sao lại giống hệt nhân loại thế này? Nửa người dưới của ngươi sao không phải là rắn, mà lại là một đôi chân xinh đẹp thế này?" Mạc Phàm híp mắt, đánh giá đôi chân dài miên man, nuột nà của Apase.
Apase không hề trả lời, chỉ đứng đó, hơi hất cằm lên đầy kiêu ngạo.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh