—
"Nếu đúng như lời cô bé đó nói, vậy thì Thần Miếu Parthenon phải lập tức đề phòng." Lãnh Thanh cau mày nói.
Liên quan đến an nguy của cả một thành phố tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Nếu một con Ngân Nguyệt Titan với thực lực cỡ đó bỗng nhiên tấn công, mà lại không có ai đề phòng ngăn cản, thì số người chết sẽ được tính bằng giây, gây ra một thảm kịch kinh hoàng.
"Nó rất thông minh, nó lảng vảng nhiều vòng như vậy là để tìm ra điểm yếu trong kết giới của thành Athens." Apase nói tiếp.
"Ồ, để anh đi gọi điện thoại." Mạc Phàm cảm thấy mọi chuyện nghiêm trọng hơn mình tưởng.
An nguy của thành Athens là chức trách của Thần Miếu Parthenon, đặc biệt là vấn đề Cự Nhân Titan. Giả như Ngân Nguyệt Titan thật sự có mưu đồ tấn công, mà người canh giữ lại tưởng nó vô hại thì đúng là xảy ra đại sự.
Mạc Phàm đi sang một bên gọi cho Tâm Hạ.
Quả nhiên, người nghe điện thoại không phải Tâm Hạ mà là ma ma Tata. Tata nói với Mạc Phàm rằng Tâm Hạ đã đi nghỉ, không cho phép hai người họ nói chuyện thâu đêm.
"Tôi có việc quan trọng, đảm bảo không phải chuyện yêu đương vớ vẩn." Mạc Phàm nói.
"Vậy thì nói cho tôi." Giọng Tata không vui.
Thường thì Mạc Phàm hay gọi cho Tâm Hạ vào đêm khuya, kéo dài cả một, hai tiếng đồng hồ. Thân là ứng cử viên, ban ngày đã rất mệt mỏi, nếu ban đêm không được nghỉ ngơi đầy đủ thì sức khỏe sẽ rất tệ. Ứng cử viên chứ đâu phải sinh viên đại học yêu đương say đắm.
"Bảo các Kỵ Sĩ Điện của mấy người canh chừng Ngân Nguyệt Titan ở ngoại ô thành Athens cho cẩn thận. Nó đang ở trong trạng thái sắp bùng nổ, có thể biến thành một quả bom oanh tạc thành Athens bất cứ lúc nào." Mạc Phàm nói cho Tata.
"Chúng tôi có người chuyên nghiên cứu về Cự Nhân Ngân Nguyệt Titan, cậu không cần phải lo chuyện bao đồng. Không còn gì nữa thì bà già này cũng không thích nói chuyện phiếm với cậu." Tata nói.
"Sao lão thái bà nhà bà lại cố chấp như thế chứ?" Mạc Phàm có chút tức giận.
Mình gọi cho Tâm Hạ lần nào cũng bị lão thái bà này cản tới cản lui. Lần sau nhất định phải mua cho Tâm Hạ một chiếc điện thoại cá nhân, chỉ lưu số của mình, chỉ nghe máy của mình. Chẳng lẽ mình gọi cho vợ mình mà cũng phải hẹn trước với bà già này sao?
"Nhóc con, bao giờ thì cậu mới học được cách tôn trọng trưởng bối hả?" Tata cũng nổi giận.
Đầu dây bên kia cúp máy, làm Mạc Phàm tức sôi máu, chỉ hận không thể chạy ngay tới Anh quốc chỉnh đốn bà già đáng ghét này một trận.
"Thế nào rồi?" Lãnh Thanh hỏi.
"Tata không cho rằng chuyện Apase nói là nghiêm trọng, bà ta tin tưởng vào phán đoán của người thuộc Kỵ Sĩ Điện." Mạc Phàm bất đắc dĩ nói.
"Phán đoán của cô bé đó chính xác không?" Lãnh Thanh hỏi.
"Chính xác. Em ấy hiểu được một vài ngôn ngữ của yêu ma, hơn nữa thiên phú tâm linh cũng rất cao." Mạc Phàm nói.
Nói đùa chắc, Apase là người thừa kế của Nữ Vương Medusa, cùng là sinh vật cổ xưa như Ngân Nguyệt Titan, ngôn ngữ của chúng đương nhiên có điểm tương đồng. Hơn nữa, năng lực tâm linh của Apase mạnh vượt trội, dù chưa khôi phục yêu thuật vẫn có thể dựa vào kinh nghiệm và trực giác để đưa ra phán đoán chính xác. Ngân Nguyệt Titan tuyệt đối không hiền lành như vẻ ngoài mà các Kỵ Sĩ Điện nhìn thấy, tên đó chỉ đang trong trạng thái bình yên trước cơn bão mà thôi.
"Vậy giờ phải làm sao?" Mục Bạch cũng tin Apase, bắt đầu lo lắng.
"Không phải cậu là pháp sư Siêu Giai rồi sao? Chuyện thế này cứ giao cho pháp sư Siêu Giai như cậu là được, đám Cao Giai bọn tôi cứ ngồi đây ăn uống xem các cậu biểu diễn là được rồi." Triệu Mãn Duyên nói, giọng đầy mùi giấm chua.
