Bởi vì một streamer ẩm thực vô tình ghi lại toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng, đoạn video được đặt tên là "khoảnh khắc sinh tử của streamer ẩm thực" đã lan truyền điên cuồng trên mạng. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, cảm giác như cả châu Âu đều biết Athens đã bị Ngân Nguyệt Titan tấn công.
Sinh vật bên ngoài thế giới loài người có rất nhiều, trong đó không thiếu những yêu ma có thân hình to lớn đáng sợ, thậm chí còn dữ tợn đến mức ám ảnh lòng người. Vì thế, chính phủ luôn cấm lưu truyền những video yêu ma chân thực trên mạng, nhiều pháp sư yếu bóng vía cũng chỉ dám tâm sự với thú triệu hồi của mình để tự an ủi.
Nhưng không may là buổi livestream của streamer ẩm thực kia lại viral cực mạnh, mà số người khiếp sợ trước Ngân Nguyệt Titan đã lên đến hàng vạn. Quanh thành Athens vốn có Cự Nhân Titan lảng vảng, nhưng chúng thường cách rìa an toàn của thành phố tận 3 km, phần lớn mọi người chỉ thấy được bóng dáng khổng lồ của chúng từ xa, hoàn toàn không giống như hình ảnh chân thực trong lần livestream này.
Đường phố dưới chân núi, dãy núi vốn là một bình phong thiên nhiên che chở cho thành Athens, bỗng nhiên lại ngập tràn lệ khí. Một cái đầu khổng lồ cùng đôi mắt đỏ rực như mặt trời và mặt trăng xuất hiện từ phía sau dãy núi. Sự hỗn loạn và cú sốc thị giác này đối với các ma pháp sư đã là cực kỳ mãnh liệt, huống chi là những người bình thường không tu luyện.
Sự việc bùng nổ dữ dội trên mạng, vô số người quan tâm xem trận đột kích này đã gây ra bao nhiêu thiệt hại, bao nhiêu người chết, phải biết rằng Ngân Nguyệt Titan chỉ cần vài phút là đã có thể san phẳng một quảng trường.
...
...
"Mẹ kiếp, lũ súc sinh ở Điện Kỵ Sĩ, tới chậm chút nữa thì lão tử đây cũng toi mạng rồi! Thực lực của con Ngân Nguyệt Titan kia quá khủng bố, toàn bộ phòng ngự của tôi bị một cú Hạo Thiên Quyền của nó đấm cho nát bét. Tôi bay văng qua mấy con phố, đập thẳng vào một tòa nhà văn phòng. May mà văn phòng đã tan làm, không thì tôi đã đâm chết mấy nữ nhân viên văn phòng rồi. Quá khủng bố! Tại sao mấy người không nói trước cho tôi biết con Ngân Nguyệt Titan này mạnh như vậy? Tôi chỉ là một pháp sư cao giai thôi, tha cho tôi đi được không?" Triệu Mãn Duyên nói, giọng như sắp khóc.
"Không sao, không sao rồi. Cậu đang ở Athens, gãy xương tay trái, xương vai phải, xương ngực, xương sống, trật khớp cằm, bàn tay trái nát bét, gãy xương đầu gối... mấy cái này với ma pháp trị liệu của các pháp sư Thần Miếu Parthenon thì chẳng thành vấn đề." Mạc Phàm an ủi Triệu Mãn Duyên đang nằm trên cáng cứu thương.
Nếu Triệu Mãn Duyên mà không bị thương nặng thì có lẽ đã nhảy dựng lên liều mạng với Mạc Phàm rồi.
"Cũng may có Triệu Mãn Duyên ở đó, khi đá lăn xuống đã kịp thời bảo vệ những người ở quảng trường." Blanche nói.
"Tôi xin rửa tay gác kiếm, cả đời này không đi ra ngoài làm liều nữa. Mấy pháp sư cao giai khác một năm bốn mùa gặp được yêu ma cấp thống lĩnh đã sợ mất mật rồi. Còn tôi đây, trong một năm gặp sinh vật cấp quân chủ còn nhiều hơn số lần lão tử đây đi cua gái. Xương cốt của tôi không chịu nổi hành hạ nữa đâu." Triệu Mãn Duyên nói.
"Nhìn cậu kìa, không phải vẫn sinh long hoạt hổ sao... Apase, cho Triệu Mãn Duyên một giấc mơ đẹp đi. Có gì to tát đâu, không phải chỉ là bị thương thôi sao." Mạc Phàm nói.
"À... phải có báo cáo kiểm tra cụ thể đã. Nội tạng của cậu ta còn xuất huyết, cũng có dấu hiệu bị dập nát. Chúng tôi chỉ có thể chữa xương, còn nội tạng bị thương thì chúng tôi không dám tùy tiện trị liệu." Nữ pháp sư chữa trị của bệnh viện nói.
