Vì không có ai tử vong nên mọi chuyện được giải quyết êm đẹp hơn nhiều. Sáng sớm hôm sau, Tâm Hạ gọi điện tới hỏi thăm, Mạc Phàm liền tranh thủ mách tội Tata.
"Anh Mạc Phàm, may mà có anh và bạn của anh ở đó..." Tâm Hạ dường như không hề hay biết gì về chuyện này. Lúc đó cô đang ở Anh, sau khi ngủ thiếp đi, Tata cũng không báo cho cô biết, mãi đến khi tỉnh lại mới nghe tin.
Điều khiến Tâm Hạ vui mừng nhất là không có ai thiệt mạng.
"Em chuẩn bị một cái điện thoại khác đi, chỉ cần lưu mỗi số của anh là được rồi." Mạc Phàm thực sự phát phiền vì Tata cứ thích lo chuyện bao đồng.
"Vâng, anh Mạc Phàm. Anh cứ ở lại Athens thêm vài ngày nữa, em xử lý xong chuyện ở đây sẽ trở về. Khi nào em về, anh mời các bạn của anh đến đỉnh Thần Nữ để em bày tỏ lòng cảm ơn nhé." Tâm Hạ nói.
"Ồ ồ, không cần đâu. Anh hỏi em cái này, giả sử lần này có thương vong đổ máu thì có ảnh hưởng gì đến em không? Ý anh là chuyện tranh cử ấy." Mạc Phàm hỏi.
"An nguy của thành Athens thuộc phạm vi quản lý của em, nhưng có một vấn đề nhức đầu là Điện Kỵ Sĩ cũng không hoàn toàn nghe theo lệnh của em, đặc biệt là về mảng phụ trách an ninh thành phố. Chuyện lần này không phải Tata cố ý phớt lờ, mà là cô ấy biết dù có nói với em cũng vô dụng. Muốn điều động người của Điện Kỵ Sĩ thì phải có tin tình báo về mầm họa cùng bằng chứng xác thực... Vì thế, khi sự việc xảy ra, chỉ có một số ít người âm thầm ủng hộ em ra tay, còn phía Điện Kỵ Sĩ thì..." Tâm Hạ nói.
Qua giọng điệu của Tâm Hạ, Mạc Phàm cũng đoán được sự bất đắc dĩ của cô.
Đối với Thần Miếu Parthenon, Tâm Hạ giống như một người ngoài, không có quá nhiều mối quan hệ, cũng không đủ bối cảnh. Hiện tại, Thần Miếu Parthenon lại càng giống như một tập thể tự làm theo ý mình, các cao tầng quản lý các điện thậm chí còn có chút lưỡng lự, không thể hiện rõ ràng việc ủng hộ ứng viên cuối cùng nào.
Vì vậy, các ứng viên chỉ có thể dùng sức ảnh hưởng từ bên ngoài để thuyết phục các điện của Parthenon. Đó là lý do Tâm Hạ và Ishisa gần đây đều đang tìm kiếm sự ủng hộ từ bên ngoài Hy Lạp.
"Ai, đúng là làm khó cho em rồi." Mạc Phàm thở dài.
Để Tâm Hạ một mình ở nơi này, Mạc Phàm không yên tâm chút nào. Thần Miếu Parthenon như một con quái vật khổng lồ, một cô gái lớn lên ở Trung Quốc như Tâm Hạ muốn giành được tiếng nói giữa những lão làng này quả thực là quá khó. Nếu không phải vì nghi vấn khi Ishisa sống lại cùng với một trận huyết chiến trước đó ở Thần Miếu Parthenon đã tạo thành đòn đả kích chí mạng, thì một nữ Bồ Tát như Tâm Hạ căn bản không có chút cơ hội cạnh tranh nào, sẽ hoàn toàn bị những mối quan hệ lâu đời của Ishisa đánh bại.
Hiện tại, Mạc Phàm chỉ biết Điện chủ Điện Kỵ Sĩ Hải Long là người công khai ủng hộ Tâm Hạ, còn những người khác nắm giữ các chức vụ quan trọng thì giống như quân phiệt, các ứng viên chỉ có thể lấy lòng chứ tuyệt đối không được đắc tội.
Vấn đề là, dù Điện chủ Hải Long đứng về phía Tâm Hạ, nhưng nội bộ Điện Kỵ Sĩ lại vô cùng phức tạp. Đầu tiên, các kỵ sĩ không giống với các nữ hầu hay nữ hiền. Thứ hai, trong số Lam Tinh Kỵ Sĩ, Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ, Kim Diệu Kỵ Sĩ, mỗi người đều có quyền uy thống lĩnh riêng. Địa vị của Hải Long tuy gần như Tâm Hạ, có chức vị cao nhất nhưng chắc chắn không thể khiến toàn bộ Điện Kỵ Sĩ nghe lời.
