Cũng không biết rốt cuộc Triệu Mãn Duyên làm thế nào, dù tới thành thị nào cũng tìm được nơi có nhiều gái xinh, bọn họ không có hứng thú quá lớn với mua sắm, nhưng đối với dịch vụ chất lượng tốt thì lại khác.
"Mục Bạch, cậu không đi à?" Mạc Phàm cảm thấy hơi ngạc nhiên.
"Ừ, có chút không thoải mái." Mục Bạch lắc đầu.
"Bọn mình tìm nơi nào đó cho cậu thoải mái, đi một chút đi, sao mà thiếu cậu được, để tớ bao!" Triệu Mãn Duyên nói.
"Không được." Mục Bạch từ chối thẳng thừng, cũng không nói thêm gì mà trở về khách sạn, vẻ mặt đầy tâm sự.
"Thế có đi đấu giá sau đó không?" Triệu Mãn Duyên hỏi với theo.
"Đi chứ."
...
Hai người cũng không miễn cưỡng, bèn vào một tiệm hương trì. Cả hai cũng chẳng phải phường lưu manh, mà nơi này cũng không phải là chốn ăn chơi trác táng gì, đơn giản là một nơi rất cao cấp và có danh tiếng.
Tới đây tắm hơi, lại có thể ngửi được mùi thơm của các cô gái từ ao hương phía trên đang ngồi phơi nắng, uống chút rượu, tùy ý chọn mỹ nữ làm bạn.
"Cậu chắc chắn ở đây không cung cấp loại dịch vụ kia chứ?" Mạc Phàm xác nhận lại một lần nữa.
"Yên tâm đi, cứ thoải mái thả lỏng, uống chút rượu ăn bạch tuộc nướng. Trừ khi cậu có bản lĩnh trèo lên trên đó, không thì các cô gái không thể làm chuyện đó với cậu đâu." Triệu Mãn Duyên nói.
"Tại sao cậu lại biết cái tiệm hương trì này?" Mạc Phàm cảm thấy nghi hoặc.
"Đây là một câu lạc bộ khá có tiếng trong giới, những cô gái có thể lọt vào vòng tròn phú hào này đều không phải dạng vừa đâu. Nơi này kiểm soát rất nghiêm ngặt, mấy gã nhà giàu thường tới đây, luôn ảo tưởng có thể dựa vào mị lực mà câu được một hai em. Thực tế thì các em gái ở đây đều coi mấy gã nhà giàu là lốp dự phòng, một chàng trai vừa có mị lực vừa có tiền như tớ đây tới giờ vẫn chưa câu được em nào." Triệu Mãn Duyên nói.
"Thế nên cậu tới đây vẫn là vì nửa thân dưới của cậu thôi." Mạc Phàm nói.
"Tớ đây là dùng bản lĩnh, cậu không thể nói tớ như vậy được. Thật ra tớ cũng muốn tới kỹ viện, nhưng nếu là tình một đêm hoặc đặt lịch thì cũng phải phòng bị. Phải để cho cuộc đời của tớ còn có cái lạc thú chứ." Triệu Mãn Duyên ra vẻ chính nhân quân tử.
Mạc Phàm chẳng buồn nói gì với Triệu Mãn Duyên nữa, nhưng đúng là tên này từ hồi đại học đã lượn lờ giữa các khóm hoa rồi.
Lần này Triệu Mãn Duyên dẫn tới một nơi xác thực rất sạch sẽ, tuyệt đối là một nơi phục vụ đứng đắn. Ngâm mình trong hồ nước với các loại hương thảo đặc biệt, thật sự là toàn thân được thả lỏng.
Tựa đầu vào chiếc khăn nóng ở phía sau, dường như có thể cảm nhận hiệu quả của hương thảo từ từ thấm vào da thịt, tới bắp đùi, rồi chậm rãi lan đến từng dây thần kinh. Nhắm mắt lại, các cô gái hương trì dùng ngón tay mềm mại xoa bóp, mùi hương thanh nhã của họ thoảng vào trong mũi, tựa như đang gối đầu lên lồng ngực của một cô gái có khí chất tao nhã.
Bất tri bất giác, Mạc Phàm ngủ thiếp đi.
Một giấc ngủ thật thoải mái, hoàn toàn quên mất thời gian. Khi tỉnh lại lần nữa, Mạc Phàm cứ ngỡ mình chỉ ngủ được nửa tiếng, nhưng lại cảm thấy cả người tràn đầy sức mạnh, như thể đã ngủ bù cho mấy ngày liền.
"Đi, đi uống chút rượu." Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm tỉnh, bất chợt nở nụ cười.