Triệu Mãn Duyên trừng to hai mắt, suýt chút nữa đã phát điên.
"Apase, còn lo lắng gì nữa, nhanh tay lên một chút." Mạc Phàm vội vàng nói.
Apase đi tới chỗ Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên, đôi mắt chuyển thành màu hồng kim, lộ ra ánh sáng lộng lẫy duy mỹ. Triệu Mãn Duyên một giây trước còn dữ tợn như dã thú, giờ thì cơ mặt đã thả lỏng, chỉ một lúc sau đã nằm ngủ say như chết.
"Tiểu hộ sĩ, nhấc người này rồi đem tới Thần Miếu Parthenon đi." Mạc Phàm nói.
"Thần Miếu Parthenon không phải nơi mấy người muốn vào là vào." Nữ pháp sư chữa trị mà Mạc Phàm gọi là "tiểu hộ sĩ" nói với chút bất mãn.
"Vậy để tôi bảo Kỵ sĩ Dra tới đón." Lãnh Thanh nói.
"Sao mà Triệu Mãn Duyên thảm vậy?" Mạc Phàm vẫn không nhịn được mà hỏi tình hình cụ thể.
Mục Bạch đứng một bên không hề hấn gì, cười nói: "Ngoài cái miệng thối ra thì cậu ta cũng được phết. Kỳ thực chúng tôi đã xử lý đám đá lăn từ trước, khi chúng lăn xuống không đập trúng người nào, kể cả gã streamer ẩm thực cũng được Heidi cứu rồi. Buổi livestream bị gián đoạn là do bị niệm khống không gian làm nhiễu sóng, chứ không phải hắn ta chết như trên mạng đồn đâu... Chúng tôi đang định rút lui thì Heidi phát hiện một bé trai đang chơi trò ú oà. Bạn bè của cậu bé đã trốn hết, mà cậu bé này vẫn còn nấp ở đó, không hề phát ra âm thanh. Cứ tưởng đứa bé này không qua khỏi, ai ngờ Triệu Mãn Duyên dũng cảm lao ra, mới thành ra bộ dạng như hiện tại."
"Ừm, lúc đó cô Blanche bị Ngân Nguyệt Titan đánh văng ra ngoài, nếu không có một vị Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ chạy tới kịp thời thì đoán chừng Triệu Mãn Duyên cũng chết rồi... Lúc đó nguy hiểm lắm, cậu bé kia đã ở ngay dưới chân Ngân Nguyệt Titan." Heidi nói, dường như sau lần này cũng có cái nhìn khác về Triệu Mãn Duyên.
"Ghê gớm, ghê gớm." Mạc Phàm gật đầu, rồi nghiêng mặt hỏi Apase: "Này Apase, em còn thay đổi được giấc mơ không? Lần này cho cậu ta một giấc mơ thật đẹp vào."
Heidi, Mục Bạch, Blanche, và cả Lãnh Thanh đều không còn gì để nói.
...
Bất luận sự việc có gây bão trên mạng thế nào, tình hình được giải quyết kịp thời sẽ làm sáng tỏ những suy đoán lung tung. Chỉ có điều, việc đối phó với Ngân Nguyệt Titan lần này không giống như trước. Con Ngân Nguyệt Titan này quyết tâm muốn ngọc đá cùng vỡ, dù cho người của Điện Kỵ Sĩ xuất hiện liên tục cũng không làm nó lùi bước.
Mạc Phàm đi tới khu vực ven biển phía tây thành phố, phát hiện Ngân Nguyệt Titan vẫn đang điên cuồng hướng về phía nội thành trống không. Trên bầu trời có hơn mười Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ có thể bay, mặt đất có mấy đội Kỵ Sĩ Lam Tinh, còn trên đỉnh tháp tín hiệu cao nhất có một vị Kỵ Sĩ Kim Diệu trấn thủ. Các đại kỵ sĩ vận dụng trận ma pháp cũng có chút hiệu quả, Lôi Giới Chi Phạt khổng lồ như một nhà tù thiên địa màu tím, nhốt chặt Ngân Nguyệt Titan ở bên trong. Hào quang từ các nguyên tố khác lấp lánh trên những con phố tối đen, giữa không trung cũng nổi lên một trận phong bạo ma pháp, quất mạnh vào người Ngân Nguyệt Titan.
"Ò hống!"
Ngân Nguyệt Titan phát ra tiếng gầm điên cuồng, toàn bộ thành Athens đều nghe thấy. Chịu đựng ma pháp tấn công dày đặc như thế mà nó vẫn không chịu lùi lại nửa bước.
Nó liều lĩnh phá tan nhà tù Lôi Giới Chi Phạt, dùng tư thế như muốn liều mạng chạy tới chỗ vị Kỵ Sĩ Kim Diệu đang chỉ huy.
