Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1700: CHƯƠNG 1635: BÓNG KHỔNG LỒ TRÊN BIỂN ĐÊM

Đưa Lãnh Thanh xuống núi xong, cả nhóm cùng nhau đi ăn tối.

Mạc Phàm muốn chọn một cửa hàng pizza ngon lành, nhưng Triệu Mãn Duyên lập tức gạt phắt đi.

Hễ cứ ở gần Địa Trung Hải là trong đầu Mạc Phàm lại chỉ có pizza với sốt thịt bò bằm. Triệu Mãn Duyên thà đi ăn Pizza Hut còn hơn là nghe theo gợi ý của hắn.

Nơi Triệu Mãn Duyên chọn lại khác hẳn, một nhà hàng nằm trên sườn núi hướng ra biển. Một bên là đại dương yên tĩnh, một bên là mỹ vị nhân gian. Ngồi cạnh lại là những mỹ nữ đẹp đến kinh diễm, khiến tâm trạng người ta trở nên... khoan đã, sao Mục Bạch cũng ở đây? Vãi thật, cái tên mặt người dạ chó này cũng mò tới ăn cơm à, sao không chết quách đi cho rồi.

"Vị này là...?" Blanche lịch sự hỏi Mạc Phàm.

"Lãnh Thanh, chị gái tôi. Chị ấy là Chánh án của Hội Thẩm Phán Linh Ẩn ở Hàng Châu, gần đây đang dưỡng thương ở đây," Mạc Phàm giới thiệu.

"Xin chào, tôi nghe Mạc Phàm nói các cô đến từ Học viện Alps, đó là nơi mà tôi hằng ao ước," Lãnh Thanh mỉm cười. Có lẽ vì tĩnh dưỡng ở Thần miếu Parthenon một thời gian dài nên chị cũng dần toát lên vẻ dịu dàng, thanh nhã. Trước đây Lãnh Thanh không như vậy, suốt ngày chỉ vùi đầu vào công việc của Hội Thẩm phán, chẳng màng đến những thứ khác.

Quả nhiên, người ta sau khi từ cõi chết trở về thì tâm tính cũng thay đổi hoàn toàn. Chẳng bù cho mình, không biết đã bao lần lượn lờ trước Quỷ Môn Quan mà vẫn không ngưng tìm đường chết.

"Hội Thẩm phán Trung Quốc cũng rất nổi tiếng trên thế giới, không ngờ vị Chánh án này lại trẻ như vậy," Blanche nói.

"Thôi thôi, hai người đừng tâng bốc nhau nữa, đây chẳng phải là đang cố tình đả kích chúng tôi hay sao?" Triệu Mãn Duyên xen vào.

Tuổi của Lãnh Thanh cũng xấp xỉ Blanche, cả hai đều là pháp sư Siêu giai, nghĩ đến đây tâm trạng của Triệu Mãn Duyên càng thêm tồi tệ.

"Nhắc mới nhớ, cô Blanche này, sau khi tách khỏi chúng tôi cô đã đi đâu vậy?" Mạc Phàm có chút tò mò hỏi.

"Tôi đi xác minh một vài chuyện. Ừm..." Blanche liếc nhìn Lãnh Thanh, ngập ngừng một chút rồi nói thẳng: "Chuyện xảy ra ở Học viện Alps của chúng tôi có thể liên quan đến một ứng cử viên của Thần miếu Parthenon."

"Ồ," Mạc Phàm gật đầu, không nói gì thêm.

Mạc Phàm biết Edith là người của Ishisa, độc chú mà Hách Casa dính phải cũng là do Ishisa bày mưu. Nhưng chỉ cần Edith không thừa nhận, Mạc Phàm cũng không thể nói toạc ra vấn đề này, nên hắn cũng không kể cho Heidi và Blanche.

Điều khiến Mạc Phàm bất ngờ là viện trưởng Perry, cô Già Lam và Blanche vẫn chưa bỏ cuộc, họ đã điều tra đến tận đây, chuyện này làm Mạc Phàm dấy lên hy vọng. Nếu không thì toàn bộ sự việc đều do một tay Ishisa giở trò, kết quả ả ta lại hoàn toàn ra vẻ người ngoài cuộc, ung dung ngồi một chỗ thu hoạch thành quả, cực kỳ đáng ghét.

"Cô nói là ứng cử viên nào?" Lãnh Thanh có vẻ rất quan tâm đến vấn đề này.

"Hẳn là Ishisa," Mạc Phàm lên tiếng trước.

Blanche nhìn Mạc Phàm một cái, sau đó gật đầu: "Sự việc kia không đơn giản như chúng tôi nghĩ. Sau đó, Edith ở Thánh Tài Viện cũng đã nói ra một sự thật khiến chúng tôi kinh hoàng."

"Xem ra quyết định của viện trưởng Perry là hoàn toàn chính xác," Mạc Phàm cảm khái.

