Đến thành Athens, Hy Lạp, ban đầu Mạc Phàm còn tưởng sẽ bị Blanche tra hỏi một trận ra trò, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần nếu cô nàng vung roi da thì mình cũng đành thoả hiệp. Nhưng ngoài dự liệu, sau khi biết được hành trình vào Kim Tự Tháp của bọn họ dưới đáy biển, Blanche lại không tra hỏi gì thêm, khiến Mạc Phàm thở phào nhẹ nhõm.
Có một số chuyện mà Blanche và Heidi đã nhắc tới, đúng là rất khó giải thích, cũng chẳng dễ gì mở lời. Chẳng lẽ lại nói cho họ biết đại đế vương quốc vong linh chính là tổng giáo quan của mình, và mình đang hợp tác với ông ta để tìm ra điểm tận cùng của Minh giới hay sao?
"Mạc Phàm, cậu từng tới thành Athens rồi, nơi này có gì vui không?" Heidi mở miệng hỏi.
"Trung tâm thành Athens có một con đường rợp bóng hoa thơm, không chỉ đẹp hơn hoa anh đào của Nhật Bản mà còn quy tụ các thương hiệu thời trang nữ nổi tiếng thế giới, đúng là một thiên đường mua sắm. Sau đó đi vào con hẻm phía sau con đường hoa ấy, có rất nhiều quán cà phê chiều yên tĩnh, hương vị không tệ đâu," Mạc Phàm nói.
"Thật không? Vậy sau khi rời thuyền chúng ta tới đó đi!" Heidi trông rất háo hức.
Đôi mắt của Blanche cũng lấp lánh vài phần mong đợi. Hết cách rồi, con gái sinh ra đã yêu thích mua sắm. Dù ở trên dãy An-pơ có tu hành khổ hạnh đến đâu, nhưng khi đến một thành phố nổi tiếng, vẫn có những món đồ nhỏ xinh khiến các cô gái phải mê mẩn.
Heidi ở trong Kim Tự Tháp lâu đến phát điên, còn Cairo thì chìm trong chiến sự, nghỉ ngơi ở đó cũng chẳng thể nào thư giãn nổi. Vất vả lắm mới đến được thành Athens yên bình, sao có thể không tận hưởng khoảng thời gian này cho thật đã chứ.
Đây cũng là lần đầu Blanche tới Athens, cô tỏ ra rất hứng thú với con đường hoa mà Mạc Phàm miêu tả.
Hai cô gái còn chưa rời thuyền đã bàn bạc lịch trình, vừa cập bến liền lập tức bỏ quên ba chàng trai còn lại trên thuyền, sánh bước bên nhau.
Mới đi được vài bước, Heidi đột nhiên dừng lại.
"Đúng rồi, Apase đâu? Em ấy vẫn còn ngủ ở trong sao, hay là rủ em ấy đi cùng chúng ta luôn đi?" Heidi nhớ tới Apase, cô bé dạo này chẳng có mấy cảm giác tồn tại.
"Ồ, ồ, để tôi đi gọi em ấy," Mạc Phàm nói.
Tới khoang thuyền, Mạc Phàm gọi Apase từ không gian khế ước ra. Apase trông có chút mệt mỏi, dường như cả đời này ngủ vẫn chưa đủ.
Sau khi linh hồn bị thương, Apase cần nghỉ ngơi rất nhiều, phần lớn thời gian đều dành cho việc ngủ. Những người khác chỉ nghĩ cô bé bị say sóng nên cũng không quá để ý.
"Heidi và Blanche rủ em đi chơi kìa, em đi theo họ đi, nhớ đừng gây phiền phức nhé," Mạc Phàm nói với Apase.
"Không đi," Apase có chút quật cường.
Mạc Phàm đang định nói thêm thì không biết Heidi đã tới từ lúc nào. Thấy Apase đứng ở cửa phòng, Heidi bước tới, có chút hưng phấn nắm lấy tay cô bé, nói: "Chúng ta cập bến rồi, em cũng lên bờ đi một chút đi, sẽ tốt hơn nhiều so với ở trên thuyền. Lúc còn ở Cairo, chị có lướt mạng thấy một chiếc váy công tước phong cách cổ điển, mặc vào vừa thoải mái lại đẹp nữa, vừa hay có ba kiểu, mỗi chúng ta mua một cái nhé."
Váy công tước? Chắc đây cũng là lần đầu tiên Apase nghe tới. Thực tế, về phương diện thời trang, Apase biết rất ít. Váy thì cô bé biết, nhưng váy công tước là thứ gì thì Apase chẳng có chút khái niệm nào. Chỉ là thấy Heidi trông mong như vậy, bản thân cô bé cũng có hơi động lòng.
"Đi thôi, ngủ nhiều cũng không tốt cho sức khoẻ của em đâu. Đi dạo một vòng, cảm giác say sóng cũng sẽ biến mất," Heidi nói.