Vị Kỵ Sĩ Kim Diệu cũng sợ hết hồn, trong lúc hoảng hốt vội hoàn thành ma pháp Phong hệ siêu giai.
Thiên Diệp Nhận từ trên bầu trời tàn phá bừa bãi, như một lưỡi hái màu xanh khổng lồ xoay tròn rơi xuống. Lưỡi hái múa tung, chém vào lớp da bạc của Cự Nhân Titan, phát ra những tiếng kêu chói tai.
Ngân Nguyệt Titan vững chãi như một ngọn núi sắt bạc, ma pháp Phong hệ siêu giai cũng không cách nào làm tổn thương nó hoàn toàn. Nó vận hết sức mạnh, bỗng nhiên nhảy tới đấm một cú.
"Vù!"
Ngay chỗ nắm đấm, không gian nổi lên một gợn sóng khổng lồ. Một luồng sóng quyền hủy diệt tất cả đánh về phía vị Kỵ Sĩ Kim Diệu. Thiên Diệp Phong Liêm bị cú đấm này đánh tan tác, những ngọn gió hỗn loạn hoàn toàn không thể chống cự.
Sóng quyền không biết đã đánh bay vị Kỵ Sĩ Kim Diệu đi xa bao nhiêu, ở nơi xa hơn, nội thành Athens phồn hoa như gấm cũng vang lên những rung động kịch liệt.
Nội thành Athens có quá nhiều người, họ chỉ ngước nhìn bầu trời đêm đang run rẩy.
Athens vẫn luôn rất an toàn, an toàn đến mức dù cho khu vực ven biển phía tây đang xảy ra chiến đấu kịch liệt như vậy, mọi người vẫn an nhàn hưởng thụ sự phồn hoa của thành thị. Một cú đấm này đã làm lung lay tư tưởng của họ, chỉ tiếc là dư chấn cũng không kéo dài quá lâu ở nội thành. Bỏ qua tình hình đại thể, họ biết Điện Kỵ Sĩ của Thần Miếu Parthenon đã ra tay, nên họ vẫn cứ làm việc của mình, vẫn cứ phong hoa tuyết nguyệt... như một hòn đá rơi xuống mặt hồ, gợn sóng chẳng mấy chốc sẽ tan biến.
"Cú đấm này của nó rõ ràng có thể giết được Kỵ Sĩ Kim Diệu, nhưng nó lại cố tình đánh lệch một chút." Mạc Phàm tận mắt chứng kiến cảnh này, không khỏi thốt lên.
"Nó không đánh lệch, nó muốn đánh vào thành Athens." Apase nói.
"Vậy sao..." Mạc Phàm quay đầu nhìn về phía sau.
Athens có Thần Miếu Parthenon, dù cho có xảy ra nguy cơ thì nhiều nhất cũng chỉ ảnh hưởng đến các khu vực xung quanh nội thành, trung tâm Athens chân chính không thể bị chạm tới. Ngân Nguyệt Titan muốn lao tới trung tâm Athens đông đúc hơn, dù biết rằng mình không thể vượt qua phòng tuyến của các kỵ sĩ.
Không cần Apase giải thích, Mạc Phàm cũng cảm nhận được sự phẫn nộ và tuyệt vọng của Ngân Nguyệt Titan, giống như một người đàn ông trung niên mất đi người thân duy nhất của mình, sau vài ngày bình tĩnh thì đột nhiên vào một ngày nào đó trở nên điên cuồng đến đáng sợ.
Ngân Nguyệt Titan có thể chạy trốn, nhưng nó lại không chạy. Máu chảy xuôi như sông, nó vẫn cứ lao về phía trung tâm. Ma pháp oanh tạc như mưa pháo cũng không ngăn cản được bước tiến của nó.
"Ào ào ào ào ào!"
Phong tức ma pháp không ngừng gào thét bên người. Mạc Phàm đứng trên đỉnh một tòa nhà, lúc này Ngân Nguyệt Titan đã ở rất gần chỗ anh. Nhưng chỉ cần không cản đường nó, nó sẽ không để ý. Mạc Phàm nhìn nó lướt qua mình.
Có lẽ nó nhận ra Mạc Phàm là ma pháp sư, hay nhận ra Apase, Ngân Nguyệt Titan bỗng quay đầu lại, nhìn hai con người nhỏ bé đang đứng trên đỉnh tòa nhà.
"Những người không liên quan xin hãy rút lui!" Một giọng nói uy nghiêm của Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ vang lên bên tai.
Mạc Phàm và Apase vẫn đứng đó, không có ý định rời đi.
Ngân Nguyệt Titan nhìn chằm chằm Apase, cũng nhìn chằm chằm Mạc Phàm. Đôi mắt của nó quá to lớn, không cách nào đoán được nó đang tập trung vào đâu... con ngươi khổng lồ tràn ngập tơ máu.