Viện trưởng Perry tình nguyện đắc tội với thế tộc Casa để bảo vệ một tội nhân, Edith cũng không hoàn toàn đánh mất nhân tính, cuối cùng vẫn khai ra kẻ chủ mưu Ishisa. Nhưng có lẽ Edith cũng không biết nhiều, vì vậy mới cần Blanche đi xác minh thêm.

Đối với những âm mưu trong đó, hay việc Ishisa còn làm những chuyện táng tận lương tâm nào khác, vậy thì phải để cho Học viện Alps tự mình điều tra, dù sao Mạc Phàm cũng chỉ biết được có vậy.

"Hừ, quả nhiên Thần miếu Parthenon các người chẳng có ai tốt đẹp!" Heidi tức giận nói.

"Cũng không phải tất cả đều đáng trách như vậy," Mạc Phàm lúng túng nói.

Mạc Phàm chợt nhận ra một vấn đề cực kỳ đau đầu. Trong mắt Heidi và Blanche, họ không phân biệt Ishisa hay Tâm Hạ, cả hai đều là ứng cử viên của Thần miếu Parthenon. Bất kể ai làm ra chuyện đáng chết kia thì cũng là do Thần miếu Parthenon, và Thần miếu Parthenon là kẻ đáng trách.

Nếu chuyện này cứ tiếp tục phát triển theo hướng này, với tính cách quật cường của Học viện Alps, họ thà đóng cửa cô nhi viện chứ nhất quyết không nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào từ Thần miếu Parthenon.

Mạc Phàm còn định làm cầu nối, ai ngờ lại lập tức trở nên đau đầu thế này.

"Ai da, ăn đi ăn đi, nói mấy chuyện phức tạp này làm gì," Triệu Mãn Duyên vội vàng ngắt lời.

Mạc Phàm xoa xoa thái dương, xem ra không thể giới thiệu Tâm Hạ cho họ trong thời gian ngắn được rồi... Haizz, tại sao mấy cô gái này lại phức tạp như vậy chứ? Mọi người không thể hòa nhã ngồi xuống bàn về mỹ phẩm, buôn chuyện phiếm hay sao, cớ gì cứ phải vì quyền thế mà tranh giành đến vỡ đầu chảy máu như vậy.

"Mọi người có thấy bàn đang rung không?" Mục Bạch, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.

"Chắc chân Triệu Mãn Duyên đang run đấy," Mạc Phàm nói.

"Vớ vẩn!"

Ba người còn đang nói chuyện thì những chiếc đĩa trên bàn bỗng nhảy dựng lên, đồ ăn suýt nữa thì văng ra ngoài.

Những chiếc ly thủy tinh của mọi người va vào nhau, phát ra một chuỗi tiếng kêu loảng xoảng. Dần dần, cả bàn ăn và ghế ngồi cũng bắt đầu rung lên.

"Động đất à?" Mạc Phàm hỏi.

"Mọi người mau nhìn ra ngoài cửa sổ!" Lãnh Thanh chỉ tay ra ngoài.

Cửa sổ của nhà hàng có tầm nhìn gần 270 độ hướng ra biển, có thể thu trọn cả bầu trời và mặt biển về đêm vào trong tầm mắt, không gian thoáng đãng như thể đang đặt mình giữa biển đêm. Điều khiến người ta kinh hoàng tột độ là, giữa bầu trời đêm không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng đen khổng lồ.

Nước biển còn chưa ngập đến đầu gối nó, mỗi bước chân của nó đều gây ra chấn động dữ dội. Đầu nó gần như chạm đến tầng mây. Khi nó đi tới một dãy núi ven biển, ngọn núi cũng chỉ cao đến ngang lưng nó, cái bóng khổng lồ cứ thế bước thẳng qua.

"Thưa các vị khách quý, xin mọi người đừng hoảng loạn, đó là Cự nhân Titan. Nơi này của chúng ta rất gần Thần Ấn Sơn của Thần miếu Parthenon. Phía Nam và phía Tây của Thần Ấn Sơn là những nơi mà Cự nhân Titan có thể dễ dàng đi qua biển và núi. Chúng ta đang ở trong khu vực tuyệt đối an toàn, thực tế con Cự nhân đó còn cách chúng ta rất xa. Cho dù nó có tiến lại gần đây cũng sẽ có các pháp sư cao cường của Thần miếu Parthenon xuất kích. Xin quý khách an tâm dùng bữa." Lúc này, loa phát thanh trong nhà hàng vang lên, giọng điệu bình tĩnh hệt như cơ trưởng thông báo khi máy bay gặp vùng nhiễu động không khí, yêu cầu hành khách ngồi yên và thắt dây an toàn.

Cằm của Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên suýt rớt xuống đất.