Mục Bạch cũng không nói gì.
Tiến vào Siêu Giai thì sao chứ, chẳng lẽ muốn anh em trở mặt thành thù hay sao?
"Người của Thần Miếu Parthenon không ra tay, thật không biết bọn họ làm thế nào để chiếm được lòng tin của mọi người nữa." Heidi hừ lạnh một tiếng, mang theo chấp niệm rất sâu với Thần Miếu Parthenon.
"Chúng ta đến đó đi, tôi thấy không yên tâm chút nào." Blanche nói.
"Cô Blanche, việc này cứ để người của Thần Miếu Parthenon giải quyết, họ xử lý không được cũng là chuyện của họ." Heidi nói.
"Liên quan tới mạng sống của nhiều người như vậy, lúc này còn cười trên nỗi đau của người khác sao? Chỉ mong phán đoán của chúng ta là sai, còn hơn là chứng kiến một thảm kịch đẫm máu." Blanche chân thành nói.
... Triệu Mãn Duyên không nói gì nữa.
Cứ đi cùng mấy vị nữ Bồ Tát này, e là chuyện gì cũng bị lôi vào giải quyết cho bằng sạch.
Bọn họ vừa mới thoát khỏi con Kiệt Hải Cự Tông Xà, chớp mắt lại dính vào Ngân Nguyệt Titan. Thực lực của Ngân Nguyệt Titan còn kinh khủng hơn cả Kiệt Hải Cự Tông Xà, mọi người cứ ngồi yên ăn một bữa cơm, giả vờ không thấy không được hay sao, để cho người ta có một kỳ nghỉ yên ổn chứ.
Đúng như cậu ta vẫn nghĩ: Trên đời này có biết bao nhiêu chuyện bất bình, cứ ôm cái tâm lo chuyện bao đồng vào người thì rắc rối tự tìm đến thôi.
"Ngân Nguyệt Titan vẫn chưa tấn công, huống hồ chúng ta còn không chắc nó có ra tay hay không, chẳng lẽ chúng ta cứ nhìn chằm chằm vào nó mãi được à?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Hay là thế này, chúng ta chia làm hai nhóm. Một nhóm đi theo dõi Ngân Nguyệt Titan để phòng nó đột nhiên bạo phát, lúc quan trọng thì chống đỡ một trận, kéo dài thời gian cho người của Thần Miếu Parthenon tới. Một nhóm khác đi tìm hiểu tình hình cụ thể của các thế gia đã mua trái tim Titan con. Giả như đó đúng là hậu duệ của Ngân Nguyệt Titan thì nhanh chóng báo cho Kỵ Sĩ Điện. Dù sao không có tin tức này thì Kỵ Sĩ Điện chắc chắn sẽ tin vào các học giả. Chỉ cần Kỵ Sĩ Điện coi trọng vấn đề, sẽ không có hỗn loạn gì xảy ra." Lãnh Thanh nói.
Không hổ danh là Chánh án, Lãnh Thanh xử lý tình huống rất có trật tự. Quả thực là họ không thể cứ nhìn chằm chằm mãi được, có trời mới biết Ngân Nguyệt Titan sẽ tấn công lúc nào. Ít ra bây giờ nó vẫn còn bình tĩnh, không có tính xâm lược... Chỉ cần tìm ra bằng chứng về trái tim của Titan con, tin rằng Kỵ Sĩ Điện sẽ đề phòng toàn diện.
"Tốt, tôi, Heidi, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch sẽ phụ trách theo dõi Ngân Nguyệt Titan. Mạc Phàm, Chánh án Lãnh Thanh, Apase, phiền mọi người đi xác thực chuyện ở hai đại thế gia." Blanche cảm thấy cách này hợp lý, lập tức phân chia nhiệm vụ.
"Tại sao tôi lại phải đi theo dõi Ngân Nguyệt Titan? Để tôi đi điều tra hai thế gia kia không được à? Để cái tên cuồng chiến đấu Mạc Phàm kia đi canh chừng Titan thì hơn." Triệu Mãn Duyên lập tức phản đối.
"Cậu là pháp sư phòng ngự, nếu Titan thật sự nổi điên, cậu có thể bảo vệ những người dân xung quanh tốt hơn." Blanche nói.
Bảo vệ là được, không cần phải chém giết với Ngân Nguyệt Titan.
"Được rồi. Lãnh Thanh, chị có quen biết người của hai đại thế gia đó không?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm, có quen vài người. Một trong số đó chuyên cung cấp Bách Huyết Điệp cho Thần Miếu Parthenon, quan hệ khá thân thiết với một vị Lão Pháp Quan đức cao vọng trọng của Tín Ngưỡng Điện." Lãnh Thanh hiểu rõ không ít các mối quan hệ ở Thần Miếu Parthenon, khoảng thời gian tĩnh dưỡng quả là không hề nhàn rỗi.