Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1707: CHƯƠNG 1642: GIAO LƯU QUA ÁNH MẮT

Không Gian Tử Trục.

Ngay lúc Mạc Phàm đang khó hiểu vì cái nhìn chăm chú của cự nhân Titan, một âm thanh cao vút từ phía trước vang lên. Một pháp sư trong bộ y phục vàng kim diệu khác không biết đã xuất hiện từ khi nào, áo gió màu vàng tung bay, thân hình kiên cường không hề nhỏ bé hơn cự nhân Titan, hào quang màu bạc lấp lánh càng tôn lên vẻ cao quý của người này.

Người này liên tục lấp lóe trong không gian, mỗi vị trí y xuất hiện đều là một điểm không gian đặc biệt. Rất nhanh, những trục điểm không gian khác nhau đã tạo thành một luân bàn, một luồng hào quang tựa ngón tay tử thần xuyên qua các trục điểm, xuyên thủng mi tâm của Ngân Nguyệt Titan một cách hoàn hảo.

Trục quang xẹt qua, vị Kim Diệu Kỵ Sĩ kia cũng theo đó xuất hiện, kiêu ngạo đứng sau gáy Ngân Nguyệt Titan. Con Ngân Nguyệt Titan thần võ to lớn đã không còn sự sống, chậm rãi, nặng nề ngã xuống.

Vị Kim Diệu Kỵ Sĩ kia đạp không đứng đó, quay lưng về phía Ngân Nguyệt Titan mà chẳng thèm ngoảnh lại. Cái đầu khổng lồ của nó suýt nữa đã sượt qua người y, nhưng dường như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay, Ngân Nguyệt Titan chẳng thể chạm nổi vào một góc áo gió của vị kỵ sĩ.

Ngân Nguyệt Titan ngã xuống, đôi mắt ngước lên cũng chỉ thấy được lòng bàn chân của vị Kim Diệu Kỵ Sĩ đang đạp không, cho đến lúc chết hẳn vẫn không thể nhìn rõ được dung mạo thật sự của kẻ nhân loại này.

Đứng trên tòa nhà lớn, Mạc Phàm có thể cảm nhận được luồng sức mạnh không gian khiến người ta không rét mà run, đoạt mạng chỉ trong tích tắc. Dù Ngân Nguyệt Titan là sinh vật có sức sống mạnh mẽ dị thường cũng không thể chống đỡ nổi.

Khí tức không gian đến cực nhanh, biến mất cũng nhanh chóng, nhưng trong đầu Mạc Phàm là một hình ảnh không cách nào xóa bỏ được.

Chết rồi.

Ngân Nguyệt Titan cứ như vậy mà chết rồi.

Cùng là Kim Diệu Kỵ Sĩ, mà vị Kim Diệu Kỵ Sĩ hệ Không Gian này lại mạnh đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

"Xử lý thi thể, mau chóng khôi phục lại trật tự," vị Kim Diệu Kỵ Sĩ hệ Không Gian kia lạnh lùng nói với các kỵ sĩ xung quanh.

"Rõ!"

"May mà Norman đại nhân đến kịp lúc, giải quyết giúp bọn thuộc hạ con Ngân Nguyệt Titan hung bạo này... Cũng không biết có chuyện gì, con Ngân Nguyệt Titan này không sợ chết, cứ điên cuồng lao vào thành. Tình huống này thường chỉ xảy ra với những sinh vật cấp thấp được dùng làm bia đỡ đạn, sao một con Ngân Nguyệt Titan lại có thể làm vậy chứ?" tên kỵ sĩ chỉ huy hệ Phong lúc trước nói.

"Ngươi có thể đến Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ Điện báo danh rồi đấy, ngươi không còn tư cách đeo huy chương Kim Diệu nữa," vị Kim Diệu Kỵ Sĩ được gọi là Norman lạnh lùng nói với chỉ huy kỵ sĩ hệ Phong.

"Norman đại nhân... thuộc hạ..."

Norman không cho gã cơ hội nói nhiều. Y liếc mắt về phía Mạc Phàm và Apas, dường như cũng thắc mắc tại sao con Ngân Nguyệt Titan lại nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Nhưng Norman cũng không phải là người chuyện gì cũng đi truy tìm nguyên nhân. Không thấy khung tinh tọa của y đâu, chỉ thấy những hạt bụi kim cương màu bạc lấp lánh xung quanh. Không chờ vị Kim Diệu Kỵ Sĩ chỉ huy chiến đấu kia cầu xin, Norman đột nhiên biến mất tại chỗ.

Mạc Phàm vội nhìn xung quanh, muốn xem thử vị pháp sư mạnh mẽ này một lần dịch chuyển tức thời có thể đi xa bao nhiêu.

Điều làm Mạc Phàm kinh ngạc là mình không hề thấy bóng dáng của pháp sư này đâu, y biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại những hạt bụi kim cương màu bạc đang từ từ tan biến trong không khí.

"Hai vị, kịch vui xem cũng đủ rồi, xin hãy rời khỏi đây ngay lập tức. Hai người tự ý đi vào chiến khu sẽ ảnh hưởng tới nhiệm vụ của Kỵ Sĩ Điện chúng tôi," một Lam Tinh Kỵ Sĩ nhảy lên đỉnh chóp, lạnh lùng đi tới nói.