Heidi biết Apase rất đáng thương nên luôn coi cô bé như em gái ruột của mình, không có chút ngăn cách nào.
Apase động lòng, ngước mắt lên nhìn Mạc Phàm.
"Cứ đi đi, chi phí cứ tính cho anh," Mạc Phàm khoát tay.
"Cái kia... vậy em đi thay đồ đã," Apase nói nhỏ.
"Được, chị chờ em ở bên ngoài." Heidi lườm Mạc Phàm một cái rồi rời khỏi khoang thuyền.
Apase đổi một bộ đồ đơn giản rồi bước ra khỏi phòng, liếc nhìn Mạc Phàm, cảm thấy hắn là một kẻ vừa kỳ lạ lại vừa nguy hiểm.
"Ngươi không nói cho cô ta biết ta là gì à?" Apase hỏi Mạc Phàm.
"Triệu Mãn Duyên thì còn có khả năng phát hiện ra, những người khác không biết đâu... Ta nghĩ cũng không cần thiết phải nói, cứ như bây giờ cũng tốt. Vì vậy, khi nói chuyện với người ngoài, em phải gọi ta là anh trai lớn đấy nhé," Mạc Phàm cười nói.
"Ta không cảm kích đâu," Apase nói xong câu này, vội vàng chạy tới chỗ Heidi.
"Đừng có mua lung tung, chủ nhân ta đây cũng không phải đại gia lắm tiền. Heidi và Blanche đều là phú bà, đừng thấy họ mua gì cũng mua theo đấy. Còn nữa, Blanche là pháp sư Siêu Giai, ngươi đừng có để lộ đuôi rắn ra rồi bị người ta bắt mất," Mạc Phàm dặn dò một câu.
"Ta cũng có!" Apase hậm hực đáp lại, vẻ mặt như thể chẳng thèm nhìn Mạc Phàm nữa rồi rời đi.
Có khế ước ràng buộc, Mạc Phàm cũng không lo Apase chạy mất. Dù cô bé có chạy xa đến đâu, chỉ cần một niệm ma pháp khế ước là sẽ bị kéo trở lại không gian khế ước ngay.
Nhưng cách đối xử với Apase thì Mạc Phàm phải cẩn thận một chút, không thể tiết lộ thân phận thực sự của cô bé ra ngoài, tránh những phiền phức không đáng có.
"Chữa trị linh hồn... không biết Tâm Hạ có chữa lành được cho Apase không nhỉ? Nếu chữa được thì mình lại có thêm một trợ thủ đắc lực," Mạc Phàm lẩm bẩm.
Thực lực của Apase hẳn là rất mạnh, nhưng vì chủ nhân khế ước không đủ mạnh nên sức mạnh của cô bé sẽ bị khế ước áp chế. Vì thế, dù Apase có được chữa khỏi, Mạc Phàm cũng không hy vọng cô bé có được sức mạnh kinh khủng như Xà Phát Hạt Quân Medusa. Nếu Apase thực sự có sức mạnh đó, khế ước sẽ phản phệ lại chủ nhân.
Vì vậy, khế ước triệu hồi rất nhân văn. Dù có ký khế ước với sinh vật mạnh hơn thực lực của mình quá nhiều, khế ước thú cũng sẽ không thể dùng sức mạnh vượt cấp để tấn công ngược lại chủ nhân. Đương nhiên, sự áp chế này cũng sẽ khiến thực lực của khế ước thú suy yếu xuống mức tương đương với tu vi của chủ nhân.
Mạc Phàm thực ra rất hài lòng với trạng thái này, không cần lo lắng Apase khôi phục thực lực sẽ quay lại cắn mình một cái, thu phục vô cùng yên tâm. Đồng thời, chỉ cần thực lực của hắn tăng lên một phần, thực lực của Apase cũng sẽ tăng lên một phần, không cần cường hoá, không cần bồi dưỡng. Đến khi hắn trở thành một đại pháp sư Siêu Giai, đoán chừng Apase cũng sẽ mạnh hơn cả Xà Phát Hạt Quân Medusa.
"Giờ giải thích với Tâm Hạ thế nào đây? Apase xinh đẹp như vậy, lại là khế ước thú giống như Tiểu Viêm Cơ, làm sao để chứng minh mình là một Triệu Hoán Sư chân chính đây?" Mạc Phàm không khỏi suy nghĩ về vấn đề này.
Apase không khác gì một cô gái bình thường, trước giờ Mạc Phàm chưa từng thấy đặc điểm nào của loài rắn trên người cô bé ngoại trừ đôi mắt.
Thực ra, Medusa đời đầu tiên cũng là nhân loại. Nếu Apase thừa hưởng dòng máu này thì việc cô bé có hình dáng con người cũng là bình thường. Bí mật này trên cả thế giới cũng chỉ có vài người biết: huyết thống Medusa càng thuần khiết thì càng giống với con người.