"Được, chỗ này không tệ." Mạc Phàm khen một tiếng, xem ra lần này Triệu Mãn Duyên đã đưa mình tới chỗ tốt.
"Những hương thảo này đều được các dược tề sư cao cấp tự tay luyện chế, còn thêm vào suối nguồn trị liệu đặc biệt, giúp những ám thương trên người khôi phục lại. Chúng ta ở trong kim tự tháp lâu như vậy, có nhiều vấn đề nhỏ mà không phát hiện ra, ngâm mình ở đây là tiêu trừ được ngay." Triệu Mãn Duyên nói.
"Hóa ra là vậy." Mạc Phàm cảm khái.
"Cậu nên cảm thấy may mắn đi, trong này còn có chút tác dụng của ma pháp chúc phúc và ma pháp tâm linh. Hy Lạp có Parthenon Thần Miếu, các cô gái này đều là chuyên gia trong lĩnh vực này. Tớ nghe nói chủ của tiệm hương trì này là người của Parthenon Thần Miếu, các thành phố lớn trên thế giới đều có chi nhánh của họ, nơi này là tổng điếm." Triệu Mãn Duyên nói.
"Ồ ồ, xem ra là dựa vào Parthenon, tùy tiện cũng kiếm được bộn tiền. Một nơi như này hẳn là rất thích hợp cho các thợ săn thường xuyên lui tới. Thần kinh bị bào mòn khi ở dã ngoại, dù trở lại thành thị cũng cần một thời gian rất lâu mới khôi phục được." Mạc Phàm nói.
"Mạc Phàm, cậu cũng đừng có tu luyện cả ngày, hưởng thụ cuộc sống nhiều lên một chút. Đừng để đến ngày nào đó ngỏm rồi mới hối hận vì chưa trải nghiệm hết thiên đường trần gian." Triệu Mãn Duyên nói đầy ý sâu xa.
"Cậu nói có lý."
Uống mấy ly rượu trái cây, từng tia nắng từ cửa sổ chiếu vào người, men rượu làm cơ thể ấm áp dễ chịu, bên ngoài còn có ánh nắng chiếu vào, buổi chiều này xác thực quá thoải mái.
...
Thời gian trôi qua rất nhanh, tới tối, Mạc Phàm, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên hẹn nhau tới buổi đấu giá.
Bọn họ đi từ trong kim tự tháp ra, làm sao mà không mang theo bảo bối được, chỉ là những thứ này bán trên đất Ai Cập không tiện, vì thế họ giấu kỹ, đợi đến Athens rồi mới bán.
Tới khách sạn, gõ cửa phòng Mục Bạch.
Mục Bạch một lúc lâu sau mới mở cửa, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị như lúc tách ra.
Mạc Phàm cảm thấy có gì đó không ổn, hỏi một cách nghiêm túc: "Mục Bạch, cậu có chuyện gì à? Có chuyện gì thì nói ra, cậu không tin bọn tớ sao?"
Triệu Mãn Duyên cũng thấy Mục Bạch kỳ lạ, vội vàng hỏi: "Cậu bị di chứng gì à, có phải bị nữ Mộc Nãi Y nào trong kim tự tháp ám rồi không?"
Mạc Phàm trừng mắt nhìn Triệu Mãn Duyên, Triệu Mãn Duyên vội vàng ngậm miệng.
"Xác thực là đã xảy ra chuyện." Mục Bạch thấy hai người đều hỏi, cũng không giấu nữa, nói tiếp: "Là chuyện liên quan tới tu luyện, tớ hẳn là đã mãn tu từ trước, kẹt ở bình cảnh Cao Giai cũng lâu rồi."
"Ai trong chúng ta mà chẳng vậy, tớ thì sao đây, cậu không nghĩ một chút à, mấy người chúng ta ai mà không kẹt ở cái bình cảnh này. Vấn đề là Siêu Giai không phải chuyện dễ dàng gì, cái gì mà giống như hoa trôi nước chảy, lá rụng không tiếng động, bỗng một ngày tâm cảnh thông suốt là đột phá được lên Siêu Giai. Tớ nghe nói thứ này phải lắng đọng, tích lũy, muốn sông chảy thành biển, muốn không tích tụ mà xuyên qua thì làm sao có khả năng, đừng sốt ruột." Mạc Phàm biết Mục Bạch đang sốt ruột cái gì, lập tức khai thông.
Mạc Phàm cũng biết Mục Bạch tu luyện khá khắc khổ, rất nhiều lúc khiến Mạc Phàm cảm thấy thua kém. Để có tu vi như hiện tại, bản thân hắn cũng phải không ngừng tôi luyện, chém giết, tìm kiếm cơ duyên.