Hơn nữa, Hải Long hiện tại là con bài tẩy của Tâm Hạ. Trước khi thế cuộc chưa rõ ràng, Tâm Hạ sẽ không để Hải Long công khai giúp đỡ mình. Hải Long chỉ có thể âm thầm quan sát và đổ thêm dầu vào lửa, giúp con đường của Tâm Hạ thuận lợi hơn một chút... Nếu không, với tính cách của Ishisa, một khi Hải Long công khai ủng hộ Tâm Hạ, ả ta sẽ tìm mọi cách để buộc tội Hải Long. Vô số người trong Thần Miếu Parthenon đang nhòm ngó vị trí này của ông ta.
Mạc Phàm không biết nhiều về những mối quan hệ phức tạp trong Thần Miếu Parthenon, nhưng hiện tại hắn có thể khẳng định, giả như Titan Cự Nhân Ngân Nguyệt gây ra thương vong ở thành Tây Hải, trách nhiệm đó chắc chắn sẽ đổ lên đầu Tâm Hạ.
Một ứng viên Thần Nữ, nếu ngay cả an nguy của thành Athens cũng không thể bảo đảm, thì trong nháy mắt sẽ mất đi rất nhiều sự ủng hộ, đồng thời trở thành mục tiêu công kích của đối thủ cạnh tranh.
...
Sau khi trò chuyện với Tâm Hạ một hồi, Mạc Phàm bắt đầu nghi ngờ liệu vụ Titan Ngân Nguyệt nổi loạn có phải do Ishisa giở trò hay không.
Nhưng sau khi hỏi dò Tata, cô ấy cho biết: Mặc dù Ishisa là một người không từ thủ đoạn để giành lấy quyền lực thống trị, nhưng ả cũng đồng thời là một người bảo hộ Athens chân chính. Ishisa sẽ không dùng máu của người dân để nhuộm đỏ con đường lên thần vị của mình.
"Anh Mạc Phàm, tạm thời đừng nghĩ về Ishisa nữa. Em cũng cảm thấy cô ta không đến mức phải làm như vậy, nếu có làm thì cũng chẳng được lợi lộc gì nhiều. Ngoài em và Ishisa, còn có cả Asha Corea cũng là một ứng viên. Cô ta làm ra chuyện nhân thần cộng phẫn như vậy cũng chẳng khác nào tự đẩy mình xuống địa ngục hắc ám." Tâm Hạ nói.
"Được rồi, có lẽ là do anh nghĩ nhiều thôi." Mạc Phàm nói.
...
Buổi chiều, Mạc Phàm đến thăm Triệu Mãn Duyên, thấy vết thương của gã đúng là rất nặng. Dù đã có nữ hầu của Parthenon đích thân đến trị liệu, nhưng cũng không cách nào hồi phục nhanh được.
Khi trời sắp tối, Mạc Phàm nhận được cuộc gọi từ Mục Nô Hân.
Mạc Phàm cũng đang rảnh rỗi nên lập tức nhận lời mời làm khách của Mục Nô Hân.
...
"Mục Bạch, cậu thật sự không đi sao? Mục Nô Hân là đại mỹ nữ đó, cậu có thể làm quen một chút." Mạc Phàm ra sức rủ rê.
"Lời này của cậu chỉ có tác dụng với Triệu Mãn Duyên thôi, cậu nói với nó xem, đảm bảo nó sẽ đi ngay. Tớ đang định đến hội đấu giá hoặc cửa hàng ma pháp xem có mua được thứ gì thúc đẩy tu vi không." Mục Bạch nói.
"Chuyện tu luyện cậu cũng đừng vội, đến lúc đó để bọn tớ tìm xem có thể mua được một ít vật chứa và cội nguồn phụ trợ hay không." Mạc Phàm nói.
"Những thứ đó khó tìm lắm phải không?" Mục Bạch hỏi.
"Chỉ dựa vào một mình cậu thì rất khó, nhưng đừng quên chúng ta còn có Phàm Tuyết Sơn." Mạc Phàm nói.
"Cái này... chuyện tu luyện của tớ cũng không cần phải vận dụng tài nguyên của Phàm Tuyết Sơn, Phàm Tuyết Sơn còn cần phát triển nữa." Mục Bạch nói.
"Bây giờ cậu cũng là thành viên của Phàm Tuyết Sơn rồi, chờ cậu tiến vào Siêu Giai thì cũng thuộc cấp bậc tọa trấn, đừng ngại. Mục Nô Hân là đại sư tài chính của Mục gia, cũng là đối tác quan trọng của Phàm Tuyết Sơn chúng ta ở thời điểm hiện tại. Đi gặp cô ấy một lần cũng không chết đâu, chuyện đột phá bình cảnh của cậu còn cần cô ấy tìm đồ cho đấy." Mạc Phàm nói.
"Vậy cũng được." Mục Bạch gật đầu.
Mục Bạch cũng biết chỉ dựa vào bản thân mà muốn phá vỡ rào cản thì rất khó. Hắn đã thử qua nhiều lần, lần nào cũng cảm thấy như đâm đầu vào tường, đầu rơi máu chảy. Một khi thất bại, lại phải đợi rất lâu mới có thể hồi phục để thử lại lần nữa.