"Kỵ sĩ tiểu ca, vị Kim Diệu Kỵ Sĩ vừa nãy là ai vậy, sao tôi ở Thần Miếu Parthenon mà chưa từng thấy qua ngài ấy?" Mạc Phàm mở miệng hỏi.

"Cậu nói Norman đại nhân sao?" Chàng Lam Tinh Kỵ Sĩ này cũng chỉ hơn 20 tuổi, có thể thấy là chưa tham gia qua loại chiến dịch cấp bậc này, vẻ nghiêm túc trên mặt cũng chỉ là giả vờ, tay vẫn còn hơi run rẩy.

"Đúng rồi, chỉ huy chiến đấu của mấy người cũng là Kim Diệu Kỵ Sĩ, sao lại bị người đó giáng cấp?" Mạc Phàm hỏi tiếp.

"Norman đại nhân của chúng tôi đã nhậm chức Kim Diệu Đấu Quan được 10 năm rồi. Tuy rằng hiện tại ngài đã từ chức ở Kỵ Sĩ Điện, nhưng uy tín vẫn còn đó," chàng Lam Tinh Kỵ Sĩ trẻ tuổi mặt trắng nói.

"Ồ ồ, Đấu quan chẳng phải là người huấn luyện các kỵ sĩ các anh sao?" Mạc Phàm hỏi.

"Chính xác, chuyên môn của Norman đại nhân là huấn luyện Kim Diệu Kỵ Sĩ. Lam Tinh Kỵ Sĩ như chúng tôi và cả Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ còn chưa đủ tư cách để được đại nhân huấn luyện đâu," Lam Tinh Kỵ Sĩ nói. Nói xong, chàng kỵ sĩ mặt trắng này mới ý thức được tại sao mình lại đi nói chuyện với hai người xa lạ, mặt lại nghiêm túc lên, nói: "Hai người vẫn chưa báo cáo thân phận."

"Hóa ra là Đấu quan của đám Kim Diệu Kỵ Sĩ, xem như là tổng giáo đầu của họ. Chẳng trách Ngân Nguyệt Titan không đỡ nổi một đòn của hắn, nhân vật thế này đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi," Mạc Phàm lẩm bẩm.

"Đó là tất nhiên, hôm nay may mắn lắm mới thấy Norman đại nhân ra tay... Đáng ghét, sao cậu cứ ngắt lời tôi thế! Xin hãy rời khỏi nơi này lập tức! Chúng tôi cần thanh lý hiện trường, những người không liên quan không thể ở lại!" Lam Tinh Kỵ Sĩ mặt trắng có chút tức giận nói.

Mạc Phàm nhớ lại lúc trước mình đại náo Thần Miếu Parthenon, nhân vật này không hề xuất hiện. Xem ra khi đó Đấu quan Norman cũng không có ở Thần Miếu Parthenon, nếu không thì với thực lực của người này, chắc chắn sẽ là một trở ngại cực lớn khi mình Ác Ma hóa.

Quả nhiên cao thủ của Thần Miếu Parthenon nhiều như mây, thật may là lần đó không đụng phải lão quái vật Norman này.

"Là thế này, chúng tôi phát hiện ra con Ngân Nguyệt Titan này có dấu hiệu bạo phát từ trước. Khi các anh chưa tới, mấy người bạn của chúng tôi đã xua đuổi nó và bảo vệ dân chúng rồi," Mạc Phàm giải thích cho chàng Lam Tinh Kỵ Sĩ.

"Hóa ra là các vị... Vậy thì thật cảm tạ! Nếu không có các vị ra tay kịp thời, lần này thương vong chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng." Vẻ nghiêm túc trên mặt Lam Tinh Kỵ Sĩ mặt trắng biến mất, thay vào đó là nụ cười thật thà, trông có vẻ ngây ngô bẩm sinh.

"Chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi. Tôi và bạn tôi thì thiếu đủ thứ, thiếu tiền, thiếu bạn gái, thiếu tài nguyên, nhưng tuyệt đối không bao giờ thiếu tinh thần trọng nghĩa," Mạc Phàm nói.

"Đúng, đúng, các vị rất có tinh thần kỵ sĩ. Tôi xin thay mặt Kỵ Sĩ Điện cảm tạ các vị," Lam Tinh Kỵ Sĩ ngây ngô nói.

...

Apas vẫn giữ im lặng, mãi cho tới khi chàng Lam Tinh Kỵ Sĩ ngây ngô kia rời đi, cô vẫn cúi đầu trầm tư.

Mạc Phàm đặt bàn tay to lên mái đầu nhỏ của Apas, hỏi: "Nó... đang nói chuyện với chúng ta sao?"

"Ừm, nó biết chúng ta đang truy tìm trái tim Titan nhỏ kia."

"Làm sao nó biết được?" Mạc Phàm ngạc nhiên.

"Là em nói cho nó biết, nó cũng biết em là Medusa," Apas đáp.

"... Hai người còn giao lưu bằng ánh mắt một phen cơ à?" Mạc Phàm không còn gì để nói.

"Sự việc có lẽ còn phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng," Apas nói.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!