Nhưng việc này thật sự không phải chỉ dựa vào nỗ lực, chỉ dựa vào mài dũa là được. Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên cũng muốn tìm kiếm con đường đến Siêu Giai của mình, nhưng tiếc là họ không tìm được thứ mình cần trong kim tự tháp... Đột phá lên Siêu Giai cũng chỉ có thể tùy duyên.
Heidi cũng vậy, tu vi ngày càng vững chắc, nhưng vẫn chưa tìm được cánh cửa Siêu Giai.
"Mạc Phàm nói rất đúng, cậu đừng sốt ruột chuyện như vậy. Nếu Siêu Giai không dễ đột phá, vậy làm pháp sư Cao Giai không được sao, có thế mà không nghĩ ra, cứ hưởng thụ lạc thú trước mắt là được rồi." Triệu Mãn Duyên nói.
Nghe hai người an ủi, Mục Bạch lắc đầu.
Mục Bạch do dự một hồi, rồi mở miệng nói: "Là như này... hình như tớ chạm được tới cái kia rồi."
"Ồ ồ, cái kia không phải tốt hơn sao... Vãi lúa."
"Vãi ạ, cậu vừa nói cái quái gì thế?"
Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm trừng mắt nhìn Mục Bạch.
"Tớ nói hình như tớ chạm tới ngưỡng Siêu Giai rồi, tinh hà của tớ đang thay đổi, tinh tử cũng đang cố gắng mở rộng ra. Tớ xem qua một số cuốn sách thì có ghi đó là dấu hiệu chạm tới Siêu Giai. Tớ nghĩ tớ cần tìm một nơi yên tĩnh, đồng thời có ma nguyên để tích tụ nguyên tố, xem có thể lên được Siêu Giai hay không." Mục Bạch nói một cách nghiêm túc.
"Cậu có thể giải thích cho bọn tớ nghe được không?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Cũng là gặp may. Khi tớ ở một ngọn núi trơ trọi ở Tần Lĩnh, lấy được Trái Cây Băng Vực. Lúc đó có hai sinh vật cấp bá chủ đang tranh cướp, tớ không cẩn thận rơi vào khu vực chúng nó tranh đấu, phải đánh gục 20 bộ xương rồi ẩn náu trong khe núi gần nửa tháng. Sau khi bá chủ thung lũng kia đánh bại Vũ Yêu Tần Lĩnh, tớ lại phát hiện tên này mỗi ngày đều ăn lá cây lạnh ở khe núi. Tớ lợi dụng ma pháp Thực Vật hệ, biến những loài thảo dược có khả năng thôi miên thành nước ép, để rễ cây lá lạnh hấp thu. Qua khoảng nửa tháng thì quả cây lá lạnh mang tới hiệu quả thôi miên nhất định, con bá chủ kia ngủ như chết, tớ liền lấy Trái Cây Băng Vực rồi trốn thoát." Mục Bạch kể.
"Trái Cây Băng Vực này là thứ tốt à?" Mạc Phàm vội vàng hỏi.
Mục Bạch chỉ nói vài câu nhưng Mạc Phàm biết chuyện này khá nguy hiểm, hoàn toàn có thể dùng cụm từ "tham sống sợ chết" để hình dung.
"Ừ, nhưng có một vấn đề, Trái Cây Băng Vực cần kịch độc mới trưởng thành, mà độc tố này đã không còn tung tích. Thật ra tớ cũng không chắc tuyến độc của con nhện đầu vàng thân bạc trong kim tự tháp có kích thích được Trái Cây Băng Vực hay không, chỉ thử dùng xem thế nào, không ngờ lại được." Mục Bạch nói.
"Chuyện này... cũng quá thần kỳ rồi, nói cách khác là vì cậu có Trái Cây Băng Vực nên mới chạm tới ngưỡng Siêu Giai?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Đại khái là thế, bởi vì tớ chủ tu Băng hệ, thứ tu là Thực Vật hệ, Trái Cây Băng Vực lại hoàn mỹ thích hợp với hai thuộc tính này. Sau đó lại lấy tuyến độc để kích thích trái cây, mà hệ thứ ba của tớ là Độc hệ... dù Độc hệ của tớ cùi bắp lắm." Mục Bạch nói.
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên nhìn nhau.
Có lầm hay không, bọn họ vừa đi tắm táp thoải mái lúc chiều, thì thằng chó Mục Bạch này lại nhanh hơn bọn họ một bước, chạm tới lĩnh vực Siêu Giai.
Trời ạ, còn tin nào khốn nạn hơn thế này nữa không, dựa vào cái gì chứ