Hiện tại Mục Bạch chẳng có gì trong tay, nếu có vật chứa và cội nguồn giúp hắn hồi phục nhanh hơn một chút, hắn sẽ càng sớm bước vào Siêu Giai.
Chạm tới ngưỡng cửa Siêu Giai, đây là cơ hội ngàn năm có một, nếu không nắm chắc thì sẽ vuột mất hoàn toàn, không biết đến bao giờ mới có cơ hội chạm tới lần nữa. Thời điểm hoàn mỹ nhất để thăng cấp chính là phải thừa thắng xông lên.
...
Nhận lời mời của Mục Nô Hân, Mạc Phàm gọi cả Heidi đi cùng. Blanche cần nghỉ ngơi nên không tới.
Họ đến một tòa nhà cao nhất, nơi có thể thu hết cảnh đêm phồn hoa diễm lệ của Athens vào trong tầm mắt. Mạc Phàm phát hiện Mục Nô Hân và Triệu Mãn Duyên đều xuất thân từ gia đình giàu có, chọn chỗ ăn uống cũng rất tinh tế, lần nào cũng khiến người ta phải sáng mắt. Nếu để Mạc Phàm chọn, hắn sẽ luôn chọn mấy quán pizza ở góc đường.
Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, bốn người ngồi xuống một vị trí có cảnh sắc tuyệt vời. Mạc Phàm nhìn qua tấm màn che, thấy đối diện Mục Nô Hân là một cô gái có nhan sắc động lòng người.
Cô gái này đang tập trung lắng nghe Mục Nô Hân nói, hàng mi dài cong vút, dù chỉ nhìn lờ mờ qua tấm màn che cũng có thể thấy được. Nàng mặc một bộ váy lễ phục hở vai màu trà đen, làn da trắng nõn như tuyết. Khi cô gái ngồi thẳng lưng, xương quai xanh khẽ lộ ra, kết hợp với bộ váy hở vai tạo nên một vẻ gợi cảm khiến người ta không khỏi thán phục.
Mạc Phàm vừa đi vừa ngắm, đây là lần đầu tiên hắn nảy sinh hứng thú mãnh liệt với một cô gái chỉ qua bờ vai và chiếc cổ của nàng. Người bình thường ít nhiều đều có nốt ruồi, mụn thịt, sắc tố da không đều... Nhưng phần da lộ ra của cô gái này lại không có bất kỳ tì vết nào, tuyệt đối láng mịn, tuyệt đối trắng như tuyết.
"Thấy chưa, tớ đã bảo rồi, đến đây không thiệt đâu. Người đẹp ngồi cạnh Mục Nô Hân quả là không làm chúng ta thất vọng." Mạc Phàm nói với Mục Bạch.
"Nhìn có chút quen mắt." Mục Bạch nói.
"Đúng vậy, cứ là người đẹp thì tớ đều cảm thấy quen mắt." Mạc Phàm cười, tâm trạng cực kỳ tốt.
Đi tới bàn ăn, chủ nhà Mục Nô Hân nhanh chóng nở nụ cười, ra hiệu mọi người ngồi xuống.
"Sao lại không giới thiệu một chút người đẹp bên cạnh cô..." Mạc Phàm mang theo vài phần trêu chọc, ánh mắt trước tiên hướng về cô gái khiến mình hứng thú ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mục Nô Hân sững sờ.
Lúc này, mỹ nữ mặc váy đen hở vai khẽ quay lại, để lộ ra khuôn mặt của mình, đôi mắt đen như ngọc thạch nhìn thẳng vào Mạc Phàm.
Cô gái có mái tóc dài, nhưng được buộc gọn lại bằng một chiếc khăn lụa màu đỏ. Lúc này Mạc Phàm mới để ý, mái tóc của cô gái này có màu bạc tuyết.
Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của mỹ nữ, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả một cái đĩa.
Mục Nô Hân thấy bộ dạng này của Mạc Phàm, không khỏi bật cười, một lúc sau mới nói: "Còn cần giới thiệu nữa không?"
"Cái kia... khụ khụ, bảo sao anh vừa nhìn đã cảm thấy như bị mũi tên của thần Cupid bắn trúng. Tuyết Tuyết, sao em lại đến Athens? Mục Nô Hân, cô đúng thật là, sao lại không nói với tôi một tiếng. À, để tôi giới thiệu, vị này là Mục Bạch..." Vẻ mặt Mạc Phàm lúc này quả thật khó mà dùng lời để diễn tả.
"Em biết." Mục Ninh Tuyết nói mà không có chút cảm xúc nào.
"À, còn vị này, vị này là..." Mạc Phàm chỉ vào Apase đang đứng sát rạt bên cạnh mình.
Khoảng cách giữa Mạc Phàm và Apase không phải là khoảng cách bình thường. Mạc Phàm cảm nhận được hàn khí toát ra từ ánh mắt của Mục Ninh Tuyết, nhất thời luống cuống, không biết phải giải thích thế nào.
Bảo Apase là thú khế ước của mình, liệu Mục Ninh Tuyết có tin không?