Trời đất ơi, đi ăn một bữa cơm mà cũng gặp được Cự nhân chọc trời, nhà hàng còn dùng cái giọng điệu đó để trấn an khách hàng. Kinh ngạc hơn nữa là các thực khách khác cũng không hề hoảng sợ, thậm chí có mấy đứa trẻ còn cầm điện thoại chạy ra cửa sổ chụp ảnh quay phim, hoàn toàn là vẻ mặt hưng phấn như khi thấy voi trong sở thú.

Nước Nga mới là dân tộc chiến đấu, dân Hy Lạp cũng bắt đầu dũng mãnh từ khi nào vậy?

"Cự nhân Titan qua lại Athens khá thường xuyên, người dân sống ở đây cũng quen rồi. Chúng thường không có nhiều ác ý với người bình thường, mục tiêu của chúng là các ma pháp sư và Thần miếu Parthenon, vì vậy người Athens không quá sợ chúng," Lãnh Thanh giải thích.

Trước đây Mạc Phàm cũng từng nghe nói Thần miếu Parthenon thường xuyên giao chiến với Cự nhân Titan, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến, nội tâm vẫn cực kỳ chấn động.

"Vậy con kia ít nhất cũng là Ngân Nguyệt Titan nhỉ?" Mạc Phàm hỏi.

"Ừm, dạo gần đây tôi thấy chúng hay lảng vảng bên ngoài khu vực an toàn, mỗi khi thấy pháp sư đi qua thì lại lặn xuống biển. Thông báo vừa rồi nói đây là một con Titan không có tính xâm lược, nên không cần lo lắng," Lãnh Thanh nói.

Tiếng gầm của nó như tiếng cá voi, vang vọng giữa không gian rộng lớn, để lộ ra thân thể cường tráng. Mạc Phàm quay đầu nhìn theo bóng Ngân Nguyệt Titan dần biến mất trong sương biển, nhưng trong đầu vẫn còn văng vẳng âm thanh của nó.

"Nó đang rất tuyệt vọng," lúc này, Apase khẽ nói.

"Em nghe được sao? Anh lại tưởng nó đang gầm gừ khoe cơ bắp, hay là đang gọi bạn gái Titan của nó chứ," Triệu Mãn Duyên nói.

"Sự tuyệt vọng này sẽ biến thành tàn bạo. Tốt nhất nên để người Athens cẩn thận một chút, nó có thể đại khai sát giới bất cứ lúc nào," Apase nói.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Apase, không ngờ một thiếu nữ tuổi hoa lại nói ra những lời như vậy, hơn nữa ngữ khí còn vô cùng chắc chắn.

"Em chắc chứ?" Mạc Phàm nghiêm túc hỏi.

"Vâng. Trong tiếng gầm của nó ẩn chứa sự bi thương, có lẽ có kẻ đã cướp đi thứ mà nó coi như sinh mệnh, nhưng nó lại không tìm ra được. Nếu nó vẫn còn lảng vảng gần thành phố, chứng tỏ nó vẫn chưa từ bỏ hy vọng tìm kiếm. Nhưng tiếng gầm vừa rồi... cho thấy thứ mà nó quan tâm đã hoàn toàn biến mất," Apase nói.

Mọi người nghe Apase nói xong đều lộ vẻ nghi hoặc.

"À đúng rồi, Mạc Phàm, cậu còn nhớ vụ đấu giá mấy hôm trước không? Ở đó có đấu giá một trái tim Titan non, thứ này đối với pháp sư Thổ hệ Sơ giai, Trung giai thì chẳng khác gì thần vật. Lúc đó bị một đại thế gia mua lại với giá trên trời, rồi tặng ngay tại chỗ cho một thanh niên của thế gia khác để kết thân," Triệu Mãn Duyên chợt nhớ ra, nói.

"Ờ, tớ cũng có chút ấn tượng," Mạc Phàm đáp.

Trái tim Cự nhân Titan non, Mạc Phàm nhớ đó là một vật phẩm được đem ra đấu giá ngay trước Thần Lộc Chi Giác. Lúc đó hắn còn cảm khái, đúng là làm con cháu thế gia thật sướng, thứ đồ đắt đỏ như vậy nói mua là mua, dùng cho một pháp sư thiếu niên chưa đến 20 tuổi. Có thứ này trong tay, chẳng phải sẽ vô địch trong đám bạn cùng lứa hay sao.

*

*Pizza Hut: Hay còn được biết đến với tên gọi Pizza Hut, Inc. Là một chuỗi nhà hàng của Mỹ được nhượng quyền thương mại quốc tế chuyên cung cấp các món ăn từ bánh pizza với các phong cách khác nhau, cùng với các món ăn phụ bao gồm mì ống, đùi bò, breadsticks, và bánh mì bơ tỏi. Pizza Hut là một công ty con của Yum! Brands (công ty kinh doanh nhà hàng lớn nhất thế giới).*

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!